Phạm Ngọc Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Dấu hiệu nhận biết ngôi kể:

Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng "Tôi" (một nhân viên quân y). Dấu hiệu nhận biết là sự xuất hiện trực tiếp của nhân vật "tôi" trong các lời dẫn chuyện, trực tiếp tham gia vào các sự kiện và bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ cá nhân (ví dụ: "Tôi cũng đeo túi quân y", "Tôi bấm đèn pin. Trời đất ơi!").

Câu 2. Không gian và thời gian:

Không gian: Xã Hải Hà, vùng ven phá Tam Giang; một không gian bị bủa vây bởi nước lũ trắng trời, trên chiếc mùng (thuyền nhỏ) và trên xuồng cao tốc cứu hộ.

Thời gian: Lúc chiều tối ("sâm sẩm tối") giữa mùa lũ lụt dữ dội.

Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:

Các chi tiết liệt kê: ánh đèn pin, đèn bão, lập lòe, nhấp nháy, loang loáng, trên nóc nhà, sân thượng...

Tác dụng:

Về nội dung: Khắc họa sinh động, chân thực bức tranh làng quê trong cơn lũ dữ: mịt mù, tối tăm và đầy bất trắc. Những ánh sáng yếu ớt, đứt quãng cho thấy sự sống đang chênh vênh, leo lắt giữa biển nước.

Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc hình nhận rõ sự hỗn loạn và khẩn trương của công tác cứu hộ trong đêm tối.

Câu 4. Nhận xét hành động của những quân nhân đồn biên phòng:

Hành động của các quân nhân (anh Hải, Quân, trung sĩ Hoàn) là minh chứng cao đẹp cho tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái.

• Họ không quản ngại hiểm nguy, xông pha vào tâm lũ, "căng mình" cứu giúp nhân dân.

• Hành động phá mái ngói, phá tường để cứu người mẹ đang chuyển dạ cho thấy sự quyết đoán, nhanh nhẹn và ưu tiên cao nhất cho tính mạng con người.

• Đó là biểu tượng của tình quân dân thắm thiết, khắc họa hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ" luôn có mặt ở những nơi gian khổ nhất để làm điểm tựa cho dân.

Câu 5. Suy nghĩ về tình người trong nghịch cảnh:

Qua văn bản, ta thấy tình người trong nghịch cảnh chính là ngọn lửa ấm áp nhất xua tan đi cái lạnh lẽo của thiên tai.

Thứ nhất: Tình người không chỉ là sự giúp đỡ của lực lượng chức năng (các anh bộ đội) mà còn là sự đùm bọc giữa những người dân nghèo với nhau (người đàn bà hàng xóm ngồi trên xà nhà đỡ đẻ cho vợ cu Nhắng).

Thứ hai: Tình người đôi khi ẩn khuất dưới những vẻ ngoài thô kệch, vụng về. Nhân vật cu Nhắng dù bị trách mắng vì đi "ăn trộm vặt", nhưng thực chất anh ta bấp chấp nguy hiểm bơi mùng đi kiếm con gà, buồng chuối chỉ để vợ có cái "bồi dưỡng" khi sinh nở. Tiếng thốt "Con ơi" da diết của anh ta là tiếng lòng của tình phụ tử thiêng liêng


Câu 1. Dấu hiệu nhận biết ngôi kể:

Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng "Tôi" (một nhân viên quân y). Dấu hiệu nhận biết là sự xuất hiện trực tiếp của nhân vật "tôi" trong các lời dẫn chuyện, trực tiếp tham gia vào các sự kiện và bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ cá nhân (ví dụ: "Tôi cũng đeo túi quân y", "Tôi bấm đèn pin. Trời đất ơi!").

Câu 2. Không gian và thời gian:

Không gian: Xã Hải Hà, vùng ven phá Tam Giang; một không gian bị bủa vây bởi nước lũ trắng trời, trên chiếc mùng (thuyền nhỏ) và trên xuồng cao tốc cứu hộ.

Thời gian: Lúc chiều tối ("sâm sẩm tối") giữa mùa lũ lụt dữ dội.

Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:

Các chi tiết liệt kê: ánh đèn pin, đèn bão, lập lòe, nhấp nháy, loang loáng, trên nóc nhà, sân thượng...

Tác dụng:

Về nội dung: Khắc họa sinh động, chân thực bức tranh làng quê trong cơn lũ dữ: mịt mù, tối tăm và đầy bất trắc. Những ánh sáng yếu ớt, đứt quãng cho thấy sự sống đang chênh vênh, leo lắt giữa biển nước.

Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc hình nhận rõ sự hỗn loạn và khẩn trương của công tác cứu hộ trong đêm tối.

Câu 4. Nhận xét hành động của những quân nhân đồn biên phòng:

Hành động của các quân nhân (anh Hải, Quân, trung sĩ Hoàn) là minh chứng cao đẹp cho tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái.

• Họ không quản ngại hiểm nguy, xông pha vào tâm lũ, "căng mình" cứu giúp nhân dân.

• Hành động phá mái ngói, phá tường để cứu người mẹ đang chuyển dạ cho thấy sự quyết đoán, nhanh nhẹn và ưu tiên cao nhất cho tính mạng con người.

• Đó là biểu tượng của tình quân dân thắm thiết, khắc họa hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ" luôn có mặt ở những nơi gian khổ nhất để làm điểm tựa cho dân.

Câu 5. Suy nghĩ về tình người trong nghịch cảnh:

Qua văn bản, ta thấy tình người trong nghịch cảnh chính là ngọn lửa ấm áp nhất xua tan đi cái lạnh lẽo của thiên tai.

Thứ nhất: Tình người không chỉ là sự giúp đỡ của lực lượng chức năng (các anh bộ đội) mà còn là sự đùm bọc giữa những người dân nghèo với nhau (người đàn bà hàng xóm ngồi trên xà nhà đỡ đẻ cho vợ cu Nhắng).

Thứ hai: Tình người đôi khi ẩn khuất dưới những vẻ ngoài thô kệch, vụng về. Nhân vật cu Nhắng dù bị trách mắng vì đi "ăn trộm vặt", nhưng thực chất anh ta bấp chấp nguy hiểm bơi mùng đi kiếm con gà, buồng chuối chỉ để vợ có cái "bồi dưỡng" khi sinh nở. Tiếng thốt "Con ơi" da diết của anh ta là tiếng lòng của tình phụ tử thiêng liêng