Lưu Thị Duyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Thị Duyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: bài văn đã để lại cho em biết được rằng tình mẫu tử luôn được đẹp nhất và cho thấy được tình yêu thương của người mẹ đã dành hết cho con và mẹ đã dành hết được những thứ tốt đẹp dành cho những đứa con của mình

Câu 2: bài thơ đã miêu tả sự cảm xúc của tình mẫu tử dành cho con và mẹ đã rất vất vả để đi làm


Câu 1.
Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.
Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ, đang trực tiếp bày tỏ tình yêu thương, suy nghĩ và ước mong dành cho con.

Câu 3.
– Biện pháp tu từ nhân hóa thể hiện ở các từ ngữ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát”.
– Tác dụng: làm cho hình ảnh cỏ trở nên sống động, có hồn như 人; qua đó thể hiện vẻ đẹp trong trẻo, tươi vui của sự sống và gián tiếp bộc lộ niềm tự hào, hạnh phúc dịu dàng của người mẹ khi nghĩ về con.

Câu 4.
Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên một cách hồn nhiên, trong sáng, phát triển tự nhiên, khỏe mạnh và mang lại niềm vui, sức sống cho cuộc đời, cho “đất mẹ” hiền hòa.

Câu 5.
Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, em cần biết yêu thương, kính trọng và nghe lời mẹ. Em nên quan tâm, chia sẻ với mẹ từ những việc nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Cố gắng học tập tốt, sống tốt để mẹ yên lòng và tự hào. Khi mẹ mệt mỏi, em cần biết cảm thông, giúp đỡ mẹ. Quan trọng nhất là luôn trân trọng và biết ơn tình yêu bao la mà mẹ dành cho mình.

Ý thơ thể hiện sự hy sinh thầm lặng,bền bỉ và sự gắn bó sâu nặng của con người với quê hương đất nước.

Mỗi tác giả sẽ luôn chọn cho mình một cách thể hiện, một đề tài nhận định. Để khi người đọc nhắc đến phong cách đó là sẽ nhớ ngay đến tác giả đó. Trần Tế Xương ông chọn cho mình phong cách kết hợp hài hòa giữa các yếu tố hiện thực, trào phúng và trữ tình trong đó trữ tình là gốc. Bức tranh hiện thực trong thơ Tế Xương là một bức tranh xám xịt, dường như chỉ có rác rưởi, đau buồn, vì hiện thực thối nát của xã hội thực dân - nửa phong kiến. Nổi bật với phong cách này trong thơ của ông là bài " Giễu người thi đỗ".


Tinh thần yêu nước không phải là điều gì quá xa vời mà bắt đầu từ những hành động nhỏ bé, thiết thực hằng ngày của mỗi người. Em đã luôn cố gắng học tập chăm chỉ, tìm hiểu sâu sắc về lịch sử hào hùng của cha ông để nuôi dưỡng lòng tự hào dân tộc. Trong sinh hoạt, em cũng đã có ý thức giữ gìn vệ sinh chung, nói lời hay, tiếng đẹp để góp phần xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh. Trong tương lai, em hứa sẽ không ngừng trau dồi kiến thức, rèn luyện đạo đức để có thể trở thành một công dân có ích, sẵn sàng đóng góp sức trẻ xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh. Hơn hết, em sẽ luôn là một đại sứ văn hóa, giới thiệu những giá trị tốt đẹp của đất nước đến bạn bè năm châu.


Cần biết đồng cảm, yêu thương, chia sẻ, sống nhân ái, biết cho đi trong cuộc đời


Cuộc sống luôn có mặt phải mặt trái, có người tốt người xấu, cũng như có người sống có trách nhiệm, có người lại vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm chính là việc mỗi con người trốn tránh trước lỗi lầm, những hành động chưa đúng của mình, không có ý thức, trách nhiệm trước công việc của bản thân. Vô trách nhiệm là một tính xấu mà mỗi chúng ta cần phải bài trừ. Người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình. Họ cũng là người không biết giữ lời hứa, từ đó vô tình khiến cho lời nói của mình trở nên mất giá trị, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân. Người vô trách nhiệm là những người khó có được sự tin tưởng, tín nhiệm từ người khác, ngay cả công việc bản thân cũng không có trách nhiệm hoàn thành thì khó có thể làm được việc lớn, khó có được thành công trong cuộc sống.Vô trách nhiệm là một tính xấu không mang lại lợi ích cho con người, ngược lại nó khiến cuộc sống của chúng ta không phát triển được, chính vì thế, chúng ta cần gạt bỏ thói vô trách nhiệm, sống có trách nhiệm với bản thân, với cuộc sống của mình cũng như có trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó trong xã hội có nhiều người sống có trách nhiệm với bản thân, luôn nỗ lực vươn lên, sẵn sàng chịu trách nhiệm trước hành vi, lỗi lầm của mình, biết suy nghĩ cho cục diện,… những người này xứng đáng là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Mỗi chúng ta chỉ được sống một lần, hãy sống và trở thành một người tốt, có trách nhiệm và giúp ích cho xã hội, khiến cho đất nước phát triển bền vững, giàu đẹp.


