Ngụy Thế Dũng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngụy Thế Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng văn học trung đại Việt Nam, hình tượng người phụ nữ hiện lên với nhiều vẻ đẹp đáng trân trọng, nhưng để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là nhân vật Vũ Nương trong “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ. Vũ Nương là hiện thân của những phẩm chất cao quý nhưng cũng là nạn nhân của bi kịch oan khuất, tiêu biểu cho số phận người phụ nữ dưới xã hội phong kiến.

Trước hết, Vũ Nương hiện lên là một người đẹp người, đẹp nết. Nàng “tính thùy mị nết na”, luôn giữ gìn hòa thuận trong gia đình. Khi chồng ra trận, nàng một mình quán xuyến việc nhà, chăm sóc mẹ chồng ốm đau chu đáo, tận hiếu. Đối với con, nàng là người mẹ dịu dàng, hết lòng yêu thương. Những phẩm chất ấy khiến Vũ Nương trở thành biểu tượng của người phụ nữ truyền thống Việt Nam: thủy chung, hiền thục và giàu lòng vị tha.

Tuy vậy, cuộc đời nàng lại bị vùi dập bởi những định kiến hà khắc của xã hội phong kiến. Chỉ vì lời nói ngây thơ của đứa con nhỏ và sự đa nghi của Trương Sinh, Vũ Nương phải gánh nỗi oan lăng loàn. Nàng không có cơ hội giải thích, không có tiếng nói tự bảo vệ chính mình, đành tìm đến cái chết để minh oan. Cái chết ấy không chỉ gợi lên sự thương cảm mà còn tố cáo mạnh mẽ sự bất công của xã hội đối với người phụ nữ.

Dù kết thúc tác phẩm Vũ Nương được giải oan, điều ấy vẫn không thể xoá đi bi kịch mà nàng phải chịu đựng. Nàng mãi mãi trở thành hình tượng đẹp nhưng đầy đau thương trong văn học. Qua nhân vật này, Nguyễn Dữ đã thể hiện niềm cảm thương sâu sắc dành cho người phụ nữ và lên án những thế lực tàn nhẫn chà đạp họ.

Nhân vật Vũ Nương để lại trong em ấn tượng mạnh mẽ bởi vẻ đẹp phẩm chất và nỗi oan khuất khôn nguôi. Nàng không chỉ là nhân vật văn học mà còn là tiếng nói nhân đạo, nhắc nhở chúng ta trân trọng, bảo vệ những giá trị tốt đẹp của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội.

Câu 1.

Thể loại của văn bản: Tùy bút.

Câu 2.

Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ và chọn đúng người bán hàng, như vậy mới thể hiện sự sành ăn.

Câu 3.

  • Biện pháp tu từ: So sánh .
  • Tác dụng: Làm nổi bật sự sắc bén, tinh khiết của con dao và sự mềm mại, uyển chuyển khi cắt cơm nắm; đồng thời tạo hình ảnh sinh động, gợi cảm.

Câu 4.

Chủ đề của văn bản: Vẻ đẹp tinh tế, độc đáo của văn hóa quà Hà Nội và sự trân trọng của tác giả đối với hương vị ẩm thực Hà thành.

Câu 5.

Cái tôi trữ tình của tác giả: Tinh tế, nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, sành ăn và tha thiết yêu vẻ đẹp đời sống bình dị của Hà Nội. Cái tôi ấy quan sát tỉ mỉ, cảm nhận bằng chiều sâu tâm hồn và có giọng văn đậm chất hoài niệm.

Câu 6.

Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội được thể hiện trong văn bản gợi cho em suy nghĩ về sự gắn bó sâu sắc của mỗi người với quê hương mình. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ biết bao hương vị, ký ức thân thương. Những món quà dân dã, giản dị đôi khi lại trở thành sợi dây kết nối con người với cội nguồn. Khi gắn bó và trân trọng những điều bình dị ấy, ta càng thêm yêu nơi mình thuộc về. Và chính tình yêu ấy giúp mỗi người có ý thức giữ gìn, trân trọng bản sắc quê hương.