Nguyễn Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong chương trình Ngữ văn, truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" của nhà văn Lê Minh Khuê là một trong những tác phẩm để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng độc giả. Qua tác phẩm, người đọc không chỉ thấy được sự khốc liệt của chiến tranh mà còn cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn rạng rỡ của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Mở đầu tác phẩm, tác giả đưa ta đến với không gian chiến trường tại một cao điểm trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Ở đó, có ba nữ thanh niên xung phong: Phương Định, Nho và chị Thao. Công việc của họ là "đo bụi trường", "đo lượng đất lấp vào hố bom" và đặc biệt là "phá bom". Đây là một công việc cực kỳ nguy hiểm, luôn phải đối mặt với cái chết trong gang tấc. Thế nhưng, dưới ngòi bút của Lê Minh Khuê, cuộc sống của họ hiện lên không hề bi lụy mà đầy ắp tinh thần lạc quan và sự trẻ trung.
Nhân vật trung tâm của truyện là Phương Định – một cô gái Hà Nội nhạy cảm, giàu mơ mộng. Phương Định mang vẻ đẹp của một thiếu nữ thành thị với "hai bím tóc dày, tương đối mềm" và một cái cổ cao kiêu hãnh. Tâm hồn cô vô cùng tinh tế, thể hiện qua những phút giây soi gương, hay niềm vui sướng hồn nhiên khi gặp một cơn mưa đá bất ngờ. Dù sống giữa khói bom đạn lạc, Phương Định vẫn giữ cho mình một khoảng trời riêng của những kỷ niệm tuổi thơ, của những bài hát dân ca hay những giai điệu trữ tình. Chính sự mơ mộng ấy là "liều thuốc" giúp cô vượt qua những căng thẳng tột độ của chiến tranh.
Vẻ đẹp của ba cô gái còn tỏa sáng rực rỡ qua tình đồng đội gắn bó, gắn kết như chị em trong gia đình. Chị Thao – tổ trưởng – dù rất sợ máu và vắt nhưng khi vào trận địa lại cực kỳ quyết đoán và dũng cảm. Nho – cô em út nhỏ nhắn, thích ăn kẹo, hồn nhiên nhưng vô cùng kiên cường khi bị thương. Phương Định chăm sóc Nho bằng tất cả sự lo lắng, dịu dàng. Họ hiểu nhau qua từng ánh mắt, chia sẻ với nhau từng niềm vui nhỏ bé giữa những giờ phút cận kề nguy hiểm.
Đặc biệt, nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong cảnh phá bom là điểm sáng nhất của truyện. Lê Minh Khuê đã sử dụng những câu văn ngắn, nhịp điệu dồn dập để tái hiện sự tĩnh lặng đến rợn người trên cao điểm. Phương Định đi thẳng đến quả bom, cảm nhận cái "vắng" đến lạnh người, nhưng cô không đi khom vì cô biết các chiến sĩ cao xạ đang dõi theo mình. Sự dũng cảm của cô không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà là sự tự trọng và ý thức trách nhiệm sâu sắc với Tổ quốc.
Thành công của tác phẩm còn nằm ở ngôn ngữ trần thuật tự nhiên, cách kể chuyện ngôi thứ nhất giúp nhân vật bộc lộ trực tiếp thế giới nội tâm phong phú. "Những ngôi sao xa xôi" không chỉ ca ngợi chủ nghĩa anh hùng cách mạng mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của vẻ đẹp tâm hồn con người trước sự tàn khốc của bom đạn.
Khép lại trang sách, hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong ấy vẫn mãi lung linh như những ngôi sao trên bầu trời đêm. Họ chính là đại diện tiêu biểu cho một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", hiến dâng tuổi xuân cho hòa bình độc lập, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng biết ơn và lý tưởng sống cống hiến.
Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Nguyễn Viết Lãm chính là sự giao hòa tuyệt diệu giữa tâm hồn con người và sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Nhà thơ không nhìn cơn mưa như một hiện tượng thời tiết u buồn, mà đón nhận nó bằng một thái độ vui tươi, háo hức như đón chờ một người bạn quý. Cơn mưa đến mang theo luồng sinh khí mới, tưới mát những cánh đồng khô hạn và đánh thức mầm xanh sau những ngày nắng cháy. Qua lăng kính của tác giả, từng giọt mưa đều mang hơi thở của sự hồi sinh, làm cho cảnh vật trở nên lung linh, sống động và tràn đầy hy vọng. Cảm hứng ấy không chỉ dừng lại ở việc miêu tả thiên nhiên mà còn mở rộng ra niềm tin vào tương lai, vào thành quả lao động của con người khi biết trân trọng và hòa mình cùng nhịp đập của đất trời. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm, yêu đời và luôn khao khát kiếm tìm vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất của cuộc sống.
Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Nguyễn Viết Lãm chính là sự giao hòa tuyệt diệu giữa tâm hồn con người và sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Nhà thơ không nhìn cơn mưa như một hiện tượng thời tiết u buồn, mà đón nhận nó bằng một thái độ vui tươi, háo hức như đón chờ một người bạn quý. Cơn mưa đến mang theo luồng sinh khí mới, tưới mát những cánh đồng khô hạn và đánh thức mầm xanh sau những ngày nắng cháy. Qua lăng kính của tác giả, từng giọt mưa đều mang hơi thở của sự hồi sinh, làm cho cảnh vật trở nên lung linh, sống động và tràn đầy hy vọng. Cảm hứng ấy không chỉ dừng lại ở việc miêu tả thiên nhiên mà còn mở rộng ra niềm tin vào tương lai, vào thành quả lao động của con người khi biết trân trọng và hòa mình cùng nhịp đập của đất trời. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm, yêu đời và luôn khao khát kiếm tìm vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất của cuộc sống.