Ngụy Đặng Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngụy Đặng Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng văn xuôi hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút vào những rung động tinh tế của đời sống con người. Truyện ngắn Trở về tiêu biểu cho phong cách ấy, đặc biệt qua đoạn trích trên đã khắc họa sâu sắc bi kịch tinh thần của nhân vật Tâm – một con người xa rời cội nguồn và tình mẫu tử thiêng liêng.


Trước hết, đoạn trích tái hiện khung cảnh quen thuộc nhưng nhuốm màu tàn phai của ngôi nhà xưa. Khi Tâm trở về, “cái nhà cũ vẫn như trước… chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy không chỉ gợi sự nghèo khó mà còn gợi cảm giác thời gian đã âm thầm trôi qua, mang theo sự héo hon của cuộc sống nơi quê nhà. Không gian yên lặng, vắng bóng người càng làm nổi bật sự cô đơn của người mẹ già, đồng thời báo hiệu một cuộc gặp gỡ đầy nghẹn ngào nhưng cũng chất chứa khoảng cách.


Hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động. Bà “đã già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ, vẫn dáng đi “thong thả và chậm hơn trước”. Khi gặp lại con, bà “ứa nước mắt”, nghẹn ngào không nói nên lời. Tình yêu thương của người mẹ được thể hiện qua từng cử chỉ, lời nói giản dị: hỏi han sức khỏe, lo lắng khi con ốm, kể chuyện làng quê để giữ con ở lại lâu hơn. Đặc biệt, lời mời “cậu hãy ở đây ăn cơm đã” chứa đựng tất cả sự mong mỏi sum họp của một người mẹ cô đơn. Tuy nhiên, tất cả tình cảm chân thành ấy lại rơi vào khoảng không lạnh lẽo bởi sự thờ ơ của Tâm.


Nhân vật Tâm hiện lên với thái độ dửng dưng, xa cách đến đáng buồn. Những lời nói của anh “như khó khăn mới ra khỏi miệng”, câu trả lời thì “qua loa lấy lệ”. Trước tình cảm của mẹ, anh không hề xúc động mà còn cảm thấy “khó chịu”. Tâm coi cuộc sống thôn quê là xa lạ, “không có liên lạc gì” với cuộc đời mình nơi thành thị. Đỉnh điểm của sự vô cảm là hành động đưa tiền cho mẹ với chút “kiêu ngạo”, như thể đó là cách duy nhất anh thể hiện trách nhiệm. Đồng tiền ở đây không thể bù đắp được tình cảm mà anh đã đánh mất, trái lại còn làm nổi bật sự lạnh lùng, ích kỉ của Tâm.


Qua sự đối lập giữa tình yêu thương bao la của người mẹ và sự thờ ơ của người con, Thạch Lam đã đặt ra một vấn đề sâu sắc: bi kịch của những con người khi chạy theo cuộc sống vật chất mà đánh mất gốc rễ tình cảm. Tâm không phải là kẻ xấu, nhưng chính sự vô tâm, ích kỉ đã khiến anh trở nên xa lạ với chính quê hương và mẹ mình. Điều đó tạo nên một nỗi buồn thấm thía, nhẹ nhàng mà day dứt – đặc trưng trong văn chương Thạch Lam.


Đoạn trích còn cho thấy nghệ thuật xây dựng tâm lí nhân vật tinh tế của nhà văn. Không cần những xung đột gay gắt, chỉ qua ánh nhìn, lời nói, cử chỉ nhỏ, tác giả đã làm nổi bật sự đối lập trong nội tâm nhân vật. Giọng văn chậm rãi, giàu cảm xúc, mang đậm chất trữ tình đã góp phần khắc sâu nỗi buồn man mác về tình người bị phai nhạt.


Tóm lại, đoạn trích trong Trở về không chỉ khắc họa thành công hình ảnh người mẹ giàu tình thương mà còn phê phán sự vô cảm của con người trước những giá trị thiêng liêng. Qua đó, tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết trân trọng tình cảm gia đình, bởi đó chính là cội nguồn bền vững nhất của mỗi con người.


Trong dòng văn xuôi hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút vào những rung động tinh tế của đời sống con người. Truyện ngắn Trở về tiêu biểu cho phong cách ấy, đặc biệt qua đoạn trích trên đã khắc họa sâu sắc bi kịch tinh thần của nhân vật Tâm – một con người xa rời cội nguồn và tình mẫu tử thiêng liêng.


