Trần Anh Tuấn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 – Bài 2 (viết kiểu cảm xúc, hình ảnh, mềm hơn) Người trẻ giống như một con thuyền ra khơi, còn động lực chính là ngọn gió giúp con thuyền ấy đi xa. Không ai có thể tiến về phía trước nếu thiếu đi lý do để cố gắng mỗi ngày. Động lực đôi khi không phải điều gì lớn lao, nó có thể chỉ là một ước mơ nhỏ, một lời hứa với bản thân hay ánh mắt kỳ vọng của gia đình. Chính những điều giản dị ấy lại trở thành nguồn năng lượng bền bỉ giúp ta vượt qua mệt mỏi, chán nản. Cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, sẽ có những ngày ta muốn dừng lại, buông bỏ. Nhưng nếu còn động lực, ta vẫn sẽ đứng dậy và bước tiếp. Người trẻ cần học cách giữ lửa cho mình, biết tự nhắc nhở vì sao mình bắt đầu. Mỗi ngày cố gắng một chút, dù chậm nhưng không dừng lại, cũng là một cách để trưởng thành. Khi có động lực, hành trình phía trước không còn quá nặng nề, mà trở thành hành trình khám phá chính mình. Và rồi, đến một ngày, ta sẽ nhận ra: điều quý giá nhất không chỉ là đích đến, mà là những nỗ lực ta đã kiên trì suốt chặng đường. Câu 2 – Bài 2 (viết kiểu cảm nhận sâu, giàu hình ảnh hơn) Đoạn thơ trong Thời gian trắng của Nguyễn Phan Quế Mai không ồn ào mà lặng lẽ chạm vào cảm xúc người đọc bằng những âm thanh của ký ức. Điệp từ “nghe” vang lên như một nhịp cầu nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa người trẻ và người lính già. “Nghe gió Trường Sơn”, “nghe nắng miền Trung”, “nghe tiếng súng…” – đó không chỉ là âm thanh mà là cả một thời chiến tranh hiện về qua lời kể. Người lính không chỉ kể chuyện, ông mang theo cả một đời ký ức. Những “giọt mưa” rơi xuống không đơn thuần là mưa, mà là sự kết tinh của bao cảm xúc: niềm vui chiến thắng, nỗi đau mất mát, sự hy sinh lặng thầm. Vị “ngọt – đắng – mặn – cay” như thấm vào lòng người đọc, khiến ta nhận ra chiến tranh chưa bao giờ là điều dễ dàng kể lại. Nhưng điều khiến đoạn thơ trở nên day dứt chính là sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Cuộc sống hôm nay “tấp nập” cuốn con người đi, khiến ta chỉ biết hướng về phía trước mà quên đi những gì đã làm nên hiện tại ấy. Điệp khúc “quên đi” vang lên như một lời cảnh báo. Phải chăng con người đang dần đánh mất ký ức, đánh mất lòng biết ơn?
Câu 1. Luận đề của đoạn trích: Điều quyết định thành bại trong đời con người không phải ở việc sở hữu tiềm năng mà ở việc sử dụng nó. Câu 2. Theo tác giả: Con người rất khó đi lên khi đã ở mức lưng chừng. Câu 3. - Biện pháp tu từ so sánh: So sánh khá năng của con người giống như những cơ bắp. - Tác dụng: + Làm cho câu văn sinh động, hấp dẫn, giàu hình ảnh, tăng giá trị biếu đạt. + Giống như cơ bắp phải rèn luyện mới rắn rỏi, khả năng của con người phái rèn giũa mỗi ngày mới phát triển. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nổ lực không ngừng đế phát huy tiêm năng của con người. Câu 4. - Hội chứng "vừa đủ" là tâm lí hài lòng với mức tối thiếu ốn định, không cần phân đấu dù bản thân có khả năng. - Đây là tâm lí dễ nảy sinh khi con người ở mức lưng chừng, đã có một số thứ, có tí tài năng, có cái đế mất, có cuộc sống thoải mái, dễ chịu. - Hội chứng "vừa đi" biểu hiện ở xu hướng tận hưởng quá nhiều, không quý trọng thời gian và mất dần động lực đế vươn lên tốt hơn. Điều này khiến con người không thế sống hết với tiềm năng. Câu 5. Điếm tương đồng của 02 ngữ liệu: - Cả 02 ngữ liệu đều đề cao vai trò chủ động rèn luyện, nỗ lực của con người. Theo Rosie Nguyễn sự mài giũa hằng ngày giúp khả năng của con người không bị mai một. Theo Nguyễn Đăng Tấn sự miệt mài và nghị lực mới đem đến những giá trị cho con người. - Cả 02 ngữ liệu đều mang đến triết lí sâu sắc về cách sống chủ động, tích cực.

Câu2
Câu nói trong bài "Niềm tự hào và sứ mệnh tuổi trẻ" trên báo Quân đội nhân dân (26/3/2025) đã khẳng định một sự thật hiển nhiên: tuổi trẻ không chỉ là tuổi của ước mơ mà còn là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh. Khi mưa lũ, thiên tai ập đến, chính sức trẻ Việt Nam đã góp phần tạo nên sức mạnh cộng đồng to lớn, biến tình yêu thương thành hành động thực tế.
Tuổi trẻ là biểu tượng của nhiệt huyết, sự sáng tạo và không ngại khó khăn. Trong tâm bão, sức mạnh ấy thể hiện qua sự dũng cảm “xông pha” vào vùng nguy hiểm. Không khó để bắt gặp những đội hình thanh niên tình nguyện, chiến sĩ trẻ vượt dòng nước xiết, di dời người già và trẻ nhỏ đến nơi an toàn. Họ là những “hạt giống” mang lại niềm tin giữa cơn lũ dữ.
Hơn thế, sức mạnh cộng đồng được lan tỏa mạnh mẽ qua sự sáng tạo và công nghệ. Thanh niên nhanh chóng ứng dụng mạng xã hội để cập nhật tin tức, kết nối cứu trợ, kêu gọi quyên góp nhu yếu phẩm qua các trang cá nhân, Fanpage. Sức mạnh của sự đoàn kết không chỉ nằm ở sức người, mà còn ở cách thanh niên kết nối, tạo nên một mạng lưới tình nguyện trực tuyến và trực tiếp rộng khắp. Khi lũ đi qua, họ lại trở thành lực lượng nòng cốt giúp dân dọn dẹp trường học, sửa chữa nhà cửa, gieo mầm hy vọng, giúp cuộc sống hồi sinh nhanh chóng.
Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên thờ ơ, xem nhẹ những rủi ro của thiên tai, hoặc chỉ tham gia phong trào một cách đối phó. Lối sống ấy không chỉ lãng phí tuổi trẻ mà còn bỏ lỡ cơ hội rèn luyện, cống hiến.
Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam đang chứng minh sứ mệnh cao cả của mình, đúng như lời Bác dạy: “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”. Mỗi bạn trẻ hôm nay hãy rèn luyện kỹ năng, trau dồi trái tim ấm nóng để sẵn sàng là lực lượng nòng cốt, gieo hạt giống hồi sinh, cùng cộng đồng vững vàng trước mọi bão giông.
