Ong Thị Hồng Thái
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Phân tích nhân vật chủ nhà trong văn bản "Cháy nhà" Trong truyện ngụ ngôn "Cháy nhà", nhân vật chủ nhà là hình ảnh đại diện cho kiểu người bảo thủ, thiếu định kiến và có cái nhìn hạn hẹp. Ngay từ đầu, sự thiếu hiểu biết của ông thể hiện qua việc dựng bếp sát mái nhà và chất củi dễ cháy – một hành động cực kỳ nguy hiểm. Khi nhận được lời khuyên chân thành từ ông hàng xóm, thay vì lắng nghe để phòng họa, ông lại tỏ thái độ giận dữ và mê tín khi cho rằng đó là lời "nói gở". Sự cố chấp này đã dẫn đến hậu quả tất yếu là ngôi nhà bị cháy. Đáng trách hơn, sau khi tai họa xảy ra, ông vẫn không nhận thức được sai lầm của mình mà còn oán giận người khuyên, cho rằng họ là nguyên nhân gây ra vận đen. Phải đến khi được người khác phân tích thấu đáo, ông mới hiểu ra giá trị của lời khuyên đúng lúc. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã phê phán thói bảo thủ, đồng thời nhắc nhở chúng ta bài học về sự cầu thị: phải biết lắng nghe những ý kiến trái chiều nhưng đúng đắn để tránh tai họa cho bản thân.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành, chúng ta thường nhận được rất nhiều lời khuyên từ người thân, bạn bè và xã hội. Tuy nhiên, quan điểm cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác" là một cái nhìn phiến diện và thiếu tính thực tế. Tôi hoàn toàn phản đối ý kiến này. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng mỗi cá nhân là một bản thể độc lập với những thế mạnh, ước mơ và hoàn cảnh sống khác nhau. Lời khuyên của người khác thường được đúc kết từ kinh nghiệm cá nhân của họ. Điều đó có thể đúng với họ nhưng chưa chắc đã là phương án tối ưu cho chúng ta. Nếu cứ nhắm mắt "làm theo tất cả", chúng ta chẳng khác nào một con rối, đánh mất đi bản sắc và quyền tự quyết đối với cuộc đời mình. Thứ hai, việc tuân thủ mọi lời khuyên sẽ triệt tiêu khả năng tư duy phản biện. Khi đứng trước một thử thách, nếu chỉ chờ đợi sự chỉ dẫn của người khác, chúng ta sẽ trở nên thụ động và sợ hãi trách nhiệm. Hãy nhớ đến câu chuyện "Đẽo cày giữa đường" – một minh chứng điển hình cho việc không có chính kiến và lắng nghe mọi ý kiến xung quanh một cách mù quáng, dẫn đến kết cục trắng tay. Hơn nữa, không phải lời khuyên nào cũng mang tính xây dựng. Có những lời khuyên xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, hoặc thậm chí là vì lợi ích cá nhân của người nói. Nếu không biết chọn lọc, chúng ta rất dễ sa chân vào những quyết định sai lầm. Tuy nhiên, phản đối việc làm theo "tất cả" không đồng nghĩa với việc bảo thủ, khăng khăng theo ý mình. Lắng nghe là một nghệ thuật. Chúng ta nên lắng nghe bằng sự cầu thị, sau đó dùng lý trí để phân tích, đối chiếu với thực tế của bản thân để chọn ra điều phù hợp nhất. Tóm lại, lời khuyên chỉ nên là một kênh tham khảo, không phải là mệnh lệnh. Bạn có thể lắng nghe cả thế giới, nhưng người cuối cùng đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm về nó phải chính là bản thân bạn. Hãy giữ cho mình một cái đầu lạnh và một trái tim kiên định để làm chủ con thuyền cuộc đời mình.
