Phạm Hà My
Giới thiệu về bản thân
"[...] Tôi ngồi sau xeHành động "ngồi sau xe" và "lắng nghe" gợi lên một sự tiếp nối tự nhiên, bền bỉ. Trong không gian ấy, những câu chuyện của người cựu binh không còn là lời kể khô khan mà biến thành những rung cảm trực giác mạnh mẽ. Điệp từ "nghe" được lặp lại liên tiếp (nghe gió, nghe nắng, nghe tiếng súng) đã chuyển đổi từ thính giác sang cảm giác, đưa người đọc trở về với vùng ký ức xa xăm. Hình ảnh "Gió Trường Sơn" thổi về từ mái tóc bạc, "nắng miền Trung" hát trên đôi vai gầy không chỉ tả thực vẻ ngoài của người lính già mà còn khắc họa những dấu ấn khắc nghiệt của chiến tranh. Trường Sơn, miền Trung – những địa danh gắn liền với bom đạn, nay hiện hữu qua dáng hình hao gầy của người lính. Đặc biệt, câu thơ:
Lắng nghe ông kể chuyện"
"Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh"đã khẳng định sức sống mãnh liệt của lịch sử. Tiếng súng ấy không mất đi, nó "xuyên" qua thời gian để nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình. Điểm chạm cảm xúc nhất của đoạn thơ nằm ở hình ảnh "giọt mưa" và những cung bậc vị giác lạ kỳ. Người lính già mang "giọt mưa xa" về mắt người trẻ, để rồi từ đó, tác giả khái quát nên những chiêm nghiệm sâu sắc:
"Giọt mưa mang vị ngọt chiến thắng, vị đắng cuộc chiến đã xaChiến tranh không chỉ có hoa hồng của chiến thắng mà còn có vị đắng của những mất mát, hy sinh thầm lặng. "Vị mặn trăn trở" với câu hỏi đau đáu: "rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn" chính là nỗi lo sợ về sự lãng quên của thời gian, của dòng đời tấp nập. Khép lại đoạn thơ là hình ảnh tương phản giữa quá quá khứ và hiện tại:
ông vĩnh viễn ghi tên mình vào nó"
"Và, vị cay của cuộc sống đời thường tấp nập chảy quanh tôi"Vị cay" của đời thường là sự hối hả, lo toan của cuộc sống hiện đại. Nhịp thơ gấp gáp "về phía trước" cho thấy sức sống vươn lên mạnh mẽ của dân tộc. Tuy nhiên, đằng sau sự vươn mình ấy, tác giả nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ lãng quên những người đã làm nên "vị ngọt" cho hôm nay. Về nghệ thuật, Nguyễn Phan Quế Mai sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giàu hình ảnh và các biện pháp tu từ như điệp từ, nhân hóa, ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. Giọng thơ trầm lắng, suy tư nhưng đầy sức nặng, lay động sâu sắc lòng người. Tóm lại, đoạn trích trong "Thời gian trắng" là một bản nhạc đa cung bậc về lòng biết ơn. Qua đó, nhà thơ gửi gắm thông điệp: Hãy trân trọng quá khứ, hãy lắng nghe những "vết sẹo" của lịch sử để có thêm động lực vươn tới tương lai một cách trọn vẹn và ý nghĩa nhất.
như chỉ biết vươn mình
về phía trước về phía trước"
- Cách so sánh: So sánh "khả năng của con người" với "cơ bắp".
- Hiệu quả:
- Cụ thể hóa: Làm cho khái niệm trừu tượng ("khả năng") trở nên gần gũi, dễ hình dung như một thực thể vật chất ("cơ bắp").
- Nhấn mạnh: Khẳng định quy luật tất yếu của sự vận động: nếu không được rèn luyện thường xuyên, năng lực sẽ bị mai một và thoái hóa.
- Tăng sức thuyết phục: Khuyên nhủ con người cần phải kiên trì rèn luyện mỗi ngày.
- Đó là sự thiếu khát vọng, ngừng cố gắng khi đã đạt được một mức độ ổn định nhất định.
- Người mắc hội chứng này thường sa vào những trò giải trí đơn thuần, hưởng thụ quá nhiều và đánh mất động lực để khám phá giới hạn thực sự của bản thân.
- Sự nỗ lực bền bỉ: Thành quả không tự nhiên mà có ("không có gì tự đến") và cũng không thể duy trì nếu thiếu sự mài giũa hàng ngày.
- Sự đánh đổi: Muốn đạt được thành công và giữ vững năng lực, con người phải trả giá bằng mồ hôi, công sức ("cả đôi tay và nghị lực") và sự tập trung cao độ, không được phép lơ là hay tự mãn.
