Phạm Trần Hoàng Duy

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn!!!
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1 We planted trees in the community garden together a month ago

2 Her voice is as beautiful as a melody from a fairy tale

3 We have a school assembly on Monday mornings in the school yard

Trong tác phẩm Bài học đường đời đầu tiên trích từ Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài, nhân vật Dế Mèn hiện lên đầy sống động với những nét tính cách vừa đáng yêu vừa đáng suy ngẫm. Đây là một nhân vật khiến tôi ấn tượng sâu sắc bởi hành trình từ kiêu căng đến hối lỗi, mang theo bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc dành cho mỗi người khi trưởng thành.

Dế Mèn xuất hiện trước mắt người đọc với hình dáng cường tráng, khỏe khoắn và đầy sức sống. Chú tự miêu tả mình với đôi càng nhọn hoắt, đôi cánh bóng mượt, thân hình rắn chắc, trông rất oai vệ. Dế Mèn luôn tự hào – thậm chí là tự phụ – về vẻ ngoài đẹp đẽ ấy. Nhưng chính sự tự phụ ấy khiến chú trở thành một con vật bướng bỉnh, thích trêu chọc và tỏ ra ta đây hơn người khác.

Tính cách kiêu căng của Dế Mèn thể hiện rõ khi chú trêu chị Cốc. Vì muốn thể hiện bản thân trước Dế Choắt yếu đuối, Mèn đã hống hách thách thức chị Cốc, rồi còn xúi Choắt đứng ra trả lời thay mình. Hậu quả là chị Cốc nổi giận, lao đến mổ chết Dế Choắt. Cái chết oan uổng ấy khiến Dế Mèn vô cùng ân hận. Lần đầu tiên chú nhận ra rằng sự ngông cuồng của mình có thể gây ra tai họa cho người khác.

Khoảnh khắc Dế Mèn đứng trước nấm mồ của Dế Choắt là điểm ngoặt quan trọng trong tính cách nhân vật. Từ một kẻ kiêu ngạo, Mèn trở nên trưởng thành hơn, biết suy nghĩ và tự trách bản thân. Sự hối hận ấy không phải chỉ là nỗi buồn thoáng qua, mà là cảm xúc thật sự xuất phát từ nhận thức mới: sống phải biết nghĩ cho người khác, không được ích kỉ và coi thường ai.

Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả gửi gắm bài học sâu sắc: sức mạnh không phải để khoe khoang, mà phải được dùng đúng chỗ; sự trưởng thành bắt đầu từ việc dám chịu trách nhiệm với hành động của mình. Chính điều này khiến Dế Mèn trở thành một trong những nhân vật giàu sức sống và giàu ý nghĩa nhất trong văn học thiếu nhi Việt Nam.

Dế Mèn, với sự ngỗ nghịch rồi hối lỗi, khiến tôi nhớ mãi vì chú không chỉ là hình ảnh của tuổi trẻ đầy bồng bột, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng: con người chỉ thật sự lớn lên khi biết nhận sai và thay đổi.

Câu 1.

Thể loại: Tùy bút (bút kí) – mang đậm chất trữ tình và miêu tả.


Câu 2.

Nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội:
Ăn đúng giờ nào có loại quà ấychọn đúng người bán hàng phù hợp. Người sành ăn phải biết thời điểm và biết chọn hàng.


Câu 3.

Biện pháp tu từ: So sánh (“sáng như nước”, “ngọt như đường phèn”).
Tác dụng:

  • Làm nổi bật sự sắc, sáng và khéo léo của con dao.
  • Gợi sự tinh tế, sạch sẽ, tài hoa trong cách chuẩn bị quà rong.
  • Tạo hình ảnh sinh động, giàu cảm xúc.

Câu 4.

Chủ đề: Ca ngợi sự phong phú, tinh tế, độc đáo của quà rong Hà Nội và vẻ đẹp văn hóa ẩm thực của người Hà Nội xưa.


Câu 5.

Cái tôi trữ tình của tác giả:

  • Tinh tế, nhạy cảm, giàu cảm xúc trước vẻ đẹp bình dị của đời sống.
  • Yêu mến Hà Nội và trân trọng từng món quà rong.
  • Quan sát tỉ mỉ, diễn tả nhẹ nhàng mà sâu lắng.
  • Thể hiện sự hoài niệm và nâng niu những giá trị truyền thống.

Câu 6.

Đoạn văn 5–7 dòng (mẫu):

Qua tình yêu của tác giả dành cho những món quà rong Hà Nội, em nhận ra mỗi người đều có một sự gắn bó đặc biệt với quê hương mình. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những hương vị, âm thanh và kỉ niệm thân thương nhất. Khi nhớ về một món ăn, một góc phố hay một tiếng rao, ta như được sống lại những khoảnh khắc ấm áp của tuổi thơ. Chính sự gắn bó ấy khiến ta thêm trân trọng, gìn giữ những giá trị bình dị mà sâu sắc của quê nhà. Và dù đi đến đâu, quê hương vẫn luôn là chốn để ta hướng về đầy yêu thương.