câu 1

- thể thơ thất ngôn bát cú đường luật

câu2

- nhân vật traof phúng là nhà thơ nguyễn khuyến

câu3

từ làng nhàng có nghĩa là tầm thường không có gì nổi bật. Cảm xúc của tác giả tự nhận thức,tự giễu cợt,khiêm nhường nhưng đầy ý châm biếm

câu 4

-biện pháp chơi chữ dc dùng trong hai câu thơ

tác dụng + tăng sức gợi hình gợi cảm lm cho lời thơ hay hơn sinh động hơn

+sự kết hợp này nhấn mạnh tiếng cười tự trào đầy xót xa,vừa giễu cợt bản thân ,vừa thể hiện nỗi niềm day dứt, bất lực của nhà nho trước thời cuộc

+đồng thời ngầm phê phán thái độ của một số quan lại khác cũng chọn cách thoái lui. 

câu 5

Hai câu thơ cuối:

"Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ,

Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng."

thể hiện sâu sắc tâm trạng và thái độ của Nguyễn Khuyến

"Bia xanh, bảng vàng" là hình ảnh hoán dụ chỉ danh vị khoa bảng, học vị tiến sĩ cao quý mà mọi nho sĩ thời xưa đều khao khát đạt được. Bản thân Nguyễn Khuyến là người đỗ đầu cả ba kỳ thi (Giải nguyên, Hội nguyên, Đình nguyên), một vinh dự hiếm có trong lịch sử khoa cử Việt Nam."Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ""Ngán" ở đây không đơn thuần là chán ghét, mà là sự chán chường, thất vọng, thậm chí là hổ thẹn tột cùng với chính bản thân.Tác giả tự thấy mình mang tiếng là vị danh sĩ một thời, có học vị cao, nhưng lại bất lực, không thể làm gì để giúp dân, giúp nước thoát khỏi cảnh lầm than, giặc giã. Ông chọn con đường về quê ở ẩn, tránh xa thế sự, và tự cảm thấy mình không xứng đáng với những danh hiệu cao quý đó.  Thông qua hai câu thơ này, Nguyễn Khuyến bộc lộ tâm trạng bi kịch của một nhà nho tài năng nhưng không gặp thời, không thể thực hiện lý tưởng "tề gia trị quốc bình thiên hạ". Tiếng cười tự trào(tự giễu, tự cười mình) ở đây thấm đẫm sự xót xa, cay đắng, không chỉ nhằm vào cá nhân ông mà còn là lời phê phán thâm thúy, châm biếm sâu sắc cả một tầng lớp sĩ phu phong kiến bất lực, bạc nhược trước vận mệnh đất nước lúc bấy giờ

câu 6:

Từ nội dung bài thơ "Tự trào" của Nguyễn Khuyến, chúng ta thấy sự day dứt, hổ thẹn của thế hệ đi trước khi bất lực trước vận mệnh đất nước. Liên hệ với điều đó, giới trẻ ngày nay, sống trong thời bình và hội nhập, có nhiều cơ hội để bảo vệ và xây dựng quê hương bằng những hành động thiết thực sau:Học tập và rèn luyện: Đây là nền tảng quan trọng nhất. Việc không ngừng học hỏi, trau dồi kiến thức, kỹ năng chuyên môn giúp thế hệ trẻ nâng cao giá trị bản thân và đóng góp hiệu quả vào sự phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật của đất nước.Giữ gìn bản sắc văn hóa: Kế thừa và phát huy những giá trị văn hóa tốt đẹp, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc là cách để bảo vệ "nước" về mặt văn hóa, giữ vững độc lập tư tưởng.Tham gia các hoạt động xã hội: Tích cực tham gia các phong trào tình nguyện, bảo vệ môi trường, giúp đỡ cộng đồng, xây dựng xã hội văn minh, công bằng, tiến bộ.Bảo vệ chủ quyền: Nâng cao ý thức, nhận thức về chủ quyền quốc gia, đấu tranh phản bác những âm mưu, hoạt động gây phương hại đến lợi ích dân tộc trên không gian mạng và trong đời sống.Đóng góp tài năng, sức lao động:Cống hiến tài năng, sức lao động, tâm huyết của mình vào mọi hoạt động sáng tạo, xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước một cách tích cực:Hiểu đúng thời đại: Nắm bắt xu thế thời đại, ứng dụng công nghệ, hội nhập quốc tế để phát huy tài năng, đưa tiếng nói và hình ảnh Việt Nam ra thế giới. 

Câu 1 – Phân tích “Đề đền Sầm Nghi Đống”

Bài thơ Đề đền Sầm Nghi Đống là tiếng nói đầy bản lĩnh của Hồ Xuân Hương trước lịch sử và thời thế. Đứng trước ngôi đền thờ kẻ xâm lược, bà không né tránh mà thẳng thắn bày tỏ thái độ khinh bỉ. Qua hình tượng thiên nhiên mạnh mẽ, lời thơ vang lên như lời tuyên án đanh thép, thể hiện tinh thần dân tộc sâu sắc. Giọng điệu trào phúng pha lẫn tự hào làm bật khí phách của người phụ nữ tài hoa nhưng không khuất phục. Bài thơ không chỉ là lời châm biếm mà còn là lời nhắc nhớ về nỗi nhục mất nước, khơi dậy lòng tự tôn, ý thức bảo vệ chủ quyền và niềm tin vào sức mạnh dân tộc.

