Bùi Kim Yến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) về tầm quan trọng của ý thức bảo vệ chủ quyền đất nước đối với thế hệ trẻ ngày nay.
Đối với thế hệ trẻ ngày nay, ý thức bảo vệ chủ quyền đất nước không chỉ là nghĩa vụ thiêng liêng mà còn là nền tảng sống còn để giữ vững nền hòa bình và phát triển dân tộc. Chủ quyền quốc gia — từ biên giới đất liền, vùng trời, vùng biển đảo cho đến không gian số — là thành quả được đánh đổi bằng “máu cả ngàn chương sử đỏ” của cha ông. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và những diễn biến phức tạp trên Biển Đông hiện nay, ý thức chủ quyền giúp tuổi trẻ định hình lý tưởng sống đúng đắn, không bị cuốn vào lối sống thực dụng hay thờ ơ trước vận mệnh quốc gia. Nhận thức rõ ràng về chủ quyền sẽ biến thành hành động cụ thể: giúp các bạn trẻ nỗ lực học tập, rèn luyện để cống hiến trí tuệ; tỉnh táo, nhạy bén trước những thông tin xuyên tạc của các thế lực thù địch trên mạng xã hội; và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Không những thế, ý thức ấy còn là sợi dây gắn kết hàng triệu trái tim trẻ tuổi, tạo nên sức mạnh nội sinh to lớn để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Bảo vệ Tổ quốc không phải là khái niệm trừu tượng, nó bắt nguồn ngay từ lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm trong từng việc làm nhỏ bé hàng ngày của mỗi người trẻ hôm nay.
Câu 2. Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh giá trị nội dung của văn bản "Tổ quốc ở Trường Sa" và bài thơ "Màu xanh Trường Sơn".
Bài làm
Dòng chảy của văn học yêu nước Việt Nam từ bao đời nay luôn dạt dào và cháy bỏng, là cuốn biên niên sử bằng thơ khắc họa bức tượng đài tâm hồn dân tộc qua các thời kỳ lịch sử. Nếu như trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhà thơ đã gửi gắm tình yêu ấy qua biểu tượng ngút ngàn của “Màu xanh Trường Sơn”, thì đến thời bình, Nguyễn Việt Chiến lại thắp lên ngọn lửa thiêng liêng ấy qua tác phẩm “Tổ quốc ở Trường Sa”. Hai văn bản tuy ra đời ở hai thời điểm khác nhau, mang những hệ thẩm mỹ riêng nhưng đều gặp gỡ ở giá trị nội dung sâu sắc: ngợi ca lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý thức giữ gìn bờ cõi của con người Việt Nam.
Trước hết, ở văn bản đọc hiểu “Tổ quốc ở Trường Sa”, Nguyễn Việt Chiến đã hướng ngòi bút thiêng liêng của mình ra nơi đầu sóng ngọn gió để khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Giá trị nội dung của đoạn trích khơi dậy lòng tự hào về một đất nước có lịch sử kiên cường, nơi mà mỗi tấc đất, mỗi sải biển đều được “viết bằng máu”. Đặc biệt, tác giả tập trung khắc họa hình ảnh những con người thời bình — những người chiến sĩ hải quân và ngư dân vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa. Họ bất chấp “sóng dữ”, ngày đêm “bám biển” để bảo vệ chủ quyền. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát mà đã hóa thân thành biểu tượng bất tử: “Máu của họ ngân bài ca giữ nước / Để một lần Tổ quốc được sinh ra”. Qua đó, bài thơ thể hiện tình yêu biển đảo da diết và lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biển đảo trong bối cảnh hiện tại.
Ngược lại, đến với bài thơ “Màu xanh Trường Sơn”, người đọc lại được quay trở về với không gian núi rừng huyền thoại của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Giá trị nội dung của tác phẩm tập trung khắc họa vẻ đẹp quần chúng của thế hệ trẻ — những “cháu con Bác Hồ” xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Bài thơ không né tránh những gian khổ, khắc nghiệt của chiến tranh với “mùa mưa suối thành sông rộng”, “ba lô trĩu nặng”, “cơn sốt hùa theo” hay cái nóng cháy da của “mùa khô xém lửa”. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả hoàn cảnh ngặt nghèo ấy là sức sống tiềm tàng, tinh thần lạc quan và lý tưởng cách mạng rực rỡ được biểu tượng hóa qua “màu xanh”. Đó là màu xanh của thiên nhiên, màu áo lính, và cao đẹp hơn là màu xanh của niềm tin tự do thiêng liêng từ đáy mắt người chiến sĩ: “Từ trong màu xanh / Tuôn ra tiền tuyến”.