Trước hết, đoạn trích tái hiện khung cảnh quen thuộc nhưng nhuốm màu tàn phai của ngôi nhà xưa. Khi Tâm trở về, “cái nhà cũ vẫn như trước… chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy không chỉ gợi sự nghèo khó mà còn gợi cảm giác thời gian đã âm thầm trôi qua, mang theo sự héo hon của cuộc sống nơi quê nhà. Không gian yên lặng, vắng bóng người càng làm nổi bật sự cô đơn của người mẹ già, đồng thời báo hiệu một cuộc gặp gỡ đầy nghẹn ngào nhưng cũng chất chứa khoảng cách.


Hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động. Bà “đã già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ, vẫn dáng đi “thong thả và chậm hơn trước”. Khi gặp lại con, bà “ứa nước mắt”, nghẹn ngào không nói nên lời. Tình yêu thương của người mẹ được thể hiện qua từng cử chỉ, lời nói giản dị: hỏi han sức khỏe, lo lắng khi con ốm, kể chuyện làng quê để giữ con ở lại lâu hơn. Đặc biệt, lời mời “cậu hãy ở đây ăn cơm đã” chứa đựng tất cả sự mong mỏi sum họp của một người mẹ cô đơn. Tuy nhiên, tất cả tình cảm chân thành ấy lại rơi vào khoảng không lạnh lẽo bởi sự thờ ơ của Tâm.


Nhân vật Tâm hiện lên với thái độ dửng dưng, xa cách đến đáng buồn. Những lời nói của anh “như khó khăn mới ra khỏi miệng”, câu trả lời thì “qua loa lấy lệ”. Trước tình cảm của mẹ, anh không hề xúc động mà còn cảm thấy “khó chịu”. Tâm coi cuộc sống thôn quê là xa lạ, “không có liên lạc gì” với cuộc đời mình nơi thành thị. Đỉnh điểm của sự vô cảm là hành động đưa tiền cho mẹ với chút “kiêu ngạo”, như thể đó là cách duy nhất anh thể hiện trách nhiệm. Đồng tiền ở đây không thể bù đắp được tình cảm mà anh đã đánh mất, trái lại còn làm nổi bật sự lạnh lùng, ích kỉ của Tâm.


Qua sự đối lập giữa tình yêu thương bao la của người mẹ và sự thờ ơ của người con, Thạch Lam đã đặt ra một vấn đề sâu sắc: bi kịch của những con người khi chạy theo cuộc sống vật chất mà đánh mất gốc rễ tình cảm. Tâm không phải là kẻ xấu, nhưng chính sự vô tâm, ích kỉ đã khiến anh trở nên xa lạ với chính quê hương và mẹ mình. Điều đó tạo nên một nỗi buồn thấm thía, nhẹ nhàng mà day dứt – đặc trưng trong văn chương Thạch Lam.


Đoạn trích còn cho thấy nghệ thuật xây dựng tâm lí nhân vật tinh tế của nhà văn. Không cần những xung đột gay gắt, chỉ qua ánh nhìn, lời nói, cử chỉ nhỏ, tác giả đã làm nổi bật sự đối lập trong nội tâm nhân vật. Giọng văn chậm rãi, giàu cảm xúc, mang đậm chất trữ tình đã góp phần khắc sâu nỗi buồn man mác về tình người bị phai nhạt.


Tóm lại, đoạn trích trong Trở về không chỉ khắc họa thành công hình ảnh người mẹ giàu tình thương mà còn phê phán sự vô cảm của con người trước những giá trị thiêng liêng. Qua đó, tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết trân trọng tình cảm gia đình, bởi đó chính là cội nguồn bền vững nhất của mỗi con người.


Câu 1.

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.

Người bộc lộ cảm xúc là “tôi” (nhà thơ).

Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa người lính (nhà thơ) với một bà mẹ nông dân nghèo.


Câu 3.


  • Biện pháp tu từ: So sánh (“hơi ấm… hơn nhiều chăn đệm”) và tương phản (giữa “chăn đệm” với “cọng rơm xơ xác gầy gò”).
  • Tác dụng: Làm nổi bật sự ấm áp đặc biệt của ổ rơm, không chỉ là vật chất mà còn là tình người chân thành, sâu sắc.



Câu 4.

Hình ảnh “ổ rơm” vừa giản dị, nghèo nàn, vừa ấm áp, nghĩa tình. Nó tượng trưng cho tình thương của người mẹ nông dân, cho sự sẻ chia dù trong hoàn cảnh thiếu thốn.


