Hoàng Lê Phúc Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Kết bạn với tớ để cùng trò chuyện nhé!!! :)) Tôi muốn trở thành CTVHS, giúp tôi nhé!!! Thanks
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thuyết Minh nha @quyên

còn lâu mới lên được

À ko, phải là đi xuống tầng âm luôn


Ông cha ta có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” cho thấy sự ảnh hưởng của môi trường đến cuộc sống của con người. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng “Gần mực chưa chắc đã đen, gần đèn chưa chắc đã rạng”. Câu tục ngữ và ý kiến trên đã gợi cho chúng ta nhiều suy nghĩ.

Trước hết, về câu tục ngữ “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” đã mượn hình ảnh rất quen thuộc là mực và đèn. “Mực” có màu đen, được bơm vào bút để viết, còn “đèn” là một đồ vật dùng để cung cấp ánh sáng. “Mực” tượng trưng cho những cái xấu xa và tiêu cực, còn “đèn” tượng trưng cho những điều tốt đẹp và sáng sủa. Câu tục ngữ nói đến sự ảnh hưởng của môi trường với con người. Từ đó, ông cha ta muốn khuyên nhủ chúng ta cần phải học hỏi những điều tốt đẹp, đúng đắn và tránh xa những cái xấu xa, không lành mạnh.

Câu tục ngữ trên là hoàn toàn đúng đắn. Chắc hẳn chúng ta không ai không biết đến cái tên Đỗ Nhật Nam. Cậu bé được mệnh danh là thần đồng khi còn rất nhỏ tuổi. Không thể phủ nhận được rằng, điều đó xuất phát từ việc Đỗ Nhật Nam được sống trong một môi trường tốt khi cả bố mẹ đều là giảng viên đại học, họ đã có cách dạy dỗ và định hướng đúng đắn để cậu trở thành một con người tài năng, giỏi giang. Ngược lại, nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao - vốn là một người nông dân hiền lành. Nhưng do chịu hoàn cảnh của xã hội mà đại diện là bá Kiến - kẻ đã tiếp tay  cho nhà tù thực dân đẩy Chí vào con đường lưu manh, tha hóa - để rồi hắn dần trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại.

Còn với ý kiến “Gần mực chưa chắc đã đen, gần đèn chưa chắc đã rạng” lại mang tính phản đề cho câu tục ngữ trên. Không phải ai cũng chịu ảnh hưởng của môi trường. Có những người vẫn giữ được phẩm chất tốt đẹp, lương thiện dù phải sống ở nơi xấu xa, đê hèn. Nhà tình báo Vũ Ngọc Nhạ suốt mấy chục năm sống ngay trong hang ổ quân thù là bè lũ bán nước Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu và chính phủ ngụy quyền Sài Gòn - tay sai của đế quốc Mĩ xâm lược. Nhưng ông vẫn giữ nguyên vẹn là một chiến sĩ cộng sản kiên cường, mưu trí, dũng cảm để góp phần tích cực vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Hay như hình ảnh viên quản ngục trong truyện “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân. Dù ở trong môi trường ngục tù, chỉ toàn những lừa lọc, mưu mô. Nhưng ông vẫn giữ được phẩm chất thanh cao - là “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. Bên cạnh đó cũng có những người sống trong môi trường trong sạch, tốt đẹp nhưng lại bị những tham vọng biến họ trở thành những con người thủ đoạn, dần trở nên xấu xa.

Như vậy, câu tục ngữ và ý kiến trên đều đúng đắn. Môi trường có hoặc không ảnh hưởng đến con người. Nhưng quan trọng nhất vẫn là cách sống của chúng ta.