Khi đặt hai văn bản lên bàn cân so sánh, ta dễ dàng nhận thấy những điểm tương đồng sâu sắc về mặt nội dung. Cả hai tác phẩm đều là những khúc tráng ca ca ngợi tình yêu quê hương đất nước thiết tha và ý chí kiên cường của con người Việt Nam trước thử thách. Dù là người lính Trường Sơn năm xưa đối mặt với bom đạn, bệnh tật, hay người ngư dân, chiến sĩ hải quân hôm nay đối mặt với sóng dữ ngoại bang, họ đều mang trong mình dòng máu quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, sẵn sàng dâng hiến cuộc đời cho độc lập tự do.
Tuy nhiên, do hoàn cảnh sáng tác và không gian lịch sử khác biệt, mỗi tác phẩm lại mang một dấu ấn nội dung riêng. “Màu xanh Trường Sơn” mang đậm hơi thở của thời kỳ chiến tranh cứu nước, gắn liền với lý tưởng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mang âm hưởng lạc quan, trẻ trung và tràn đầy sức sống của một thế hệ ra trận. Trong khi đó, “Tổ quốc ở Trường Sa” mang tính thời sự bỏng rát của thời bình, chuyển dịch trọng tâm từ đất liền ra biển đảo, mang âm hưởng bi tráng, trầm hùng, nhấn mạnh vào sự kiên trinh, bám biển giữ vững chủ quyền trước những nguy cơ xâm hại từ bên ngoài.
Tóm lại, cả hai văn bản “Tổ quốc ở Trường Sa” và “Màu xanh Trường Sơn” đều chứa đựng những giá trị nội dung vô cùng cao đẹp. Chúng như hai nốt nhạc hiệp hành trong bản đại hợp xướng về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Qua hai tác phẩm, người đọc không chỉ thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ đi trước mà còn tự khơi dậy trong lòng mình ý thức trách nhiệm giữ gìn và bảo vệ non sông gấm vóc hôm nay
Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) về tầm quan trọng của ý thức bảo vệ chủ quyền đất nước đối với thế hệ trẻ ngày nay.
Đối với thế hệ trẻ ngày nay, ý thức bảo vệ chủ quyền đất nước không chỉ là nghĩa vụ thiêng liêng mà còn là nền tảng sống còn để giữ vững nền hòa bình và phát triển dân tộc. Chủ quyền quốc gia — từ biên giới đất liền, vùng trời, vùng biển đảo cho đến không gian số — là thành quả được đánh đổi bằng “máu cả ngàn chương sử đỏ” của cha ông. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và những diễn biến phức tạp trên Biển Đông hiện nay, ý thức chủ quyền giúp tuổi trẻ định hình lý tưởng sống đúng đắn, không bị cuốn vào lối sống thực dụng hay thờ ơ trước vận mệnh quốc gia. Nhận thức rõ ràng về chủ quyền sẽ biến thành hành động cụ thể: giúp các bạn trẻ nỗ lực học tập, rèn luyện để cống hiến trí tuệ; tỉnh táo, nhạy bén trước những thông tin xuyên tạc của các thế lực thù địch trên mạng xã hội; và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Không những thế, ý thức ấy còn là sợi dây gắn kết hàng triệu trái tim trẻ tuổi, tạo nên sức mạnh nội sinh to lớn để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Bảo vệ Tổ quốc không phải là khái niệm trừu tượng, nó bắt nguồn ngay từ lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm trong từng việc làm nhỏ bé hàng ngày của mỗi người trẻ hôm nay.
Câu 2. Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh giá trị nội dung của văn bản "Tổ quốc ở Trường Sa" và bài thơ "Màu xanh Trường Sơn".
