Vũ Ngọc Trà My
Giới thiệu về bản thân
Câu1
rong bài thơ "Bầy chim sẻ có nhìn thấy tôi không?", nhân vật trữ tình hiện lên với một tâm trạng xót xa, day dứt và đầy suy tư. Trước hình ảnh những con chim sẻ bị nhốt trong chiếc lồng, ngơ ngác giữa phố đông người, người viết không chỉ cảm thương cho số phận của những sinh linh bé nhỏ mà còn như đang nhìn thấy chính mình, nhìn thấy bạn bè, những con người cũng đang bị bó buộc trong khuôn khổ, không thể sống theo cách mình mong muốn. Nỗi buồn lớn dần khi sự giam cầm trở thành điều phi lý, còn việc sống trái với bản thân lại được coi là điều bình thường. Nhân vật trữ tình không khỏi đau đớn khi nhận ra rằng tự do, lẽ ra phải thuộc về mỗi sinh mệnh, giờ đây lại trở thành thứ phải chờ đợi, phải được ban phát như một ân huệ. Câu hỏi cuối bài thơ “Bầy chim sẻ có nhìn thấy được tôi đâu?” vang lên khẽ khàng nhưng đầy ám ảnh như một nỗi cô đơn thẳm sâu khi con người bị lãng quên giữa dòng đời. Đó là tiếng nói của một tâm hồn nhạy cảm, khao khát được thấu hiểu và khát vọng sống một cuộc đời tự do, chân thật.
C1. Nhân vật trữ tình trong bài thơ là "tôi" C2. Điều nghịch lí được nêu ra là: "Những con chim sẻ không được bay trong bầu trời xanh- một điều nghịch lí, bạn bè tôi nhiều khi phải sống không theo cách mình nghĩ một điều bình thường?" bị tước đoạt tự do, sống trái với suy nghĩ và mong muốn của bản thân nhưng lại bị xem là điều bình thường trong xã hội. C3. Sự giam cầm, ràng buộc, mất tự do , những giới hạn, khuôn mẫu, áp lực xã hội khiến con người không thể sống đúng với bản thân mình. C4. Gây ấn tượng mạnh với người đọc làm nổi bật mâu thuẫn trong cuộc sống hiện thực nhấn mạnh nỗi đau và sự bất công khi con người không được sống thật với bản thân mình. C5. Con người cần được sống là chính mình, có quyền tự do suy nghĩ và lựa chọn cuộc sống theo cách riêng . Trong xã hội hiện đại, không ít người vì áp lực từ gia đình, xã hội hay những định kiến lâu đời mà đánh mất chính mình, buộc phải sống trong "chiếc lồng" vô hình đó có thể là những công việc không yêu thích, những lựa chọn không xuất phát từ trái tim. Bài thơ gợi lên sự trăn trở về một nghịch lí: khi bị bóp nghẹt tự do lại trở thành điều bình thường.