Nguyễn Khánh Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Trong thời đại hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng trở nên phổ biến, nhưng việc con người quá phụ thuộc vào nó cũng mang lại nhiều điều đáng lo. Không thể phủ nhận AI rất thông minh và tiện lợi, nó giúp chúng ta giải toán, viết văn hay tìm kiếm thông tin chỉ trong vài giây. Tuy nhiên, nếu cứ hễ gặp bài khó là mở AI ra hỏi, chúng ta sẽ dần trở nên lười suy nghĩ. Việc quá ỷ lại vào máy móc khiến bộ não ít được vận động, làm mất đi khả năng sáng tạo và tư duy độc lập. Em thấy nhiều bạn hiện nay không còn tự mình đào sâu suy nghĩ mà chỉ đợi AI làm hộ, điều này rất nguy hiểm vì AI không phải lúc nào cũng đúng. Nếu một ngày không có internet hay máy tính, liệu chúng ta có tự giải quyết được vấn đề của mình không? Theo em, AI chỉ nên là một công cụ hỗ trợ, một "người bạn" để tham khảo ý tưởng. Quan trọng nhất vẫn là sự nỗ lực và kiến thức của chính bản thân mình. Chúng ta cần học cách làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ điều khiển cuộc sống của mình.

Câu 2 :

Bài làm

Bài thơ "Đừng chạm tay" của nhà thơ Vũ Thị Huyền Trang đã mang đến cho em nhiều suy cảm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về cuộc đời. Qua hình ảnh cụ già và những vị khách hỏi đường, tác giả đã kể một câu chuyện đầy ý nghĩa về ký ức, thời gian và sự thay đổi của cuộc sống hiện đại. Trước hết, về nội dung, bài thơ bắt đầu bằng một tình huống rất quen thuộc: khách hỏi đường một cụ già ngồi sưởi nắng bên dốc. Thế nhưng, con đường mà cụ chỉ không dẫn đến một địa danh cụ thể nào trên bản đồ du lịch, mà lại dẫn khách "đi lạc trong thế giới một người già". Thế giới ấy chính là quá khứ, là những kỷ niệm của cụ. Ở đó, chỉ có "tiếng gió reo" và sự nguyên sơ, khác xa với những gì vị khách mong đợi. Sự đặc sắc của bài thơ nằm ở chỗ nó cho thấy sự thay đổi đau lòng của cảnh vật. Trong ký ức của cụ già là núi non, đồng ruộng xanh tươi, nhưng thực tế hiện ra trước mắt vị khách lại là "những khối bê tông đông cứng ánh nhìn". Đây là hình ảnh tượng trưng cho sự đô thị hóa, khi những công trình hiện đại mọc lên làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên và những giá trị cũ. Khổ thơ cuối để lại một bài học sâu sắc khi vị khách nhận ra mình "đừng khuấy lên kí ức một người già". Đó là sự tôn trọng đối với những gì đã qua, là sự thấu hiểu cho nỗi lòng của những người thuộc về thế hệ trước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ rất giản dị, gần gũi như một lời kể chuyện. Tác giả đã dùng những hình ảnh đối lập rất hay: một bên là thiên nhiên "gió reo", một bên là "khối bê tông" khô lạnh. Cách dùng từ "đi lạc" hay "đông cứng" giúp người đọc cảm nhận được sự lạc lõng của con người giữa cái mới và cái cũ. Nhịp điệu thơ chậm rãi, trầm lắng, làm cho người đọc phải dừng lại suy ngẫm về những gì mình đã vô tình lãng quên. Qua đó, ta có thể thấy được rằng "Đừng chạm tay" là một bài thơ hay và giàu cảm xúc. Qua bài thơ, em hiểu rằng mỗi người già đều giữ trong mình một thế giới riêng đầy kỷ niệm. Chúng ta cần trân trọng quá khứ và biết lắng nghe, thấu hiểu hơn để không làm tổn thương những giá trị xưa cũ giữa cuộc sống ồn ào này.


Câu 1 :

Trong thời đại hiện nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng trở nên phổ biến, nhưng việc con người quá phụ thuộc vào nó cũng mang lại nhiều điều đáng lo. Không thể phủ nhận AI rất thông minh và tiện lợi, nó giúp chúng ta giải toán, viết văn hay tìm kiếm thông tin chỉ trong vài giây. Tuy nhiên, nếu cứ hễ gặp bài khó là mở AI ra hỏi, chúng ta sẽ dần trở nên lười suy nghĩ. Việc quá ỷ lại vào máy móc khiến bộ não ít được vận động, làm mất đi khả năng sáng tạo và tư duy độc lập. Em thấy nhiều bạn hiện nay không còn tự mình đào sâu suy nghĩ mà chỉ đợi AI làm hộ, điều này rất nguy hiểm vì AI không phải lúc nào cũng đúng. Nếu một ngày không có internet hay máy tính, liệu chúng ta có tự giải quyết được vấn đề của mình không? Theo em, AI chỉ nên là một công cụ hỗ trợ, một "người bạn" để tham khảo ý tưởng. Quan trọng nhất vẫn là sự nỗ lực và kiến thức của chính bản thân mình. Chúng ta cần học cách làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ điều khiển cuộc sống của mình.

