Nguyễn Ngọc Hân
Giới thiệu về bản thân
Truyện ngắn ''Lặng lẽ Sa Pa'' của Nguyễn Thành Long là một bài ca nhẹ nhàng, giàu chất thơ về những người lao động vô danh. Qua tác phẩm, tác giả ngợi ca vẻ đẹp của sự cống hiến thẩm lặng cho Tổ Quốc.
Nhân vật trung tâm là anh thanh niên hai mươi bảy tuổi, làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Sống một mình giữa may mù buốt giá, công việc của anh đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác tuyệt đới bất kể ngày đêm. Hoàn cảnh khắc nhiệt là vậy nhưng anh vẫn tràn đầy lòng yêu nghề và tinh thần trách nhiệm. Anh luôn quan niệm ''Khi ta làm việc ta với công việc là đôi'', biến lao động thành niềm vui sống.
Không chỉ có trách nhiệm, anh thanh niên còn có tâm hồn đẹp và lối sống khoa học. Anh tự trồng hoa, nuôi gà và đọc sách để mở mang kiến thức. Anh sống chân thành, hiếu khách, tặng củ tâm thất cho vợ bác lái xe, tặng hoa cho cô kĩ sư. Đặc biệt, anh rất khiêm tốn khi từ chối hoạ sĩ vẽ chân dung mình, để giới thiệu những người khác xứng đáng hơn.
Bên cạnh anh, các nhân vật như ông hoạ sĩ già, cô kĩ sư trẻ và bác thợ xe cũng hiện lên với những nét đẹp riêng. Họ đều là những con người say mê lao động, có lý tưởng sống cao đẹp và luôn trân trọng tình người.
Với cốt truyện đơn giản, ngôn ngữ giàu chất thơ và chất minh hoạ, Tác phẩm ''Lặng lẽ Sa Pa đã khắc hoạ thành công bức tranh thiên nhiên và con người lao động. Tác phẩm nhắc nhở thế hệ trẻ về lý tưởng sống, lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm cống hiến thầm lặng cho cuộc đời.
Đoạn thơ đã khắc hoạ một cách xúc động và hào hùng vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với tinh thần '' Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh'', những chàng trai cô gái đôi mươi đã sẵn sàng gác lại thanh xuân, vượt qua nỗi sợ cái chét để lên đường ra trận. Tác giả không hề né tránh thực tại: ai cũng trân trọng sự sống, cũng biết nuối tiếc tuổi trẻ tươi đẹp nhất của đời mình. Thế nhưng, đặt lên bàn cân với vận mệnh dân tộc, họ đã chọn sự hy sinh cá nhân để đổi lấy tự do cho đất nước. Câu hỏi tu từ cuối đoạn là một lời khẳng định đầy đanh thép về trách nhiệm và lý tưởng sống cao đẹp: sống là để cống hiến. Chính sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại nó đã viết nên những trang sử vàng cho dân tộc, để lại bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay về lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm với cộng đồng.
- Thành phần biệt lập: thành phần phụ chú (chêm xen).
- Đó là: Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc.
- Tác dụng:
+ Bộc lộ cảm xúc chân thực của thế hệ trẻ.
+ Tuổi đôi mươi là thanh xuân đẹp nhất đời người.
+ Dù nuối tiếc thì họ vẫn sẵn sàng ra trận.
+ Nhấn mạnh lòng yêu nước cao cả của người lính.
Trong ''Trở Về'' , Thạch Lam không xây dựng những xung đột kịch tính mà đi sâu sự rạn nứt âm thầm trong tâm hồn con người trước sức mạnh của danh lợi. Đoạn trích tiêu biểu cho thấy bi kịch của Lãm-một trí thức tiểu tư sản khi đối diện với cội nguồn khó của chính mình.
Sức hấp dẫn của đoạn văn nằm ở sự đối lập gay gắt. Lãm trở về quê với tâm thế của một nguời thành đạt, đi cùng người vợ thành thị đài các. Tuy nhiên thay vì niềm xúc động khi gặp lại mẹ già, Lãm lại cảm thấy ''ngượng chịu'' và ''xa lạ'' . Ngôi nhà cũ tối tăm, mùi ẩm mốc và vẻ khắc khổ của người mẹ không khơi dậy lòng hiếu thảo mà lại trở thành nỗi xấu hổ đối với anh. Anh nhìn mẹ mình như một ''người lạ'', một quá khứ bần hàn mà anh muốn rũ bỏ để hoà nhập hoàn toàn vào thế giới thượng lưu phù phiếm.
Ngược lại hình ảnh người mẹ hiện lên đầy bao dung và nhẫn nhịn. Bà đón con bằng tất cả sự chân tình, dù sự hiện diện của vợ chồng Lãm khiễn bà thấy e dè ngay trong chính ngôi nhà của mình. Sự tương phản giữa lòng vị tha của người mẹ với sự ích kỉ, lạnh lùng của người con đã tạo nên một sức nén cảm súc nghẹn ngào.
