Nông Đức Thanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Đức Thanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Để làm ch đất nước mạnh hơn chúng ta phải học giỏi để phục vụ cho đất nước

MessisMessis messing he he he he he he he he he

Một trong những nữ thi sĩ nổi tiếng phải kể đến Hồ Xuân Hương. Nhiều tác phẩm của bà có giá trị sâu sắc, trong đó có bài thơ Đề đền Sầm Nghi Đống. “Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo Kìa đền thái thú đứng cheo leo Ví đây đổi phận làm trai được Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu” Ở hai câu thơ đầu, từ ngữ, hình ảnh thể hiện thái độ của tác giả khi đến đền Sầm Nghi Đống là “ghé mắt, trông ngang, kìa, cheo leo”. Những từ ngữ, hình ảnh này đã tước bỏ hết tính chất thiêng liêng cần có của một ngôi đền, thể hiện thái độ của tác giả là bất kính, xem thường và giễu cợt với kẻ xâm lược thất bại. Nguyên nhân của thái độ trên là do Sầm Nghi Đống là tướng giặc, theo Tôn Sĩ Nghị sang xâm lược, chiếm đóng kinh thành Thăng Long, giữ chức thái thú, được giao chấn thủ đồn Ngọc Hồi. Sau khi vua Quang Trung triệt phá đồn Ngọc Hồi (tháng Giêng năm 1978), Sầm Nghi Đống tự vẫn. Sau này, khi việc bang giao trở lại bình thường, vua Quang Trung cho phép Hoa kiều ở Hà Nội lập đền thờ. Tuy nhiên, theo tác giả bài thơ, viên tướng bại trận này không xứng đáng được thờ trong đền. Trong hai câu thơ cuối, tác giả đã đưa ra một giả định. Nếu Hồ Xuân Hương được làm phận trai, thì chắc chắn sự nghiệp anh hùng sẽ không ít ỏi, thất bại như Sầm Nghi Đống. Giả định cho thấy tác giả không chịu an phận, khao khát được lập nên sự nghiệp vẻ vang như đấng nam nhi. Bên cạnh đó, giả định này cũng bộc lộ sự coi thường, đối với sự nghiệp của viên tướng Sầm Nghi Đống.

Một trong những nữ thi sĩ nổi tiếng phải kể đến Hồ Xuân Hương. Nhiều tác phẩm của bà có giá trị sâu sắc, trong đó có bài thơ Đề đền Sầm Nghi Đống. “Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo Kìa đền thái thú đứng cheo leo Ví đây đổi phận làm trai được Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu” Ở hai câu thơ đầu, từ ngữ, hình ảnh thể hiện thái độ của tác giả khi đến đền Sầm Nghi Đống là “ghé mắt, trông ngang, kìa, cheo leo”. Những từ ngữ, hình ảnh này đã tước bỏ hết tính chất thiêng liêng cần có của một ngôi đền, thể hiện thái độ của tác giả là bất kính, xem thường và giễu cợt với kẻ xâm lược thất bại. Nguyên nhân của thái độ trên là do Sầm Nghi Đống là tướng giặc, theo Tôn Sĩ Nghị sang xâm lược, chiếm đóng kinh thành Thăng Long, giữ chức thái thú, được giao chấn thủ đồn Ngọc Hồi. Sau khi vua Quang Trung triệt phá đồn Ngọc Hồi (tháng Giêng năm 1978), Sầm Nghi Đống tự vẫn. Sau này, khi việc bang giao trở lại bình thường, vua Quang Trung cho phép Hoa kiều ở Hà Nội lập đền thờ. Tuy nhiên, theo tác giả bài thơ, viên tướng bại trận này không xứng đáng được thờ trong đền. Trong hai câu thơ cuối, tác giả đã đưa ra một giả định. Nếu Hồ Xuân Hương được làm phận trai, thì chắc chắn sự nghiệp anh hùng sẽ không ít ỏi, thất bại như Sầm Nghi Đống. Giả định cho thấy tác giả không chịu an phận, khao khát được lập nên sự nghiệp vẻ vang như đấng nam nhi. Bên cạnh đó, giả định này cũng bộc lộ sự coi thường, đối với sự nghiệp của viên tướng Sầm Nghi Đống.

Câu 1:

Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn xen lục ngôn

Câu 2:

Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là mây, sóng, bầu trời và biển cả.​​​​​​​ Câu 3:

Biện pháp tu từ đảo ngữ trong hai câu thơ "Lao xao chợ cá làng ngư phủ" và "Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương" có tác dụng nhấn mạnh và tạo ấn tượng đặc biệt về khung cảnh và âm thanh.

Câu 4:

Trong hai câu thơ cuối của bài thơ "Cảnh Ngày Hè", tác giả bộc lộ tâm trạng chán chường, ngao ngán trước thực tại xã hội, đồng thời thể hiện thái độ khinh thường những kẻ khoa cử hời hợt, giả tạo

Câu 5:

Chủ đề của bài thơ là tình yêu thiên nhiên, yêu đời và đặc biệt là lòng ái quốc, thương dân cao cả của Nguyễn Trãi. Điều này được xác định dựa trên sự tương phản giữa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, tràn đầy sức sống và ước mong về một cuộc sống ấm no, thái bình cho muôn dân, thể hiện qua hình ảnh cây đàn của vua Nghiêu, vua Thuấn.

