Nguyễn Bảo Trinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Trinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Phân tích hai nhân vật vợ chồng người thầy bói (khoảng 150 chữ) Trong truyện ngụ ngôn "Hai vợ chồng người thầy bói", các nhân vật được xây dựng để phê phán thói bảo thủ và cách nhìn nhận phiến diện. Người chồng mù chỉ nghe thấy tiếng "trống kèn", trong khi người vợ điếc chỉ thấy "cờ phướn". Bi kịch nằm ở chỗ họ dùng chính khiếm khuyết của mình làm thước đo cho sự thật toàn thể. Thay vì bổ sung thông tin cho nhau để có cái nhìn trọn vẹn về đám ma, họ lại dùng những lời lẽ gay gắt để phủ nhận đối phương. Tiếng cười trào phúng bật lên khi mỗi người đều nắm giữ một phần sự thật nhưng lại khăng khăng mình là duy nhất đúng. Qua đó, tác giả dân gian khéo léo nhắc nhở chúng ta: trong cuộc sống, nếu chỉ nhìn sự vật qua lăng kính cá nhân hạn hẹp mà thiếu đi sự lắng nghe, tôn trọng góc nhìn của người khác, con người sẽ dễ rơi vào những cuộc tranh cãi vô nghĩa và trở nên mù quáng trước sự thật khách quan.
Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (khoảng 400 chữ) Trong kỷ nguyên số, khi chỉ cần một cú chạm là có thể kết nối với cả thế giới, một nghịch lý đang tồn tại: con người dường như trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm mạng xã hội chính là tác nhân khiến sự cô đơn ấy ngày càng trầm trọng. Trước hết, mạng xã hội tạo ra những "kết nối ảo" nhưng lại thiếu đi "sự gắn kết thật". Chúng ta có thể có hàng nghìn bạn bè trên Facebook hay người theo dõi trên Instagram, nhưng đa số chỉ là những mối quan hệ hời hợt. Những nút "like" hay bình luận ngắn ngủi không thể thay thế cho hơi ấm của một cái nắm tay, một ánh mắt thấu cảm hay những cuộc trò chuyện trực tiếp. Khi con người mải mê xây dựng một chân dung hoàn hảo trên mạng, họ vô tình tạo ra một rào cản với thực tế, khiến bản thân cảm thấy trống rỗng khi rời xa màn hình điện thoại. Thứ hai, mạng xã hội gây ra "hội chứng so sánh xã hội". Nhìn vào những hình ảnh lung linh, những chuyến du lịch xa hoa hay thành công của người khác, chúng ta dễ dàng rơi vào cảm giác tự ti và lạc lõng. Sự cô đơn lúc này không chỉ là thiếu người bên cạnh, mà là cảm giác bị bỏ lại phía sau (FOMO) trong một cuộc đua hào nhoáng không hồi kết. Thay vì tận hưởng cuộc sống hiện tại, con người lại chìm đắm trong nỗi buồn vì thấy mình kém cỏi hơn "bản tổng hợp những khoảnh khắc đẹp nhất" của người khác. Cuối cùng, việc lạm dụng mạng xã hội làm suy giảm kỹ năng giao tiếp trực tiếp. Khi đã quen với việc ẩn mình sau bàn phím, con người trở nên e dè, ngại ngùng khi đối mặt với đám đông hoặc xử lý các mâu thuẫn đời thực. Sự xa cách dần hình thành ngay cả khi ngồi cạnh người thân, bạn bè – nơi mà mỗi người đều cúi đầu vào thế giới riêng của mình. Tóm lại, mạng xã hội chỉ là công cụ, còn sự cô đơn hay hạnh phúc phụ thuộc vào cách chúng ta sử dụng nó. Để không bị "nuốt chửng" bởi sự cô đơn thời đại số, mỗi người cần biết ngắt kết nối để thực sự kết nối, dành thời gian cho những giá trị thực và những cuộc gặp gỡ trực tiếp đầy ý nghĩa.
Câu 1.

Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính chất phiếm chỉ, không xác định cụ thể. Đây là đặc điểm điển hình của truyện dân gian, giúp câu chuyện có tính khái quát và giá trị bài học bền vững với mọi thời đại.

Câu 2.

Điểm chung của hai nhân vật chính:

+Cả hai đều gặp khiếm khuyết về giác quan: chồng bị mù, vợ bị điếc.

+Cả hai đều có tính cách bảo thủ, chủ quan, chỉ tin vào những gì bản thân mình cảm nhận được và phủ nhận hoàn toàn ý kiến của người khác.