Thạch Lam đã cực kỳ tinh tế khi miêu tả những chuyển biến tâm lý. Lãm không ác, anh chỉ quá yếu đuối trước những hư vinh. Anh rời đi trong sự 'nhẹ nhõm'', nhưng đó chính là lúc anh thực sự đánh mất bản ngã. Thông qua đoạn trích, tác giả đã đưa ra lời cảnh cáo sâu sắc. Khi con người chối bỏ gốc gác để chạy theo phù hoa, họ sẽ trở thành những kẻ lưu vong ngay trong chính quê hương của mình.
Với văn phong nhẹ nhàng, giàu chất thơ nhưng đầy dư vị sót xa, Thạch Lam đã viết nên một bản nhạc buồn về sự tha hoá của lòng người, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình thân và cội nguồn.
Câu 1:
- Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2:
- Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật trữ tình (xưng hô''tôi'') - người lính, người khách lỡ đường.
- Đối tượng gặp gỡ là cuộc gặp gỡ giữa anh bộ đội (người chuến sĩ) và một bà mẹ nông dân (người mẹ nghèo ở vùng quê).
Câu 3:
- Biện pháp tu từ trong hai câu câu thơ trên:
+ So sánh: ''hơi ấm của tỏ rơm'' so sánh với ''chăn đệm''.
+ Ẩn dụ, nhân hoá: ''những cọng rơm xơ xác gầy gò'' gợi hình ảnh cuộc đời lam lũ, vất vả của người mẹ.
- Tác dụng:
+ Khẳng định giá trị của ổ rơm: dù vẻ ngoài xơ xác, đơn sơ nhưng chứa đựng tình cảm ấm áp, sự che chở còn quý giá hơn cả vật chất xa hoa (chăn đệm).
+ Tôn vinh tấm lòng nhân hậu, sự hy sinh thầm lặng của người mẹ nghèo đối với người chiến sĩ.
Câu 4:
- Nhận xét về hình ảnh ''ổ rơm'' trong bài thơ là một hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng. Nó không chỉ là nơi ngả lưng tạm thời mà còn là biểu tượng của quê hương, tình mẫu tử và lòng dân nồng hậu. Ổ rơm kết tinh hơi ấm của đất đai, của mồ hôi công sức lao động và sự cưu mang, đùm bọc chân thành của những người nông dân dành cho người lính trong chiến tranh.
Câu 5:
-Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là: niềm xúc động sâu sắc và lòng biết ơn chân thành trước tình yêu thương, sự đùm bọc của nhân dân (mà đại diện là bà mẹ nghèo) đối với những người lính. Đó là tình quân dân cả nước gắn bó, mộc mạc mà thiêng liêng.
Câu 6:
Bài thơ ''hơi ấm ổ rơm'' của Nguyễn Duy đã chạm đến những rung động sâu xa nhất trong lòng người đọc về tình quân dân thắm thiết. Qua hình ảnh ''ổ rơm'' bình dị, tác giả đã khéo léo tôn vinh tấm lòng nhân hậu của người mẹ nghèo dành cho anh bộ đội lỡ đường. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, ''xơ xác gầy gò'' , nhưng mẹ vẫn sẵn lòng nhường hơi ấm, mang đến cho người lính cảm giác bình yên như chính ngôi nhà của mình. Đọc bài thơ em thấy trân trọng hơn những giá trị mộc mạc của quê hương và biết ơn những hy sinh thầm lặng của những thế hệ trước. Tác phẩm không chỉ ca ngợi tình mẫu tử cao đẹp mà còn là bài học về lòng biết ơn và sự gắn kết giữa con người với con người trong hoàn cảnh gian khó.
Câu 1:
Bài thơ ''Mùa cỏ nở hoa'' đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy xúc động nghẹn ngào trước hình ảnh người mẹ hy sinh thầm lặng, ví mình như ''đất'', như ''cỏ'' để chắt chiu nhựa sống cho ''hoa'' là con được rạng rỡ. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh ẩn dụ giản dị mà đầy sức gợi, khiến em nhận ra đằng sau mỗi bước đi trưởng thành của con luôn có bóng dáng hao gầy và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Cảm xúc bao chùm là sự biết ơn và trân trọng khôn cùng. Bài thơ không chỉ là một lời ca ngợi cảu mẹ mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về đạo làm con. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành niềm tự hào, để ''bông hoa'' của mẹ luôn rạng rỡ, bù đắp cho những nhọc nhằn mà mẹ đã từng trải qua.
Câu 2:
Tình mẫu tử là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người, như bài thơ''Mùa cỏ nở hoa'' đã khắc hoạ vẻ đẹp bền bỉ ấy. Thế nhưng, giữa nhịp sống hiện đại hối hả, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: nhiều người trẻ sống vô tâm, thờ ơ và thiếu tôn trọng chính cha mẹ mình.