Bài làm
Dòng chảy của văn học yêu nước Việt Nam từ bao đời nay luôn dạt dào và cháy bỏng, là cuốn biên niên sử bằng thơ khắc họa bức tượng đài tâm hồn dân tộc qua các thời kỳ lịch sử. Nếu như trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhà thơ đã gửi gắm tình yêu ấy qua biểu tượng ngút ngàn của “Màu xanh Trường Sơn”, thì đến thời bình, Nguyễn Việt Chiến lại thắp lên ngọn lửa thiêng liêng ấy qua tác phẩm “Tổ quốc ở Trường Sa”. Hai văn bản tuy ra đời ở hai thời điểm khác nhau, mang những hệ thẩm mỹ riêng nhưng đều gặp gỡ ở giá trị nội dung sâu sắc: ngợi ca lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý thức giữ gìn bờ cõi của con người Việt Nam.
Trước hết, ở văn bản đọc hiểu “Tổ quốc ở Trường Sa”, Nguyễn Việt Chiến đã hướng ngòi bút thiêng liêng của mình ra nơi đầu sóng ngọn gió để khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Giá trị nội dung của đoạn trích khơi dậy lòng tự hào về một đất nước có lịch sử kiên cường, nơi mà mỗi tấc đất, mỗi sải biển đều được “viết bằng máu”. Đặc biệt, tác giả tập trung khắc họa hình ảnh những con người thời bình — những người chiến sĩ hải quân và ngư dân vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa. Họ bất chấp “sóng dữ”, ngày đêm “bám biển” để bảo vệ chủ quyền. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát mà đã hóa thân thành biểu tượng bất tử: “Máu của họ ngân bài ca giữ nước / Để một lần Tổ quốc được sinh ra”. Qua đó, bài thơ thể hiện tình yêu biển đảo da diết và lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biển đảo trong bối cảnh hiện tại.
Ngược lại, đến với bài thơ “Màu xanh Trường Sơn”, người đọc lại được quay trở về với không gian núi rừng huyền thoại của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Giá trị nội dung của tác phẩm tập trung khắc họa vẻ đẹp quần chúng của thế hệ trẻ — những “cháu con Bác Hồ” xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Bài thơ không né tránh những gian khổ, khắc nghiệt của chiến tranh với “mùa mưa suối thành sông rộng”, “ba lô trĩu nặng”, “cơn sốt hùa theo” hay cái nóng cháy da của “mùa khô xém lửa”. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả hoàn cảnh ngặt nghèo ấy là sức sống tiềm tàng, tinh thần lạc quan và lý tưởng cách mạng rực rỡ được biểu tượng hóa qua “màu xanh”. Đó là màu xanh của thiên nhiên, màu áo lính, và cao đẹp hơn là màu xanh của niềm tin tự do thiêng liêng từ đáy mắt người chiến sĩ: “Từ trong màu xanh / Tuôn ra tiền tuyến”.
Khi đặt hai văn bản lên bàn cân so sánh, ta dễ dàng nhận thấy những điểm tương đồng sâu sắc về mặt nội dung. Cả hai tác phẩm đều là những khúc tráng ca ca ngợi tình yêu quê hương đất nước thiết tha và ý chí kiên cường của con người Việt Nam trước thử thách. Dù là người lính Trường Sơn năm xưa đối mặt với bom đạn, bệnh tật, hay người ngư dân, chiến sĩ hải quân hôm nay đối mặt với sóng dữ ngoại bang, họ đều mang trong mình dòng máu quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, sẵn sàng dâng hiến cuộc đời cho độc lập tự do.
Tuy nhiên, do hoàn cảnh sáng tác và không gian lịch sử khác biệt, mỗi tác phẩm lại mang một dấu ấn nội dung riêng. “Màu xanh Trường Sơn” mang đậm hơi thở của thời kỳ chiến tranh cứu nước, gắn liền với lý tưởng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mang âm hưởng lạc quan, trẻ trung và tràn đầy sức sống của một thế hệ ra trận. Trong khi đó, “Tổ quốc ở Trường Sa” mang tính thời sự bỏng rát của thời bình, chuyển dịch trọng tâm từ đất liền ra biển đảo, mang âm hưởng bi tráng, trầm hùng, nhấn mạnh vào sự kiên trinh, bám biển giữ vững chủ quyền trước những nguy cơ xâm hại từ bên ngoài.