Câu 1 : Viết đoạn văn về món phở

Phở từ lâu đã trở thành một nét đẹp trong văn hóa ẩm thực Việt Nam mà mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào và gần gũi. Bát phở nóng hổi, dậy mùi thơm của nước dùng, hành hoa, thịt mềm không chỉ là món ăn quen thuộc mà còn như một phần ký ức của bao người Việt. Với tôi, phở là sự ấm áp của những buổi sáng mùa đông, là niềm vui giản dị khi được cùng gia đình quây quần bên quán quen đầu phố. Phở mang theo sự tinh tế của người nấu, sự chân thành của đời sống lao động và cả hồn cốt của phố phường. Dù đi xa, hương vị ấy vẫn luôn khiến ta nhớ về quê hương, nhớ về sự bình dị mà sâu đậm của đất Việt. Phở, vì thế, không chỉ ngon mà còn đáng trân trọng.


Câu 2 : Bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi

Hôm ấy, trời vừa tạnh mưa, con đường trước nhà còn đọng nước. Chiếc xe đạp cũ của bố khung còn cao so với tôi, vậy mà bố vẫn kiên nhẫn chỉnh yên, nâng đỡ để tôi có thể ngồi vừa. Những vòng bánh đầu tiên loạng choạng, tôi sợ hãi đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng bố vẫn đi sau, tay giữ yên xe, giọng trầm mà ấm: “Cứ thử thêm lần nữa con nhé.” Nhờ sự động viên ấy, tôi lấy lại bình tĩnh, đạp thật mạnh. Chỉ vài giây sau, khi ngoảnh lại, tôi nhận ra bố đã buông tay từ lúc nào. Tôi đang tự mình chạy trên con đường nhỏ, lòng vừa vui sướng vừa thấy ánh mắt bố rạng rỡ tự hào. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng để trưởng thành, ta phải tự đi bằng đôi chân của chính mình—nhưng phía sau luôn có những người âm thầm nâng đỡ.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lại chiếc xe đạp ngày nào, tôi lại nhớ về sự kiện nhỏ bé ấy. Nó không chỉ dạy tôi biết đi xe, mà còn dạy tôi về tình yêu thương, sự kiên nhẫn và niềm tin mà bố dành cho tôi. Đó là kỉ niệm mà tôi sẽ mãi mang theo trong suốt hành trình lớn lên của mình.

Câu 1 : Viết đoạn văn về món phở

Phở từ lâu đã trở thành một nét đẹp trong văn hóa ẩm thực Việt Nam mà mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào và gần gũi. Bát phở nóng hổi, dậy mùi thơm của nước dùng, hành hoa, thịt mềm không chỉ là món ăn quen thuộc mà còn như một phần ký ức của bao người Việt. Với tôi, phở là sự ấm áp của những buổi sáng mùa đông, là niềm vui giản dị khi được cùng gia đình quây quần bên quán quen đầu phố. Phở mang theo sự tinh tế của người nấu, sự chân thành của đời sống lao động và cả hồn cốt của phố phường. Dù đi xa, hương vị ấy vẫn luôn khiến ta nhớ về quê hương, nhớ về sự bình dị mà sâu đậm của đất Việt. Phở, vì thế, không chỉ ngon mà còn đáng trân trọng.


Câu 2 : Bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi

Hôm ấy, trời vừa tạnh mưa, con đường trước nhà còn đọng nước. Chiếc xe đạp cũ của bố khung còn cao so với tôi, vậy mà bố vẫn kiên nhẫn chỉnh yên, nâng đỡ để tôi có thể ngồi vừa. Những vòng bánh đầu tiên loạng choạng, tôi sợ hãi đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng bố vẫn đi sau, tay giữ yên xe, giọng trầm mà ấm: “Cứ thử thêm lần nữa con nhé.” Nhờ sự động viên ấy, tôi lấy lại bình tĩnh, đạp thật mạnh. Chỉ vài giây sau, khi ngoảnh lại, tôi nhận ra bố đã buông tay từ lúc nào. Tôi đang tự mình chạy trên con đường nhỏ, lòng vừa vui sướng vừa thấy ánh mắt bố rạng rỡ tự hào. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng để trưởng thành, ta phải tự đi bằng đôi chân của chính mình—nhưng phía sau luôn có những người âm thầm nâng đỡ.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lại chiếc xe đạp ngày nào, tôi lại nhớ về sự kiện nhỏ bé ấy. Nó không chỉ dạy tôi biết đi xe, mà còn dạy tôi về tình yêu thương, sự kiên nhẫn và niềm tin mà bố dành cho tôi. Đó là kỉ niệm mà tôi sẽ mãi mang theo trong suốt hành trình lớn lên của mình.