Câu 2 :

Bài làm

Bài thơ "Đừng chạm tay" của nhà thơ Vũ Thị Huyền Trang đã mang đến cho em nhiều suy cảm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về cuộc đời. Qua hình ảnh cụ già và những vị khách hỏi đường, tác giả đã kể một câu chuyện đầy ý nghĩa về ký ức, thời gian và sự thay đổi của cuộc sống hiện đại. Trước hết, về nội dung, bài thơ bắt đầu bằng một tình huống rất quen thuộc: khách hỏi đường một cụ già ngồi sưởi nắng bên dốc. Thế nhưng, con đường mà cụ chỉ không dẫn đến một địa danh cụ thể nào trên bản đồ du lịch, mà lại dẫn khách "đi lạc trong thế giới một người già". Thế giới ấy chính là quá khứ, là những kỷ niệm của cụ. Ở đó, chỉ có "tiếng gió reo" và sự nguyên sơ, khác xa với những gì vị khách mong đợi. Sự đặc sắc của bài thơ nằm ở chỗ nó cho thấy sự thay đổi đau lòng của cảnh vật. Trong ký ức của cụ già là núi non, đồng ruộng xanh tươi, nhưng thực tế hiện ra trước mắt vị khách lại là "những khối bê tông đông cứng ánh nhìn". Đây là hình ảnh tượng trưng cho sự đô thị hóa, khi những công trình hiện đại mọc lên làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên và những giá trị cũ. Khổ thơ cuối để lại một bài học sâu sắc khi vị khách nhận ra mình "đừng khuấy lên kí ức một người già". Đó là sự tôn trọng đối với những gì đã qua, là sự thấu hiểu cho nỗi lòng của những người thuộc về thế hệ trước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ rất giản dị, gần gũi như một lời kể chuyện. Tác giả đã dùng những hình ảnh đối lập rất hay: một bên là thiên nhiên "gió reo", một bên là "khối bê tông" khô lạnh. Cách dùng từ "đi lạc" hay "đông cứng" giúp người đọc cảm nhận được sự lạc lõng của con người giữa cái mới và cái cũ. Nhịp điệu thơ chậm rãi, trầm lắng, làm cho người đọc phải dừng lại suy ngẫm về những gì mình đã vô tình lãng quên. Qua đó, ta có thể thấy được rằng "Đừng chạm tay" là một bài thơ hay và giàu cảm xúc. Qua bài thơ, em hiểu rằng mỗi người già đều giữ trong mình một thế giới riêng đầy kỷ niệm. Chúng ta cần trân trọng quá khứ và biết lắng nghe, thấu hiểu hơn để không làm tổn thương những giá trị xưa cũ giữa cuộc sống ồn ào này.


Câu 1:

Trong kỷ nguyên số, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để quảng bá văn hóa truyền thống Việt Nam là một bước đi đột phá, giúp kết nối quá khứ với hiện tại một cách sống động. Thay vì những phương thức truyền thống có phần tĩnh lặng, AI cho phép di sản "giao tiếp" với con người. Điển hình như tại Festival Phở 2025, việc sử dụng Chatbot AI để tư vấn khẩu vị hay tìm kiếm gian hàng đã cá nhân hóa tối đa trải nghiệm của du khách. AI không chỉ đóng vai trò là một hướng dẫn viên thông minh mà còn là công cụ đắc lực trong việc phục dựng không gian văn hóa, số hóa các tư liệu quý giá và xóa bỏ rào cản ngôn ngữ cho khách quốc tế. Việc nhấn mạnh vào công nghệ này giúp các giá trị cổ truyền trở nên gần gũi, "hợp thời" hơn trong mắt giới trẻ, từ đó khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Tuy nhiên, AI suy cho cùng vẫn là công cụ; để sự lan tỏa thực sự chạm đến trái tim, chúng ta cần kết hợp giữa sự hiện đại của thuật toán với sự tinh tế, chiều sâu của tâm hồn Việt. Sự giao thoa này chính là chìa khóa để đưa bản sắc Việt Nam vươn tầm thế giới một cách bền vững.