Sự vô tâm biểu hiện ở nhiều khía cạnh. Có những người mải mê chạy theo các mối quan hệ xã hội, những cuộc vui bên ngoài mà quên mất bữa cơm gia đình. Có những người chỉ biết đòi hỏi, hưởng thụ trên mồ hôi, nước mắt cảu cha mẹ mà không một lời hỏi han, quan tâm khi cha mẹ ốm đau. Đau lòng hơn, có trường hợp còn ngược đãi, bỏ rơi cha mẹ già yếu.
Một phần do lối sống thực dụng, đề cao cái tôi cá nhân và sự lên ngôi của công nghệ khiến khoảng cách giữa các thế hệ ngày càng xa. Bên cạnh đó, sự thiếu hụt trong giáo dục nhân cách từ gia đình và nhà trường cũng dẫn đến cái nhìn lệch lạc về lòng hiếu thảo. Sự vô tâm khiến tình cảm gia đình rạn nứt, cha mẹ chịu tổn thương sâu sắc về tinh thần. Người sống bất hiếu sẽ bị xã hội coi thường, tâm hồn trở nên cằn cỗi và khó có thể đạt được hạnh phúc đích thực.
Chúng ta cần thay đổi từ những điều nhỏ nhất: một lời chào, một cuộc điện thoại hay sự giúp đỡ việc nhà. Hãy học cách lắng nghe và thấu hiểu những nỗi vất vả của cha mẹ. Xã hội cần tôn vinh những tấm gương hiếu thảo để lan toả giá trị nhân văn.
''Mùa cỏ nở hoa'' nhắc chúng ta rằng mẹ là gốc rễ, là đất mẹ bao dung. Đừng để sự vô tâm làm héo úa tình yêu thương thiêng liêng ấy. Hãy trân trọng người cha hay người mẹ khi còn có thể, bởi đó chính là cội nguồn của mọi đạo đức và hạnh phúc cả đời.
Câu 1: Bài thơ ''Mùa cỏ nở hoa'' được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ.
Câu 3:
-Biện pháp nhân hoá được thể hiện qua từ ngữ chỉ đặc điểm hoạt động của con người gán cho ''cỏ'' là: ''thơm thảo'' và ''hát''.
-Tác dụng:
+ Làm cho hình ảnh ngọn cỏ trở nên sinh động, có hồn và gần gũi như một con người.
+ Gợi lên vẻ đẹp tâm hồn của người con: hiếu thảo, tràn đầy sức sống và niềm vui.
+ Tăng sức gợi cảm, giúp bài thơ trở nên ngọt ngào và giàu hình ảnh hơn.
Câu 4:
- Mong ước của người mẹ đối với con là:
+ Mẹ mong con luôn giữ được sự hồn nhiên, trong sáng và vô tư trong quá trình trưởng thành.
+ Mẹ mong con lớn lên khoẻ mạnh, trở thành người có ích, mang lại sức sống và niềm vui cho cuộc đời.
+ Đồng thời mẹ khẳng định sẽ luôn là hậu phương vững chắc để chở che nâng đỡ bước chân con.
Câu 5:
Để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử cao quý, bản thân mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực xuất phát từ trái tim. Trước hết em sẽ luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đúc thật tốt để cha mẹ vui lòng, tự hào. Trong cuộc sống hàng ngày, em sẽ giành những thời gian quan tâm , chia sẻ và trò chuyện nhưng vui buồn cùng mẹ để thấu hiểu nhau hơn. Những việc làm nhỏ bé, nhẹ nhàng như giúp đỡ mẹ việc nhà, chăm sóc khi mẹ ốm đau hay chỉ đơn giản là một lời chúc tình cảm vào những dịp đặc biệt cũng là để thắt chặt tình cảm. Quan trọng nhất là thái độ lễ phép, biết lắng nghe, tôn trọng những lời nói của mẹ hay trân trọng những hy sinh vất vả thầm lặng mà mẹ tạo nên. Tình mẫu tử chỉ thật sự bền vững khi được xây dựng từ chân thành và lòng biết ơn sâu sắc.
1. Muong earn their living by farming and raising animals.
2. They are in the habit of exercising after work.
1. If you don't more water, you will get more acne.
2. My sister wants to go to Sa Pato see the terraced fields.
3. Unless he spends time on his phone, he will complete his work.
Yêu nước là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Đó là một truyền thống quý báu của dân ta.
Đã từ lâu tinh thần yêu nước trở thành một truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Trong quá khứ có thể kể đến Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi,... Các bạn trẻ nỗ lực học tập để xây dựng quê hương, đất nước thêm giàu đẹp. Tinh thần sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau trong khó khăn để cùng vượt qua thiên tai thật đáng trân trọng. Nhưng vẫn có một số người sống vô ơn, vô cảm. Như vậy, mỗi người cần hiểu được rằng timh thần yêu nước rất quý giá, mà trách nghiệm của mỗi người dân là cần giữ gìn và phát huy để thể hiện tinh thần yêu nước.