Câu 1. Đề tài của truyện là gì? Trả lời: Đề tài của truyện là về sự tiếp nhận lời khuyên, cách ứng xử giữa người với người và bài học về lòng biết ơn trong cuộc sống. Câu 2. Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà điều gì? Trả lời: Người hàng xóm đã đưa ra lời khuyên mang tính phòng ngừa tai họa: Nên dời bếp đi chỗ khác (vì bếp đặt quá sát mái nhà). Hoặc xếp củi ra sân (để tránh xa nguồn lửa). Câu 3. Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện. Trả lời: Ban đầu: Ông ta là người bảo thủ, nóng nảy và thiếu tầm nhìn. Khi nhận được lời khuyên đúng đắn, ông không những không nghe mà còn tỏ ý giận dỗi và cho rằng đó là lời nói "gở". Sau đó: Sau khi hỏa hoạn xảy ra, ông lại là người thiếu sáng suốt khi không nhận ra ai mới là người thực sự giúp mình thoát khỏi tai họa lớn nhất. Cuối cùng: Ông vẫn còn điểm tích cực là biết hối lỗi và nhận ra cái sai của mình sau khi được người khác phân tích. Câu 4. Nội dung chính của truyện là gì? Trả lời: Truyện kể về việc một người chủ nhà không nghe lời khuyên ngăn ngừa hỏa hoạn của hàng xóm dẫn đến cháy nhà. Sau khi dập tắt được lửa, ông ta mời tiệc những người chữa cháy nhưng lại oán giận người đã khuyên mình. Qua đó, truyện phê phán những kẻ bảo thủ, coi trọng cái ơn nhất thời mà quên đi cái ơn sâu nặng (phòng bệnh hơn chữa bệnh). Câu 5: Qua câu chuyện "Cháy nhà", em rút ra được bài học quý giá về việc lắng nghe và lòng biết ơn. Thứ nhất, chúng ta cần biết lắng nghe những lời góp ý chân thành từ người khác, đừng vì tự ái cá nhân mà gạt bỏ những cảnh báo đúng đắn. Thứ hai, bài học về "phòng bệnh hơn chữa bệnh" luôn đúng; người giúp ta ngăn chặn tai họa từ sớm mới là người có công lớn nhất. Cuối cùng, chúng ta cần có cái nhìn sáng suốt để tri ân đúng người, đúng việc, tránh thái độ oán hận sai lầm đối với những người thực lòng muốn tốt cho mình.
BÀI 2 Câu 1. (2,0 điểm) (Viết đoạn văn khoảng 150 chữ) Phở là một món ăn rất quen thuộc đối với người Việt Nam. Mỗi sáng, được thưởng thức một bát phở nóng hổi, thơm mùi nước dùng trong veo, tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Phở hấp dẫn không chỉ bởi sợi bánh mềm, thịt ngọt mà còn bởi hương vị đậm đà, tinh tế của các loại gia vị. Qua văn bản Phở của Nguyễn Tuân, tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của món ăn này. Phở không chỉ là một món ăn bình thường mà còn là nét đẹp văn hóa, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Dù đi đâu xa, hương vị phở vẫn luôn gợi cho tôi cảm giác thân thương và gần gũi. Câu 2. (4,0 điểm) (Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi) Trong cuộc đời học sinh của em, có một sự việc khiến em nhớ mãi, đó là lần đầu tiên em đạt điểm cao trong một bài kiểm tra Toán. Hôm ấy, khi cô giáo phát bài, em vừa hồi hộp vừa lo lắng vì sợ kết quả không tốt. Khi nhìn thấy số điểm cao được ghi trên bài, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào. Em nhớ đến những buổi tối chăm chỉ làm bài tập và cố gắng hiểu bài dù rất mệt. Về nhà, em khoe với bố mẹ và nhận được những lời động viên ấm áp. Sự việc ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần nỗ lực và kiên trì thì sẽ đạt được kết quả tốt. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh, kết hợp với miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Theo tác giả, việc đặt tên các quán phở thường theo các quy luật: Theo tên người bán Theo địa điểm/quán Theo đặc điểm riêng của phở (cách nấu, hương vị…) Câu 3. Tác giả nói về phở trên nhiều phương diện: Nguồn gốc Cách nấu Hương vị Giá trị văn hóa → Qua đó cho thấy tác giả có cái nhìn trân trọng, tinh tế và đầy tự hào về món phở. Câu 4. Đề tài: Món phở Hà Nội Chủ đề: Ca ngợi phở – một món ăn truyền thống đặc sắc, mang hồn cốt văn hóa dân tộc. Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình yêu, sự trân trọng và niềm tự hào sâu sắc đối với món phở – món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc Việt Nam.