Tóm lại, cả hai văn bản “Tổ quốc ở Trường Sa” và “Màu xanh Trường Sơn” đều chứa đựng những giá trị nội dung vô cùng cao đẹp. Chúng như hai nốt nhạc hiệp hành trong bản đại hợp xướng về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Qua hai tác phẩm, người đọc không chỉ thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ đi trước mà còn tự khơi dậy trong lòng mình ý thức trách nhiệm giữ gìn và bảo vệ non sông gấm vóc hôm nay
Câu 1.
Bài thơ Khán “Thiên gia thi” hữu cảm của Nguyễn Ái Quốc thể hiện quan niệm mới mẻ, tiến bộ về chức năng của thơ ca trong thời đại cách mạng. Hai câu thơ đầu khái quát đặc điểm của thơ ca cổ điển phương Đông: chủ yếu ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên với hình ảnh “núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió”. Những hình ảnh ấy giàu chất trữ tình, gợi một thế giới thanh cao, tao nhã nhưng phần nào xa rời hiện thực đấu tranh khốc liệt của con người. Trên cơ sở đó, hai câu thơ sau thể hiện sự chuyển ý mạnh mẽ: thơ ca hiện đại “nên có thép”, nhà thơ “cũng phải biết xung phong”. Hình ảnh ẩn dụ “thép” biểu trưng cho tinh thần chiến đấu, ý chí cách mạng và trách nhiệm xã hội của người nghệ sĩ. Qua bài thơ, Nguyễn Ái Quốc khẳng định thơ ca không chỉ để thưởng thức cái đẹp mà còn phải phục vụ cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Với cấu tứ ngắn gọn, lập luận chặt chẽ, bài thơ cho thấy tư duy nghệ thuật cách mạng và quan điểm tiến bộ của tác giả về vai trò của văn học trong thời đại mới.
Câu 2.
Văn hóa truyền thống là kết tinh của lịch sử, là linh hồn và bản sắc của mỗi dân tộc. Trong bối cảnh hội nhập và phát triển mạnh mẽ của xã hội hiện đại, việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống càng trở nên cần thiết, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước.
Giá trị văn hóa truyền thống bao gồm những phong tục, tập quán, tín ngưỡng, ngôn ngữ, trang phục, lễ hội, nghệ thuật dân gian và cả những chuẩn mực đạo đức tốt đẹp được cha ông ta vun đắp qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là nền tảng để dân tộc Việt Nam giữ vững bản sắc giữa muôn vàn nền văn hóa khác trên thế giới. Khi hiểu và trân trọng văn hóa truyền thống, con người sẽ hiểu rõ hơn về cội nguồn, từ đó có ý thức sống trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng.
Đối với giới trẻ hiện nay, ý thức giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống vừa là trách nhiệm, vừa là cơ hội. Nhiều bạn trẻ đã có những hành động tích cực như tìm hiểu lịch sử dân tộc, mặc trang phục truyền thống trong các dịp lễ, quảng bá văn hóa Việt Nam qua mạng xã hội hay tham gia các hoạt động bảo tồn di sản. Những hành động ấy cho thấy giới trẻ không thờ ơ với truyền thống mà đang tìm cách làm cho văn hóa dân tộc trở nên gần gũi, sinh động hơn trong đời sống hiện đại.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, vẫn còn một bộ phận giới trẻ chưa thực sự quan tâm đến việc gìn giữ văn hóa truyền thống. Một số bạn chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, coi nhẹ giá trị dân tộc, thậm chí có những hành vi làm sai lệch hoặc mai một truyền thống. Điều này xuất phát từ nhận thức chưa đầy đủ, sự thiếu hiểu biết về ý nghĩa sâu sắc của văn hóa truyền thống cũng như ảnh hưởng mạnh mẽ của quá trình toàn cầu hóa.
Để giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, trước hết mỗi bạn trẻ cần nâng cao ý thức tự học, tự tìm hiểu về lịch sử và văn hóa dân tộc. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần phối hợp giáo dục, tạo môi trường lành mạnh để văn hóa truyền thống được lan tỏa một cách tự nhiên, phù hợp với thời đại. Quan trọng hơn, giới trẻ cần biết tiếp thu tinh hoa văn hóa thế giới một cách chọn lọc, trên cơ sở giữ vững bản sắc dân tộc.
