Thân Minh Sơn
Giới thiệu về bản thân
1.→ Although the traffic was heavy, they arrived at the airport on time
2.→ How about going to the cinema to watch the new action film tonight?
3.→ Travelers should arrive early at the station before taking high-speed trains.
1.→ Although the traffic was heavy, they arrived at the airport on time
2.→ How about going to the cinema to watch the new action film tonight?
3.→ Travelers should arrive early at the station before taking high-speed trains.
1.→ Although the traffic was heavy, they arrived at the airport on time
2.→ How about going to the cinema to watch the new action film tonight?
3.→ Travelers should arrive early at the station before taking high-speed trains.
câu1 là : In spite of hating horror movies, my sister watched one with her friends.
câu2 là You shouldn't throw rubbish on the street.
câu3 là Linda is interested in watching science shows
câu1 là : In spite of hating horror movies, my sister watched one with her friends.
câu2 là You shouldn't throw rubbish on the street.
câu3 là Linda is interested in watching science shows
câu1 là : In spite of hating horror movies, my sister watched one with her friends.
câu2 là You shouldn't throw rubbish on the street.
câu3 là Linda is interested in watching science shows
Question 1: I fancy taking part in a clean-up event this month.
Question 2: The bookshelves are the same height as the windows.
Question 3: Why don't we collect old plastic bottles and paper in our school?
Question 4: My friends go to the studio to practice dancing, and I do too.
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
Câu 1. Đoạn văn ngắn bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc về món phở (Khoảng 150 chữ)
Món phở, qua ngòi bút của Nguyễn Tuân, hiện lên không chỉ là một thức quà mà là một biểu tượng văn hóa thấm đượm linh hồn dân tộc. Điều khiến tôi yêu mến phở chính là sự dung dị nhưng tinh tế tuyệt vời của nó. Phở là sự kết hợp hoàn hảo của nước dùng ngọt sâu từ xương, bánh phở mềm mại, thịt bò thái mỏng cùng hương thơm của hành hoa và rau mùi. Nó không kén chọn thời gian hay đối tượng; dù sáng sớm vội vã hay đêm khuya lạnh giá, một bát phở nóng hổi luôn là nguồn an ủi tuyệt vời. Tôi đặc biệt xúc động với chi tiết tác giả ví bát phở mùa đông như "tấm áo kép", "cái chăn bông" của người nghèo. Phở thực sự mang trong mình một giá trị nhân văn sâu sắc: ấm áp, sẻ chia và đầy tình nghĩa. Món ăn này gói trọn hồn Việt, là niềm tự hào chung của mỗi người con đất Việt.
Câu 2. Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi
Tôi xin phép viết bài văn biểu cảm này với chủ đề về Kỉ niệm lần đầu tiên tôi chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình.
Dòng Sông Khắc Ghi Tên Tôi
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, mỗi người đều mang theo những dấu mốc, những kỉ niệm dệt nên bản ngã. Với tôi, có một sự việc đã khắc sâu vào kí ức như một dấu ấn không thể phai mờ: lần đầu tiên tôi vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất của mình – nỗi sợ độ cao và nước sâu – bằng cách nhảy cầu xuống dòng sông quê.
Tôi sinh ra và lớn lên bên dòng sông xanh mát, nơi lũ trẻ trong xóm thường tổ chức "giải bơi" quanh cây cầu gỗ cũ kĩ. Với chúng, việc nhảy từ cây cầu cao chừng ba mét xuống làn nước mát lạnh là một nghi thức trưởng thành, một tuyên bố về sự dũng cảm. Còn tôi, tôi chỉ đứng ở bờ, lặng lẽ nhìn. Cảm giác chênh vênh khi nhìn xuống mặt nước sâu thẳm, tiếng nước xiết và độ cao hun hút từ thành cầu luôn khiến chân tôi run rẩy, tim đập thình thịch. Tôi bị nỗi sợ hãi vô hình ấy trói buộc, mặc cảm mình là một kẻ yếu đuối trong cuộc chơi chung.
Mùa hè năm tôi mười hai tuổi, sự tủi thân ấy lên đến đỉnh điểm. Hôm đó, cả nhóm bạn thi nhau nhảy cầu, tiếng reo hò, tiếng nước văng tung tóe càng khiến tôi thấy mình lạc lõng. Tôi hít một hơi thật sâu, ngước nhìn vòm trời xanh thẳm, tự nhủ: "Chỉ một lần này thôi, mình phải làm được." Bước chân tôi như đeo chì khi tiến lên thành cầu. Gió từ sông thổi lên lành lạnh, làm tan đi mồ hôi trên trán. Đứng trên độ cao ấy, cả thế giới dường như thu lại, chỉ còn tôi và dòng sông đang chờ đợi. Đó không chỉ là sự việc nhảy xuống nước, đó là cuộc chiến với chính con quái vật sợ hãi bên trong tôi.
Tôi nhắm chặt mắt lại. Trong tích tắc, tôi không nghĩ đến độ sâu hay độ cao nữa, tôi chỉ nghĩ đến cảm giác tự do, cảm giác chiến thắng. Và rồi, tôi buông mình.
Khoảnh khắc cơ thể lao đi trong không trung thật kì diệu! Cảm giác như thời gian ngừng lại, mọi tạp âm biến mất, chỉ còn một mình tôi đang bay. "Tùng!" Tiếng nước vỡ òa dưới chân cầu. Làn nước mát lạnh bao bọc lấy tôi, cuốn đi mọi sợ hãi. Khi ngoi lên mặt nước, tôi bật cười thật lớn. Đó là nụ cười của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc vô bờ bến. Tôi đã làm được! Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị tôi khuất phục.
Sự việc nhảy cầu hôm ấy không chỉ cho tôi biết bơi hay vượt qua được độ cao, mà nó còn dạy tôi một bài học sâu sắc: Nỗi sợ lớn nhất không phải là những thứ bên ngoài, mà là rào cản do chính mình dựng nên. Kể từ đó, mỗi khi đối mặt với khó khăn hay thử thách, tôi lại nhớ về khoảnh khắc đứng trên thành cầu và cú nhảy lịch sử ấy. Dòng sông quê hương đã trở thành chứng nhân cho lần đầu tiên tôi dũng cảm đặt niềm tin vào chính bản thân mình. Đó mãi mãi là dòng sông khắc ghi tên tôi, tên của người đã chiến thắng nỗi sợ.