Câu 5.

Cảm hứng chủ đạo: Ca ngợi tình người ấm áp, nghĩa tình mộc mạc của người nông dân trong hoàn cảnh khó khăn.




Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu):

Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh người mẹ nông dân nghèo nhưng giàu tình thương đã khiến em xúc động. Dù thiếu thốn chăn đệm, mẹ vẫn dành cho người lính chỗ ngủ ấm áp nhất bằng ổ rơm giản dị. Chính hơi ấm ấy không chỉ đến từ rơm mà còn từ tấm lòng chân thành, yêu thương. Qua đó, em hiểu rằng giá trị của tình người luôn lớn hơn mọi vật chất. Bài thơ giúp em thêm trân trọng những con người lao động nghèo mà giàu nghĩa tình.


Chiến Thắng Điện Biên Phủ – Bước Ngoặt Lịch Sử Dân Tộc

 

Mùa xuân năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ trở thành điểm nóng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Đó là chiến dịch quyết định số phận của cuộc chiến, nơi mà quân đội Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã làm nên chiến công vang dội.

 

Ngày 13/3/1954, chiến dịch bắt đầu với trận đánh vào cứ điểm Him Lam, mở màn cho cuộc chiến kéo dài 56 ngày đêm. Trải qua ba đợt tấn công lớn, bộ đội ta đã từng bước siết chặt vòng vây, đánh chiếm các cứ điểm quan trọng của địch. Dù gặp nhiều khó khăn do địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và quân địch có vũ khí hiện đại, nhưng với tinh thần chiến đấu kiên cường, quân ta đã giành thắng lợi từng trận một.

 

Đỉnh cao của chiến dịch là vào chiều ngày 7/5/1954, khi quân ta tổng công kích vào trung tâm tập đoàn cứ điểm. Lá cờ "Quyết chiến, quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, đánh dấu sự thất bại hoàn toàn của quân Pháp. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã chấm dứt ách thống trị của thực dân Pháp, mở đường cho Hiệp định Genève năm 1954, lập lại hòa bình ở Đông Dương.

 

Sự kiện này không chỉ là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam mà còn là nguồn cảm hứng cho phong trào đấu tranh giành độc lập trên toàn thế giới.

 

 

"Những quả bóng lửa" là một văn bản khoa học hoặc văn học có thể đề cập đến các hiện tượng cháy nổ, vũ khí hủy diệt, thảm họa môi trường, hoặc các vấn đề liên quan đến năng lượng và công nghệ. Nếu văn bản này nói về vũ khí hạt nhân, chiến tranh hay môi trường, nó có thể gợi ra những vấn đề như:

 

1. Chiến tranh và vũ khí hủy diệt: Nguy cơ từ bom nguyên tử, vũ khí sinh học, vũ khí hóa học.

 

 

2. Biến đổi khí hậu và thảm họa môi trường: Cháy rừng, hiệu ứng nhà kính, khí thải công nghiệp.

 

 

3. Năng lượng và an toàn hạt nhân: Sử dụng năng lượng hạt nhân, nguy cơ rò rỉ phóng xạ.

 

 

 

Đến năm 2022, con người đã giải quyết được vấn đề nào?

 

1. Kiểm soát vũ khí hạt nhân:

 

Các hiệp ước như Hiệp ước Cấm thử Hạt nhân Toàn diện (CTBT) và Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT) giúp hạn chế phổ biến vũ khí hạt nhân.

 

Mỹ và Nga ký các hiệp ước như New START để giảm số lượng đầu đạn hạt nhân.

 

 

 

2. Giảm phát thải và chống biến đổi khí hậu:

 

Hiệp định Paris 2015 về khí hậu giúp nhiều quốc gia cam kết giảm khí thải nhà kính.

 

Công nghệ năng lượng sạch như điện mặt trời, gió phát triển mạnh.

 

 

 

3. An toàn hạt nhân:

 

Sau thảm họa Fukushima (2011), nhiều quốc gia cải thiện tiêu chuẩn an toàn hạt nhân.

 

 

 

 

Quốc gia đi đầu trong các vấn đề này:

 

Kiểm soát vũ khí hạt nhân: Mỹ, Nga.

 

Chống biến đổi khí hậu: Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là Đức, Pháp.

 

Phát triển năng lượng sạch: Trung Quốc, Mỹ, châu Âu.