Tóm lại, giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống là nhiệm vụ lâu dài và ý nghĩa của giới trẻ hôm nay. Khi người trẻ biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và hướng tới tương lai, văn hóa dân tộc sẽ tiếp tục được gìn giữ và tỏa sáng trong dòng chảy của thời đại.
Câu 1.
Bài thơ Khán “Thiên gia thi” hữu cảm của Nguyễn Ái Quốc thể hiện quan niệm mới mẻ, tiến bộ về chức năng của thơ ca trong thời đại cách mạng. Hai câu thơ đầu khái quát đặc điểm của thơ ca cổ điển phương Đông: chủ yếu ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên với hình ảnh “núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió”. Những hình ảnh ấy giàu chất trữ tình, gợi một thế giới thanh cao, tao nhã nhưng phần nào xa rời hiện thực đấu tranh khốc liệt của con người. Trên cơ sở đó, hai câu thơ sau thể hiện sự chuyển ý mạnh mẽ: thơ ca hiện đại “nên có thép”, nhà thơ “cũng phải biết xung phong”. Hình ảnh ẩn dụ “thép” biểu trưng cho tinh thần chiến đấu, ý chí cách mạng và trách nhiệm xã hội của người nghệ sĩ. Qua bài thơ, Nguyễn Ái Quốc khẳng định thơ ca không chỉ để thưởng thức cái đẹp mà còn phải phục vụ cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Với cấu tứ ngắn gọn, lập luận chặt chẽ, bài thơ cho thấy tư duy nghệ thuật cách mạng và quan điểm tiến bộ của tác giả về vai trò của văn học trong thời đại mới.
Câu 2.
Văn hóa truyền thống là kết tinh của lịch sử, là linh hồn và bản sắc của mỗi dân tộc. Trong bối cảnh hội nhập và phát triển mạnh mẽ của xã hội hiện đại, việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống càng trở nên cần thiết, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước.
Giá trị văn hóa truyền thống bao gồm những phong tục, tập quán, tín ngưỡng, ngôn ngữ, trang phục, lễ hội, nghệ thuật dân gian và cả những chuẩn mực đạo đức tốt đẹp được cha ông ta vun đắp qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là nền tảng để dân tộc Việt Nam giữ vững bản sắc giữa muôn vàn nền văn hóa khác trên thế giới. Khi hiểu và trân trọng văn hóa truyền thống, con người sẽ hiểu rõ hơn về cội nguồn, từ đó có ý thức sống trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng.
Đối với giới trẻ hiện nay, ý thức giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống vừa là trách nhiệm, vừa là cơ hội. Nhiều bạn trẻ đã có những hành động tích cực như tìm hiểu lịch sử dân tộc, mặc trang phục truyền thống trong các dịp lễ, quảng bá văn hóa Việt Nam qua mạng xã hội hay tham gia các hoạt động bảo tồn di sản. Những hành động ấy cho thấy giới trẻ không thờ ơ với truyền thống mà đang tìm cách làm cho văn hóa dân tộc trở nên gần gũi, sinh động hơn trong đời sống hiện đại.
Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, vẫn còn một bộ phận giới trẻ chưa thực sự quan tâm đến việc gìn giữ văn hóa truyền thống. Một số bạn chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, coi nhẹ giá trị dân tộc, thậm chí có những hành vi làm sai lệch hoặc mai một truyền thống. Điều này xuất phát từ nhận thức chưa đầy đủ, sự thiếu hiểu biết về ý nghĩa sâu sắc của văn hóa truyền thống cũng như ảnh hưởng mạnh mẽ của quá trình toàn cầu hóa.
Để giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, trước hết mỗi bạn trẻ cần nâng cao ý thức tự học, tự tìm hiểu về lịch sử và văn hóa dân tộc. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần phối hợp giáo dục, tạo môi trường lành mạnh để văn hóa truyền thống được lan tỏa một cách tự nhiên, phù hợp với thời đại. Quan trọng hơn, giới trẻ cần biết tiếp thu tinh hoa văn hóa thế giới một cách chọn lọc, trên cơ sở giữ vững bản sắc dân tộc.
Tóm lại, giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống là nhiệm vụ lâu dài và ý nghĩa của giới trẻ hôm nay. Khi người trẻ biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và hướng tới tương lai, văn hóa dân tộc sẽ tiếp tục được gìn giữ và tỏa sáng trong dòng chảy của thời đại.
