Ngụy Thái Tùng
Giới thiệu về bản thân
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao luôn để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc bởi số phận bi thương và phẩm chất đạo đức cao đẹp. Dù sống trong cảnh nghèo đói, túng quẫn, lão vẫn giữ trọn nhân cách thanh sạch và tấm lòng yêu thương con vô bờ bến.
Điểm nổi bật nhất ở Lão Hạc là tình phụ tử giản dị mà sâu nặng. Người vợ mất sớm, lão dồn hết tình thương cho đứa con trai. Khi con vì nghèo mà phải bỏ làng đi làm phu đồn điền, nỗi đau ấy trở thành nỗi day dứt suốt cuộc đời lão. Lão nâng niu từng tài sản nhỏ bé còn lại: mảnh vườn – vốn là của hồi môn mà lão muốn giữ lại cho con, và cậu Vàng – con chó mà lão coi như người thân. Vì miếng ăn từng ngày mà lão buộc phải bán cậu Vàng, một hành động tưởng đơn giản nhưng lại khiến lão đau đớn, dằn vặt đến mức bật khóc tức tưởi. Qua chi tiết này, ta thấy trái tim lão hiền hậu, chân thật và giàu tình cảm đến nhường nào.
Không chỉ thương con, Lão Hạc còn là người có lòng tự trọng sâu sắc. Dù đói khổ đến kiệt quệ, lão nhất quyết không lấy dù chỉ một củ khoai hay bát gạo của hàng xóm. Lão cũng không chịu bán mảnh vườn – tài sản duy nhất của gia đình – để trọn đạo với con. Khi không thể tiếp tục sống mà không trái lương tâm, lão đã chọn cái chết bằng bả chó, một cái chết dữ dội nhưng như là cách cuối cùng để giữ gìn phẩm hạnh. Qua lựa chọn ấy, Nam Cao đã dựng nên hình ảnh một người nông dân nghèo nhưng có đời sống nội tâm phong phú, nhân cách trong sáng và lòng tự trọng lớn lao.
Lão Hạc khiến người đọc vừa thương cảm vừa trân trọng. Thương vì số phận éo le do hoàn cảnh khắc nghiệt của xã hội cũ gây ra. Trân trọng vì trong cùng cực, lão vẫn giữ được tấm lòng nhân hậu và đạo đức cao đẹp. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế của Nam Cao đã khắc họa thành công một hình tượng chân thật, lay động lòng người.
Nhân vật Lão Hạc không chỉ phản ánh hiện thực xã hội bần cùng trước Cách mạng mà còn ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của người lao động. Hình ảnh ấy khiến chúng ta thêm yêu quý và trân trọng những con người bình dị trong cuộc sống, những người dù nghèo khó vẫn sáng ngời nhân phẩm.
Từ tình yêu dành cho quà ăn của Hà Nội trong văn bản, em hiểu rằng sự gắn bó với quê hương thường bắt đầu từ những điều rất bình dị và gần gũi trong đời sống hằng ngày. Đó có thể là hương vị món ăn, con phố quen, hay phong tục đã nuôi dưỡng ta từ nhỏ. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại tạo nên ký ức sâu đậm, giúp mỗi người luôn nhớ về cội nguồn dù đi xa. Chính sự gắn bó ấy khiến ta trân trọng, nâng niu quê hương hơn và có ý thức gìn giữ những giá trị đẹp của nơi mình sinh ra. Vì vậy, yêu quê hương không chỉ là lời nói, mà còn là tình cảm xuất phát từ những trải nghiệm chân thật và gần gũi nhất