Câu 2 Nghị luận: Trách nhiệm xây dựng và bảo vệ đất nước

Đất nước không phải khái niệm xa vời trong sách vở, mà là nơi ta được sinh ra, được học tập, yêu thương và lớn lên từng ngày. Vì thế, trách nhiệm xây dựng và bảo vệ đất nước là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Trước hết, xây dựng đất nước bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng bền bỉ: học tập nghiêm túc, rèn tri thức, sống kỉ luật và nuôi ước mơ cống hiến. Một đất nước chỉ mạnh khi có công dân giỏi và tử tế. Nếu ai cũng ỷ lại, lười biếng, coi thường việc học, thì nền móng phát triển sẽ lung lay. Bởi vậy, mỗi người cần chủ động trau dồi bản thân, bởi phát triển cá nhân cũng chính là đang góp một viên gạch vào sự đi lên chung của dân tộc.

Bảo vệ đất nước không chỉ là cầm súng ngoài chiến trường, mà còn là giữ gìn lãnh thổ, văn hóa, môi trường và an ninh từ trong đời sống. Không thờ ơ trước những thông tin sai lệch, không quay lưng trước các vấn đề của cộng đồng, biết lên tiếng đúng lúc, hành động đúng nơi – đó cũng là một cách bảo vệ Tổ quốc. Lòng yêu nước không ồn ào, mà lặng lẽ trong ý thức trách nhiệm, trong cách ta tôn trọng lịch sử, bảo tồn truyền thống, gìn giữ tiếng nói, nếp sống và bản sắc Việt Nam.

Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận giới trẻ dễ nản, ngại khó, chạy theo lối sống hưởng thụ, vô cảm với các vấn đề chung. Đó là “kẽ hở” khiến đất nước khó bứt phá, thậm chí dễ bị tổn thương trước những biến động thời đại.

Vì vậy, để thực hiện trách nhiệm với đất nước, mỗi người cần: học thật – làm thật, nuôi tinh thần phụng sự thay vì chỉ hưởng thụ, sống trung thực, đoàn kết và có ý thức bảo vệ những giá trị chung. Khi từng công dân biết đứng thẳng bằng năng lực và trách nhiệm, đất nước sẽ đứng vững bằng sức mạnh nội sinh, không e sợ bất cứ thử thách nào.

Yêu nước không cần hô khẩu hiệu, chỉ cần sống xứng đáng và hành động vì cộng đồng – đó chính là cách đẹp nhất để xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay và mai sau.











Câu 1
Văn bản kể về câu chuyện châm biếm thói giả dối của viên quan chỉ biết luồn cúi cấp trên và hách dịch với dân thường.

Câu 2
Từ “hách dịch” có nghĩa là thái độ hống hách, coi thường người khác, tỏ ra quyền uy và thích bắt nạt người yếu thế.

Câu 3
Câu nói của người thợ may thực chất mang ý châm biếm viên quan. Người thợ không thật sự hỏi để may áo cho vừa mà muốn mượn chuyện may áo để chỉ ra bộ mặt hai chiều của ông quan này: khi gặp cấp trên thì khom lưng, nhún nhường; còn khi gặp dân thì hống hách, coi thường. Cách nói khéo léo ấy vừa tế nhị vừa sắc bén, vạch trần sự đạo đức giả của viên quan nhưng vẫn giữ được phép tôn trọng bề ngoài.

Câu 4
Câu chuyện phê phán kiểu người nắm quyền lực nhưng thiếu đạo đức, sống giả tạo, đối xử không công bằng, luôn tìm cách nịnh bợ cấp trên và thô bạo với người dân. Đây là lớp người quan lại tha hóa, làm xấu đi bộ mặt xã hội.

Câu 5
Qua câu chuyện, ta có thể rút ra nhiều thông điệp có giá trị trong cuộc sống. Trước hết, mỗi người cần sống trung thực, thẳng thắn, không nên hành xử hai mặt hay thay đổi thái độ tùy theo địa vị của người khác. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, việc tôn trọng mọi người, đặc biệt là những người yếu thế, là điều cần thiết để giữ gìn nhân phẩm của chính mình. Câu chuyện cũng nhắc nhở rằng quyền lực đi kèm trách nhiệm; người có chức quyền phải biết dùng nó để giúp dân, chứ không được ức hiếp hay lợi dụng. Ngoài ra, chúng ta cần biết phê phán những hành vi giả dối, bất công để xây dựng một xã hội trong sạch và công bằng. Khi mỗi người đều biết cư xử tử tế, cuộc sống sẽ trở nên nhân văn và tốt đẹp hơn.