Câu 6:

Từ niềm vui giản dị trong "Cảnh ngày hè" của Nguyễn Trãi, em nhận ra rằng tinh thần lạc quan không phải là điều gì xa vời, mà xuất phát từ việc biết trân trọng và tận hưởng vẻ đẹp của những điều bình dị xung quanh. Thay vì tìm kiếm niềm vui ở những thứ to lớn, ta có thể học cách cảm nhận sức sống của thiên nhiên qua tiếng ve, màu hoa, hay cảm nhận sự ấm áp của cuộc sống thường nhật qua hình ảnh chợ cá nơi làng quê. Bài học quý giá ấy giúp em hiểu rằng, khi biết mở lòng và quan sát mọi thứ bằng con mắt đầy yêu thương, ta sẽ luôn tìm thấy sự tươi mới và niềm vui trong từng khoảnh khắc, dù cuộc sống có nhiều bộn bề. Chính sự kết nối với thiên nhiên và cuộc sống dân dã ấy sẽ nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại sự bình yên và thái độ sống tích cực hơn mỗi ngày.



Bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của Nguyễn Khuyến là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam, thể hiện quan niệm sống thanh cao và tình bạn chân thành, mộc mạc của nhà thơ. Bằng ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, kết hợp với giọng thơ hóm hỉnh, bài thơ đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc về một tình bạn vượt lên trên mọi lễ nghi và vật chất.

Bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của Nguyễn Khuyến là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam, thể hiện quan niệm sống thanh cao và tình bạn chân thành, mộc mạc của nhà thơ. Bằng ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, kết hợp với giọng thơ hóm hỉnh, bài thơ đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc về một tình bạn vượt lên trên mọi lễ nghi và vật chất.

Bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của Nguyễn Khuyến là một trong những tác phẩm tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam, thể hiện quan niệm sống thanh cao và tình bạn chân thành, mộc mạc của nhà thơ. Bằng ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, kết hợp với giọng thơ hóm hỉnh, bài thơ đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc về một tình bạn vượt lên trên mọi lễ nghi và vật chất.

Trong truyện "Gió lạnh đầu mùa" người đọc sẽ rất ấn tượng với nhân vật Sơn. Chính cậu bé thân thiện, tốt bụng, giàu tình cảm và ấm áp này đã khiến tác phẩm trở nên cuốn hút hơn.

Sáng sớm ngủ dậy khi gió lạnh đầu mùa đã thổi về, trời trắng đục, gió vi vu, khóm lan trong chậu “rung động và hình như sắt lại vì rét”. Sơn cũng thấy lạnh, em kéo chăn lên đầu rồi cất tiếng gọi mẹ. Một chén nước nóng mẹ đưa cho em “ấp vào mặt, vào má cho ấm”, một chiếc áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại phủ cái áo vải thâm, em mặc vào, đứng trên giường quay đi quay lại bốn lần để mẹ ngắm… Những chi tiết ấy cho biết Sơn còn bé nhỏ, ngây thơ, em rất được mẹ yêu. Không một tiếng khóc, một lời vòi vĩnh, Sơn đã cùng chị Lan đi chơi vì em biết lũ bạn con nhà nghèo xóm láng “đang đợi mình ở cuối chợ để đánh khăng, đánh đáo”. Gặp các bạn, khi chúng nó đến ngắm cái áo đẹp của Sơn, em cũng hồn nhiên ngây thơ như bất cứ đứa trẻ con nào, Sơn cũng “ưỡn ngực” khoe áo mới: “Mẹ tôi còn hẹn mua cho tôi một chiếc áo nhiều tiền hơn nữa kia’. Đúng là tâm lí đáng yêu: “Già được bát canh, trẻ được manh áo mới”.

Sơn là một em bé rất giàu tình cảm. Anh em như thể chân tay… Sơn đối với em đầy tình thương. Ngủ dậy thấy lạnh, Sơn “kéo chăn lên đắp cho em” đang ngủ. Khi mẹ giơ cái áo bông cánh cũ của em Duyên – đã chết năm lên bốn tuổi – ‘Sơn nhớ em, cảm động và thương em quá’. Những cử chỉ ấy, những cảm xúc ấy cho thấy Sơn có một tâm hồn rất đẹp, rất trong sáng, còn bé nhỏ đã biết quan tâm săn sóc đến mọi người xung quanh. Em rất yêu mẹ, vâng lời mẹ, lễ phép với vú già, biết tôn trọng chị. Sơn là một đứa bé được mẹ chăm sóc và dạy bảo nên em rất ngoan. Sơn là một em bé sống với bạn bè rất có tình người.

Trong lúc mấy đứa em họ của Sơn thì “kiêu kì và khinh khỉnh” với các bạn, trái lại Sơn và chị Lan rất chan hòa với chúng. Vì thế mới thấy chị em Sơn đến, chúng nó “lộ vẻ vui mừng”. Gặp bạn, buổi sớm trong gió lạnh đầu mùa, cái nhìn của Sơn đối với bạn nhỏ, những thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc,… là cái nhìn yêu thương, cám thông với cảnh nghèo của bạn. Trời lạnh mà chúng nó vẫn ‘ăn mặc không khác ngày thường, vần những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ’, và “môi chúng nó tím lại…”, chỗ áo quần rách “da thịt thâm đi”. Mỗi lần làn gió lạnh thổi qua, các bạn nhỏ của Sơn “lại run lên” và “hai hàm răng đập vào nhau”. Biết quan tâm tới đồng loại, biết san sẻ, cảm thông với bạn bè chỉ có ở những trái tim nhân ái, những tấm lòng nhân hậu. Sơn đã chơi, đã sống với bạn bằng trái tim nhân ái, bằng tấm lòng nhân hậu như thế!