Câu 3.

Sự kiện chính trong truyện:
Sự kiện chính là cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng thầy bói khi đi ngang qua một đám ma. Người vợ (điếc) chỉ thấy cờ phướn nên bảo đám ma to vì nhiều cờ; người chồng (mù) chỉ nghe thấy tiếng trống kèn nên bảo đám ma chỉ có trống kèn.

Câu 4.

Đề tài của truyện và căn cứ xác định:

+Đề tài: Phê phán sự chủ quan, phiến diện và bảo thủ trong nhận thức của con người.

+Căn cứ xác định: Dựa vào hành động và lời thoại của hai nhân vật. Họ chỉ dựa vào một phần sự thật mà mình biết để khẳng định đó là toàn bộ sự thật, dẫn đến việc tranh cãi vô lý và không ai chịu nhường ai.

Câu 5.

Đoạn văn nghị luận:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Bởi lẽ, mỗi người thường chỉ nhìn thấy một khía cạnh của vấn đề dựa trên trải nghiệm và góc nhìn cá nhân, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, cái nhìn về thế giới sẽ trở nên lệch lạc và phiến diện. Việc lắng nghe giúp chúng ta thu thập thêm "những mảnh ghép" còn thiếu để có một bức tranh toàn cảnh chính xác hơn. Ví dụ: Khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên thấy là số 6, người đứng đối diện lại thấy là số 9; nếu cả hai không chịu lắng nghe và bước sang vị trí của nhau, họ sẽ mãi tranh cãi mà không biết rằng cả hai đều có cái lý riêng của mình.

câu 1:

-Trong truyện ngụ ngôn trên, nhân vật heo hiện lên với vẻ ngoài có vẻ lười nhác nhưng thực chất lại mang một giá trị riêng biệt và sâu sắc. Ban đầu, heo hiện lên qua cái nhìn phiến diện của gà là kẻ "chỉ biết ăn" và "kêu đói làm khó chịu". Tuy nhiên, phản ứng của heo trước sự kiêu ngạo của gà cho thấy một tính cách thẳng thắn và tự tin. Heo không vội vàng tranh cãi mà dùng một câu hỏi ngược đầy sức nặng: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?" để khẳng định giá trị tồn tại của mình. Nhân vật heo đại diện cho những đóng góp thầm lặng, không phô trương bằng tiếng gáy hay tiếng sủa nhưng lại thiết yếu trong đời sống con người. Qua nhân vật này, tác giả dân gian muốn gửi gắm thông điệp: mỗi cá nhân đều có một sứ mệnh riêng, đừng đánh giá thấp người khác chỉ vì họ không làm những việc giống mình.

câu 2:

Bài làm

Trong giao tiếp hằng ngày, lời nói không chỉ là công cụ để truyền đạt thông tin mà còn là tấm gương phản chiếu nhân cách. Có người cho rằng việc tán dương thành công của người khác sẽ khiến bản thân bị lu mờ hoặc yếu thế. Thế nhưng, thực tế lại chứng minh điều ngược lại qua quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi".Em đồng tình với quan điểm trên vì đây là một tư duy văn minh, thể hiện sự tự tin và lòng bao dung của một con người bản lĩnh.

Vậy khen ngợi là gì? Khen ngợi là sự công nhận, tán dương những ưu điểm, thành quả hoặc nỗ lực của người xung quanh một cách chân thành. "Không làm mình kém đi" nghĩa là việc thừa nhận cái hay của người khác không hề làm giảm bớt giá trị, năng lực hay vị thế của bản thân ta. Ngược lại, nó còn là cách để khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của chính người khen. Tại sao khen ngợi người khác không làm mình kém đi?Thứ nhất, lời khen thể hiện sự tự tin và bản lĩnh: Chỉ những người tin tưởng vào giá trị của chính mình mới đủ bình thản để công nhận thành công của người khác mà không nảy sinh lòng đố kỵ. Kẻ yếu đuối thường sợ hãi sự tỏa sáng của đối phương, còn người mạnh mẽ hiểu rằng thành công của người này không triệt tiêu cơ hội của người kia.