Tinh thần "sống có trách nhiệm” rất cần thiết đối với tất cả chúng ta. Vào năm 2007, chính sách giáo dục thành phố Hồ Chí Minh cũng đã sử dụng chủ đề "sống có trách nhiệm” để làm chủ đề chính cho năm học, nhằm giúp học sinh rèn luyện tư chất bản thân và nâng cao kĩ năng sống, tinh thần trách nhiệm vốn có".
Vậy "sống có trách nhiệm" là gì? Sống có trách nhiệm là làm tròn nghĩa vụ bổn phận với xã hội, trường lớp, gia đình và bản thân... dám làm, dám chịu trách nhiệm về những hành động của bản thân. Bổn phận là học sinh, là những tinh hoa tương lai của đất nước. Chúng ta phải có trách nhiệm với bản trách nhiệm với gia đình, những người xung quanh và có trách nhiệm trong quá trình học tập.
Trở nên có trách nhiệm với bản thân nghĩa là tập trung vào những mong muốn, nhu cầu của mình đồng thời tìm ra hướng giải quyết cho các vấn đề của bản thân. Điều câm kị nhất đối với mỗi cá nhân là đứng cách ly, tự tách biệt mình với xã hội. Phải để bản thân tham gia các hoạt động tập thể, trái nghiệm những cái tốt đẹp và mới mẻ để tự rút ra kinh nghiệm sống cho bản thân. Gia đình là nền tảng xây dựng lên nhân cách của mỗi con người, một đứa trẻ sinh và lớn lên theo chiều hướng xấu hay tốt một phần là do ảnh hường của gia đình. Vì thế nên đối với gia đình, ta phải xây dựng cho mình một hình mẫu ngoan ngoãn, lễ phép và yêu quý các thành viên khác. "Kính trên nhường dưới" là tiêu chuẩn đặc biệt cần chú trọng trong quan hệ gia đình. Mặt khác, ta cũng cần phải biết chia sẻ và yêu thương. Sẽ không bao giờ thiệt thòi nêu ta cho đi yêu thương của chính mình.
Và vấn đề, cũng như trách nhiệm chính yếu của mỗi học sinh chính là học tập. Trong học tập, chúng ta cần phải chú tâm và biết tìm tòi, khám phá. Kiến thức không chỉ gói gọn trong những trang sách mà còn trải dài ra thế giới bao la nhiệm vụ của mỗi học sinh là sử dụng sách vở để dẫn dắt ta ra thế giới kiến thức đó, tìm kiếm và thu thập những tài liệu quý báu cho bản thân, trau dồi kinh nghiệm thực tế để giúp đỡ ta trong quá trình học tập. Mặt khác, cách học và đạo đức trong việc học cũng có ý nghĩa không kém. Không phải học nhồi nhét là tốt, mà học phải đi đôi với hành, vận dụng những kiến thức được học vào đời sống để làm cuộc sống ý nghĩa hơn mới gọi là học. Và tránh ngay kiểu học vẹt, học qua loa cho xong, vì đó chính là những cách học giết chết tri thức bạn. Bên cạnh đó, ta phải biết tự điều chỉnh hành vi trong việc học, giữ cho tâm mình ngay thẳng thật thà là một điều tốt. Giả sử như trong một bài kiểm tra nào đó, ta có hành vi gian lận thì đó chính là vô trách nhiệm với bản thân. Đây không phải là trịnh trọng hóa vấn đề, nhưng thử nghĩ xem, ta làm một lần thì khả dĩ sẽ có lần thứ hai, thứ ba, tương lai chúng ta sẽ ra sao nếu như cứ mãi quen thói lừa dối và ỷ lại ? Vận mệnh đất nước sẽ thế nào nếu rơi vào tay một kẻ như thế?
