Ma Thanh Hoa
Giới thiệu về bản thân
Gọi thời gian từ 0 giờ đến lúc Lan và Bình gặp nhau là x giờ.
Thời gian từ lúc gặp nhau đến 24 giờ là:
24 - x (giờ)
Theo đề bài:
x=\dfrac{1}{2}(24-x)
Ta có:
2x = 24 - x
3x = 24
x = 8
Vậy Lan và Bình gặp nhau lúc 8 giờ.
15 phút = \dfrac{15}{60} = 0,25 giờ
30 phút = \dfrac{30}{60} = 0,5 giờ
Quãng đường anh Nam đi bộ:
s=v\times t
5 \times 0,25 = 1,25 km
Quãng đường đi xe máy:
40 \times 0,5 = 20 km
Khoảng cách từ nhà đến công ty:
1,25 + 20 = 21,25 km
Đáp số: 21,25 km
Đổi: 15 phút = 0,25 giờ
30 phút = 0,5 giờ
Quãng đường anh Nam đi bộ là:
5 × 0,25 = 1,25 (km)
Quãng đường đi xe máy là:
40 × 0,5 = 20 (km)
Khoảng cách từ nhà anh Nam đến công ty là:
1,25 + 20 = 21,25 (km)
Đáp số: 21,25 km
a)
1 thế kỉ = 100 năm
3,5 thế kỉ = 3,5 × 100 = 350 năm
b)
1 năm = 12 tháng
150 tháng = 150 : 12 = 12 năm 6 tháng
3 giờ 25 phút + 2 giờ 50 phút
= 5 giờ 75 phút
= 6 giờ 15 phút
b)
8 giờ 30 phút − 4 giờ 45 phút
= 7 giờ 90 phút − 4 giờ 45 phút
= 3 giờ 45 phút
c)
6 giờ 35 phút × 2
= 12 giờ 70 phút
= 13 giờ 10 phút
d)
12 phút 30 giây : 5
= 750 giây : 5
= 150 giây
= 2 phút 30 giây
trên thế giới,có rất nhiều người bên cạnh hoặc chỉ lướt qua như một cơn gió nhưng cũng sẽ có người sẽ ở bên chúng ta rất lâu.người bạn thân "LINH NHI" đã chơi cùng em suốt 8 năm.
người bạn ấy có cái tên rất đẹp LINH là thông minh và lanh lợi,NHI là gần gũi và nữ tính.VẬY LINH NHI có cái tên rất đẹp đó là thông minh và dịu dàng,nhi có dáng người khá gầy,nước da nâu và nụ cười rất dịu dàng và hồn nhiên,cậu ấy còn có tóc mai rất xinh và gọn gàng,làm tone lên vẻ ngoài của cậu ấy,trên người cậu ấy luôn toát lên vẻ hoạt bát.EM nhớ những lúc có những bài tiếng anh em không hiểu lắm bạn ấy đã chỉ em rất chi tiết.
em rất yêu bạn ấy hết
câu đơn:mùa xuân mang theo những cơn gió nhẹ và hoa rực rỡ khắp nơi
buồn bã-buồn rầu-u sầu
siêng năng-chăm chỉ-cần cù
câu a:đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật
câub:đánh dấu các ý trong một đoạn liệt kê
câuc:đánh dấu bộ phận chú thích giải thích
Trong lớp em, Mai Phương là một "huyền thoại" về sự đối lập. Ở Phương luôn có những bí mật dở khóc dở cười mà nếu không thân thiết, chắc chắn ai cũng sẽ bị vẻ ngoài "tri thức" của bạn ấy đánh lừa một cách ngoạn mục.
Mai Phương có dáng người cao ráo với chiều cao 1,45m, lúc nào cũng tự hào vì nhỉnh hơn em hẳn 3cm (trong khi em mới chỉ cao 1,42m thôi). Đặc biệt, nếu chỉ nhìn nghiêng, Phương toát lên một phong thái cực kỳ "học bá" với cặp kính cận và gương mặt thanh tú. Ai nhìn vào cũng ngỡ bạn ấy đang giải mã một định lý khoa học, nhưng thực tế, đó thường là lúc Phương đang vận dụng trí tưởng tượng siêu phàm để... bịa chuyện. Bạn ấy có biệt tài kể những câu chuyện hư cấu nhưng lại vô cùng hài hước, khiến cả nhóm chúng em nhiều phen cười nghiêng ngả.
Sự đối lập lớn nhất ở Phương chính là vẻ ngoài lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho, quần áo phẳng phiu như vừa bước ra từ tiệm giặt. Thế nhưng, đằng sau mùi hương thanh khiết ấy là một "nỗi khổ" ít ai thấu: Phương thường xuyên phải hít hà những mùi vị cực kỳ "nặng đô" từ sở thích ẩm thực lạ lùng của ông ngoại. Ngày nào lên lớp, bạn ấy cũng mếu máo kể về những bữa cơm "ám ảnh" khi ông ngoại thưởng thức món thịt thối chấm mắm tôm, hay thậm chí là sầu riêng chấm mắm tôm. Dù bản thân Phương cực kỳ ghét những món ấy và chỉ mê gà rán cùng các món ngon thông thường, nhưng ngày nào bạn ấy cũng được "thưởng thức" mùi hương ấy từ ông ngoại.
Không chỉ vậy, góc học tập của Phương cũng là một "trận đồ bát quái" của sự bừa bộn, khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu khi đến lớp. Trên bàn học đầy những món đồ thủ công xinh xắn bạn ấy tự tay làm, nhưng chúng lại nằm lẫn lộn giữa giấy nháp và vỏ kẹo. Có lần, em còn thấy Phương loay hoay mãi mới tìm thấy cây bút chì nằm lọt thỏm dưới đống vỏ hộp đồ ăn từ hôm trước.
Em rất yêu quý Mai Phương vì sự hồn nhiên, cái tính "lầy lội" và những câu chuyện bịa không đụng hàng. Dù vẻ ngoài và thực tế có phần "ngang trái", nhưng chính điều đó đã tạo nên một người bạn độc đáo, luôn mang lại tiếng cười cho em. Em mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi bền chặt, và hy vọng "học bá" Phương sẽ sớm tìm được cách "vượt khó" qua những bữa cơm đầy mùi mắm tôm của ông ngoại!