Câu 2 :

Bài làm

Đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" của tác giả Nguyễn Văn Tàu (bí danh Tư Cang) đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Qua những dòng hồi ký chân thực, tác giả không chỉ kể về những khó khăn ở chiến trường miền Đông Nam Bộ mà còn cho thấy tinh thần dũng cảm, lạc quan của những người lính cụ Hồ trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

Trước hết, đoạn trích giúp người đọc hình dung rõ rệt về sự khắc nghiệt của thiên nhiên và cuộc sống thiếu thốn của người lính. Rừng Hắc Dịch hiện lên với đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt và đặc biệt là loài vắt hút máu đáng sợ. Thế nhưng, nỗi ám ảnh lớn nhất có lẽ là cái đói. Tác giả kể về những bữa cơm mà mỗi người chỉ được một "sét chén" (chén không đầy), dề cơm cháy cũng phải chia nhau từng miếng bằng ba ngón tay. Đỉnh điểm của gian khổ là giai đoạn năm 1952, khi các chiến sĩ phải ăn gạo ẩm thúi, ăn củ mì thay cơm đến mức cơ thể bị ghẻ lở, tay không xòe ra được. Những chi tiết thực tế này khiến em cảm thấy rất xúc động và khâm phục sức chịu đựng phi thường của các chú bộ đội. Tuy sống trong hoàn cảnh cực khổ như vậy, nhưng nội dung đoạn trích vẫn toát lên tinh thần lạc quan và tình đồng đội ấm áp. Dù đói, họ vẫn nhường nhịn nhau, chia nhau từng đoạn củ mì, từng lá rau tàu bay nhổ trên núi. Cách anh nuôi xới cơm thật tơi để chia cho công bằng, hay cách mọi người "nín hơi mà nuốt" bát cơm thúi để có sức chiến đấu cho thấy một sự đoàn kết rất lớn. Họ không kêu ca, phàn nàn mà luôn tìm cách tự cấp tự túc như dọn rẫy, trồng mì, hái rau rừng để vượt qua nghịch cảnh. Bên cạnh đó, hình ảnh người lính trong đoạn trích hiện lên rất giản dị và sẵn sàng chiến đấu. Tác giả đi trong rừng với chiếc võng trên vai và quả lựu đạn bên hông, luôn cảnh giác với bọn biệt kích. Dù bụng đói, dù tay đau vì ghẻ, họ vẫn giữ vững tay súng để bảo vệ quê hương. Chính lý tưởng cách mạng và tình yêu đất nước đã giúp họ biến những điều không thể thành có thể. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng lối kể chuyện mộc mạc, nhiều từ ngữ địa phương Nam Bộ như "tòn ten", "thấm tháp", "sét chén" làm cho bài văn trở nên gần gũi, như một lời tâm sự của người đi trước kể cho thế hệ sau Qua đó , đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" là một bài ca về ý chí và lòng kiên cường. Qua bài văn, em hiểu thêm về những gian khổ mà cha ông đã trải qua để có được hòa bình hôm nay. Từ đó, em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước .
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.

 

Câu 2: Hai điểm nổi bật:
  • Quy tụ hơn 50 gian hàng với các thương hiệu phở nổi tiếng ba miền và các nghệ nhân trình diễn quy trình nấu phở.
  • Ứng dụng công nghệ AI - Chatbot để hỗ trợ tìm kiếm, tư vấn gian hàng và trải nghiệm không gian "Câu chuyện phở". 
Câu 3:
  • Thông tin: Chủ đề, thời gian (18-20/4/2025), địa điểm (Hoàng thành Thăng Long) và việc ứng dụng AI trong lễ hội.
  • Tác dụng: Tóm tắt những thông tin quan trọng nhất, thu hút sự chú ý của người đọc, giúp họ nắm bắt nhanh nội dung chính của bài viết. 
Câu 4:

- Điểm mới : Ứng dụng công nghệ AI - Chatbot để tư vấn và hỗ trợ khách hàng, lần đầu tiên xuất hiện tại một lễ hội ẩm thực.

-Tác dụng: Làm nổi bật tính hiện đại, sáng tạo của sự kiện, tăng cường trải nghiệm người dùng và tối ưu hóa quy trình tổ chức. 

Câu 5: 

Bài làm

Qua văn bản ở phần đọc hiểu, có thể thấy thế hệ trẻ có trách nhiệm to lớn trong việc giữ gìn và phát huy văn hoá ẩm thực truyền thống. Đó không chỉ là việc thưởng thức mà là sự tìm hiểu, trân trọng quy trình chế biến công phu và những câu chuyện lịch sử đằng sau mỗi món ăn, như trải nghiệm tại triển lãm “Câu chuyện phở”. Những người trẻ cần chủ động lan toả giá trị phở Việt thông qua mạng xã hội, công nghệ, hoặc các dự án sáng tạo để đưa phở trở thành di sản toàn cầu, đồng thời tiếp thu có chọn lọc để làm mới truyền thống trong kỷ nguyên số. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, em nhận thức được trách nhiệm của bản thân trong việc gìn giữ và phát huy văn hóa ẩm thực truyền thống .