Xã hội đang dần phát triển từng ngày, và học sinh chúng ta là người trực tiếp giúp nhân loại phát triển. Chúng ta phải có trách nhiệm với nơi chúng ta tồn tại. Chỉ cần những hành động nhỏ của bạn như không xả rác, không hút thuốc, uống rượu, giữ gìn vệ sinh chung... cũng là đóng góp cho xã hội. Hiện nay, mỗi đợt hè về chúng ta lại bắt gặp màu áo xanh của thanh niên tình nguyện, những con người đó gánh vác trên vai trách nhiệm của bản thân, đi về vùng sâu vùng xa giúp đỡ người già neo đơn, sửa lại cây cầu, lợp lại mái lá... tất cả những nghĩa cử đó đều thể hiện rõ rệt những cống hiến của họ với xã hội, mong muốn một đất nước tốt đẹp hơn.
Sống có trách nhiệm còn được thể hiện qua những hành động rất nhỏ nhặt trong đời sống, những thói quen hằng ngày mà chúng ta dần như quên đi vì nó quá quen thuộc. Giả sử như việc đúng giờ, đúng hẹn cũng là sống có trách nhiệm. Đó là trách nhiệm với công việc của bản thân, trách nhiệm với uy tín và có trách nhiệm với đối phương. Chỉ cần cúi xuống nhặt một cọng rác vứt bừa bãi là ta đã chung tay góp phần tạo nên một "ta" trách nhiệm với môi trường với những người xung quanh rồi.
Nhạc sĩ Thế Bảo đã nhận xét về thiên tài âm nhạc của Việt Nam Trịnh Công Sơn - người nhạc sĩ quá cố đã để lại cho đời hơn sáu trăm bài hát sâu sắc rằng "Sơn là một con người rất nghệ sĩ, một nghệ sĩ lớn, ngoài khuôn khổ thông thường. (...) Sống hết mình và tận tâm - đó là Sơn. Anh luôn là người lo công việc, đúng hẹn. (...) Anh Sơn là người sống rất có trách nhiệm với mọi người” (Trích Báo Lao động). Điều trên chứng tỏ cho ta thấy rằng càng nổi tiêng người ta càng phải sống có trách nhiệm, vì từng hành động, từng lời nói của họ đều được cả nhân loại theo dõi và đánh giá nên họ phái tận dụng điều đó mà gửi những thông điệp tốt đẹp đến xã hội.
Sống thoáng là sống thiêu trách nhiệm! Tình trạng nhiều bạn nữ phải vào bệnh viện khi còn rất trẻ như hiện nay thì đó là một hiện thực quá đau lòng. Hầu hết đều để lại hậu quả lớn rồi mới ân hận thì chuyện đã rồi. Một bộ phận giới trể không ý thức được lối sống lành mạnh quan trọng như thế nào. Điều đó chứng tỏ họ thiếu hiểu biết, thiếu trách nhiệm với chính tương lai của mình.
"Live each day as it come!" (Sống trọn vẹn mỗi ngày khi nó đến) là một trong những câu châm ngôn hay và rất đúng đắn với mỗi chúng ta. Sống có trách nhiệm còn là sống trọn vẹn mỗi ngày, không lãng phí từng phút từng giây. Tức là ta phải sống sao cho ý nghĩa với mọi việc, mọi người mà ta trách nhiệm. Phải hoàn thành tốt công việc được giao hoặc tự mình đặt ra kế hoạch cho bản thân, sắp xếp thời gian biểu để dành cho bản thân những giây phút khuây khỏa mà trong điều kiện, ta có khả năng và xứng đáng được tận hưởng. Ta sẽ phải dành thời gian cho người thân, bạn bè và những người quanh mình theo cách này hay cách khác. Tất nhiên sẽ không dễ dàng gì làm được tất cả mọi việc một cách trọn vẹn, nhưng làm tốt được một trong những việc ta phải làm mỗi ngày sẽ mang lại cho ta một niềm phấn khởi, vui vẻ và tận hưởng cuộc sống một cách nhiệt thành hơn.
Cau 1
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2
Nhân vật trữ tình: Người lính cách mạng – người cắt dây thép gai.
Câu 3
Văn bản viết theo thể thơ tự do, chia làm hai phần, ngôn ngữ giàu hình ảnh, mang tính biểu tượng, kết hợp trữ tình và sử thi.
Câu 4
Mạch cảm xúc đi từ nỗi đau đất nước chia cắt đến hành động cắt dây thép gai, niềm tin đất nước liền lại
Câu 5
Thông điệp: Hãy yêu nước từ những điều bình dị và trân trọng hòa bình, thống nhất của đất nước.