Trong truyện “Bầy chim chìa vôi”, nhân vật gây ấn tượng mạnh với em nhất chính là Mon – một cậu bé hồn nhiên, nhân hậu nhưng cũng rất kiên quyết và mạnh mẽ. Dù chỉ là một đứa trẻ, Mon lại có một tấm lòng cao đẹp khiến người đọc không thể nào quên. Mon là một cậu bé giản dị, yêu thiên nhiên và đặc biệt yêu thương bầy chim chìa vôi sống gần nhà. Cậu thường quan sát chúng từng chút một: cách chúng làm tổ, mớm mồi cho nhau hay rủ nhau bay trên bầu trời. Từ tình yêu trong trẻo đó, ta thấy Mon là người biết trân trọng sự sống, dù đó chỉ là những sinh vật bé nhỏ. Trái tim Mon càng trở nên đẹp hơn khi bầy chim gặp nạn. Trước hành động tàn nhẫn của Vu – đứa trẻ thích phá tổ chim, Mon không chỉ đau xót mà còn tỏ rõ thái độ phản đối quyết liệt. Khi Vu dùng gậy để phá tổ, Mon đã cố gắng ngăn cản, đôi lúc căng thẳng tới mức gần như muốn khóc. Điều này cho thấy Mon có lòng dũng cảm và luôn bảo vệ điều đúng đắn. Không chỉ mạnh mẽ, Mon còn rất tinh tế và giàu cảm xúc. Khi nhìn thấy chim mẹ hoảng loạn, chim non bị rơi xuống đất, Mon đau đớn như chính mình bị tổn thương. Cậu cố gắng cứu lấy những con chim còn sống, nâng niu chúng bằng đôi tay nhỏ bé. Hình ảnh ấy khiến người đọc cảm nhận rõ ràng tình thương của Mon – một tình thương trong sáng, không vụ lợi, không tính toán. Mon cũng là nhân vật thể hiện rõ sự đối lập với cái ác. Một bên là Vu độc ác, thích gây hại; bên kia là Mon nhân hậu, bảo vệ sự sống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng: cái thiện, dù nhỏ bé, vẫn luôn có giá trị và cần được trân trọng. Nhân vật Mon khiến em cảm phục bởi sự hồn nhiên nhưng đầy lòng trắc ẩn. Mon không chỉ yêu thiên nhiên mà còn dám đứng lên trước cái xấu. Cậu chính là hình mẫu đẹp của trẻ em – biết yêu, biết giữ gìn và bảo vệ những điều xung quanh mình.
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản trên. ➤ Bút kí – tùy bút (viết về đời sống, cảm nhận rất tinh tế, giàu chất trữ tình). --- Câu 2. Theo tác giả, điều gì làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội? ➤ Tác giả cho rằng “nghệ thuật ăn quà” của người Hà Nội được tạo nên bởi: Sự tinh tế trong cách chế biến món ăn, Vị thanh nhẹ, tao nhã đặc trưng, Sự khéo léo của người bán hàng rong, Và thói quen thưởng thức chậm rãi, cảm nhận bằng cả vị giác lẫn cảm xúc. --- Câu 3. Câu văn “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi dưa ngọt như đường phèn.” sử dụng biện pháp tu từ gì? Nêu tác dụng? ➤ Biện pháp tu từ: So sánh. “Sáng như nước” → miêu tả sự tinh khiết, sắc bén. “Ngọt như đường phèn” → nhấn mạnh vị ngon thanh mát của miếng dưa. ➤ Tác dụng: Làm hình ảnh trở nên sinh động và hấp dẫn, Gợi ra sự tinh tế trong ẩm thực Hà Nội, Tăng sức gợi cảm cho câu văn. Câu 4. Chủ đề của văn bản trên là gì? ➤ Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, thanh nhã của hàng quà rong và văn hóa ẩm thực Hà Nội. Từ đó thể hiện tình yêu da diết của tác giả với những nét đẹp bình dị của Hà Nội. Câu 5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản? ➤ Cái tôi trữ tình của Thạch Lam: Nhạy cảm, tinh tế trước những vẻ đẹp nhỏ bé của đời sống. Hiền hòa, nhẹ nhàng, yêu tha thiết Hà Nội. Tinh tế trong cảm nhận hương vị món ăn. Luôn hướng đến sự giản dị nhưng đầy tình cảm sâu sắc.