Thứ hai, khen ngợi giúp mở rộng tư duy và học hỏi: Khi ta nhìn thấy điểm tốt của người khác để khen ngợi, nghĩa là ta đang quan sát và học hỏi. Thay vì chìm đắm trong sự ghen tị hẹp hòi, việc công nhận ưu điểm của đối phương giúp ta có thêm động lực để tự hoàn thiện mình.Thứ ba, lời khen tạo ra môi trường tích cực: Một lời khen đúng lúc giống như "liều thuốc tinh thần", giúp gắn kết các mối quan hệ. Người biết khen ngợi sẽ nhận được sự tôn trọng, yêu mến từ mọi người, từ đó nâng cao uy tín cá nhân.
Trong xã hội vẫn còn những người mang tâm lý "con cua trong giỏ", luôn tìm cách kéo người khác xuống hoặc im lặng đầy hằn học trước thành công của bạn bè. Sự đố kỵ ấy không giúp họ giỏi hơn, mà chỉ khiến tâm hồn họ trở nên cằn cỗi và xa lánh mọi người. Tuy nhiên, cũng cần phân biệt lời khen chân thành với sự "xu nịnh", giả dối nhằm mục đích trục lợi.Chúng ta cần học cách lắng nghe và quan sát để tìm ra những điều đáng trân trọng ở người xung quanh. Hãy hào phóng tặng cho ai đó một lời khen khi họ xứng đáng, bởi "tặng hoa cho người, tay mình sẽ thơm". Đồng thời, hãy coi thành công của người khác là tấm gương để ta nỗ lực hơn mỗi ngày.

Tóm lại, lời khen chân thành là biểu hiện của một trí tuệ sắc sảo và một tâm hồn cao thượng. Biết công nhận giá trị của người khác chính là bước đầu tiên để khẳng định giá trị của chính mình. Đừng ngần ngại trao đi lời khen, vì khi bạn nâng người khác lên, chính bạn cũng đang đứng ở một vị thế cao đẹp hơn trong mắt mọi người.

câu 1:

- nhân vật chính trong chuyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hóa

câu 2:

-Biện pháp tu từ sử dụng trong câu là liệt kê: trâu cày, ngựa cưỡi,chó sủa giữ nhà......., giỗ chạp, tiệc tùng, cưới xin.

câu 3:

-Sử dụng loài vật làm nhân vật chính, biết nói năng và tranh luận như người. Mượn chuyện loài vật để ngụ ý về chuyện con người, nhằm khuyên nhủ hoặc phê phán một thói hư tật xấu nào đó.

câu 4:

-  Khẳng định giá trị riêng biệt của mỗi cá nhân trong cuộc sống và bài học về sự tôn trọng, không nên kiêu ngạo hay đánh giá thấp người khác.

câu 5:

-Câu chuyện về ba con vật đã để lại bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và sự trân trọng đóng góp của người khác. Trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có những thế mạnh và giá trị riêng, không ai là vô ích. Nếu gà tự hào về tiếng gáy báo thức, chó hãnh diện vì giữ nhà thì heo lại mang đến giá trị vật chất thiết yếu cho con người. Sự kiêu ngạo của gà ban đầu là minh chứng cho cái nhìn phiến diện, dễ dẫn đến thái độ coi thường xung quanh. Vì vậy, chúng ta cần học cách lắng nghe và thấu hiểu để nhận ra vẻ đẹp từ những đóng góp thầm lặng nhất. Khi biết khiêm tốn và trân trọng mọi người, ta không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn tạo nên một cộng đồng đoàn kết, nhân văn. Đừng bao giờ lấy thước đo của mình để phán xét giá trị của người khác.



topic 1:

My favourite means of transport is bike. A bike is small, light, and very convenient. I often use it to go to school or for a short trip with my friends. The best thing about a bike is that it’s eco-friendly. It doesn’t use any fuel, so it helps reduce air pollution and protect the environment. I really like riding my bike because it keeps me healthy and helps me save time. I don’t have to wait for the bus or worry about traffic. Most importantly, riding my bike makes me feel free and relaxed.


1. I didn’t play video games last night because I was tired.

2. She should practice speaking English with her friends every day.

1. In spite of hating horror movies, my sister watched one with her friends.

2.You shouldn’t throw rubbish on the street.

3. Linda is interested in watching science shows.


2. My favourite film

My favourite film is Titanic. It is a romantic and emotional movie about Jack and Rose. The story is very touching and the actors perform excellently. I like the beautiful scenes on the ship and the sad ending. The film teaches us about love and sacrifice. I have watched it many times, but I still feel moved every. 

1. Did you watch the documentary about electric buses on TV last night?

2. Drivers should obey traffic signals to avoid accidents.

1.Although the traffic was heavy, they arrived at the airport on time.

2.How about going to the cinema to watch the new action film tonight?

3.Travelers should arrive early at the station before taking high-speed trains.