câu 1
Hai ngữ liệu từ Người trong mưa lũ của Sương Nguyệt Minh và Một con người ra đời của Maxim Gorky cùng gặp nhau ở thông điệp: trong gian khó tột cùng, sự sống vẫn nảy nở và khẳng định sức mạnh bền bỉ của con người. Ở ngữ liệu (1), bối cảnh “đêm mưa lũ” ngột ngạt, hiểm nguy làm nổi bật hành trình vượt cạn đầy kiệt sức của người mẹ; tiếng khóc “oe… oe…” xé toạc màn đêm không chỉ báo hiệu một sinh linh chào đời mà còn là chiến thắng của sự sống trước thiên tai. Ở ngữ liệu (2), giữa cái lạnh khắc nghiệt và nghèo khó, đứa trẻ “đỏ hỏn” vẫn cựa quậy, cất tiếng khóc, mang theo niềm hy vọng về tương lai chưa biết. Cả hai đoạn đều dùng âm thanh tiếng khóc như biểu tượng của sự sống, đồng thời đặt con người vào tình thế thử thách cực hạn để làm bật lên ý nghĩa thiêng liêng của việc sinh thành. Dù khác không gian – một bên là mưa lũ dữ dội, một bên là bối cảnh lạnh lẽo xứ Nga – cả hai đều khẳng định: chính trong nghịch cảnh, sức sống con người càng mạnh mẽ, khơi dậy niềm tin và giá trị nhân bản sâu sắc.
câu 2
Thiên tai, bão lũ từ lâu đã trở thành một phần thử thách khắc nghiệt của mảnh đất hình chữ S. Thế nhưng, chính trong những giờ phút cam go ấy, tinh thần đoàn kết và sức mạnh cộng đồng lại rực sáng hơn bao giờ hết. Như bài báo trên báo Quân đội Nhân dân đã khẳng định: “Trong những trận bão lũ, thanh niên cũng là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh”. Quả thực, tuổi trẻ Việt Nam hôm nay đã và đang đóng vai trò then chốt trong việc tạo nên sức mạnh cộng đồng để vượt qua nghịch cảnh. Trước hết, sức mạnh của tuổi trẻ nằm ở tinh thần xung kích và dấn thân. Khi cơn bão ập đến, khi dòng nước lũ dâng cao, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những chiếc áo xanh tình nguyện, những chiến sĩ trẻ không ngại hiểm nguy có mặt tại "điểm nóng". Họ không chỉ là những người trực tiếp cứu hộ, tiếp tế lương thực mà còn là lực lượng chủ chốt trong việc giúp dân chằng chống nhà cửa, di dời tài sản. Sức trẻ chính là "khối óc" và "cơ bắp" giúp hệ thống ứng phó thiên tai vận hành hiệu quả, biến những lo âu thành hành động cụ thể, thiết thực. Bên cạnh sức mạnh thể chất, tuổi trẻ còn là cầu nối lan tỏa yêu thương và kết nối cộng đồng thông qua công nghệ. Trong thời đại số, thanh niên đã tận dụng mạng xã hội để cập nhật thông tin cứu hộ kịp thời, kêu gọi các nguồn lực cứu trợ từ khắp mọi miền tổ quốc. Một lời kêu gọi trên Facebook, một chiến dịch gây quỹ qua ví điện tử của các bạn trẻ có thể huy động hàng tỷ đồng và hàng tấn nhu yếu phẩm chỉ trong thời gian ngắn. Chính sự nhạy bén này đã tạo nên một mạng lưới tương trợ khổng lồ, nơi khoảng cách địa lý bị xóa nhòa bởi tình đồng bào. Đặc biệt, giá trị lớn nhất mà tuổi trẻ mang lại chính là "gieo hạt giống hồi sinh". Sau khi bão tan, khi tan hoang còn đó, thanh niên lại bắt tay vào công cuộc tái thiết. Họ dọn dẹp bùn đất tại các ngôi trường, sửa sang lại nhà cửa cho người già neo đơn, giúp bà con khôi phục sản xuất. Hành động đó không chỉ giúp hồi sinh về mặt vật chất mà còn nhen nhóm lại niềm tin, sự lạc quan cho những người vừa mất mát. Sức trẻ đã biến nỗi đau thành động lực, biến bùn lầy thành những mầm xanh của hy vọng. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận thực tế rằng vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của cộng đồng, hoặc chỉ tham gia cứu trợ để "làm màu" trên mạng xã hội. Sức mạnh cộng đồng chỉ thực sự bền vững khi nó xuất phát từ sự thấu cảm chân thành và trách nhiệm tự thân của mỗi cá nhân. Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam không chỉ là tương lai mà còn là trụ cột vững chắc của hiện tại. Trong bão lũ, thiên tai, chính những tâm hồn không "ngủ quên" đã tạo nên một sức mạnh cộng đồng vô song. Là một người trẻ, chúng ta cần ý thức rằng: cống hiến cho cộng đồng không nhất thiết phải là những điều kỳ vĩ, mà đôi khi chỉ là sự sẻ chia đúng lúc, hành động đúng chỗ để cùng đất nước vượt qua mọi giông bão, gieo mầm cho một tương lai tươi sáng hơn.câu 1
Hai ngữ liệu từ Người trong mưa lũ của Sương Nguyệt Minh và Một con người ra đời của Maxim Gorky cùng gặp nhau ở thông điệp: trong gian khó tột cùng, sự sống vẫn nảy nở và khẳng định sức mạnh bền bỉ của con người. Ở ngữ liệu (1), bối cảnh “đêm mưa lũ” ngột ngạt, hiểm nguy làm nổi bật hành trình vượt cạn đầy kiệt sức của người mẹ; tiếng khóc “oe… oe…” xé toạc màn đêm không chỉ báo hiệu một sinh linh chào đời mà còn là chiến thắng của sự sống trước thiên tai. Ở ngữ liệu (2), giữa cái lạnh khắc nghiệt và nghèo khó, đứa trẻ “đỏ hỏn” vẫn cựa quậy, cất tiếng khóc, mang theo niềm hy vọng về tương lai chưa biết. Cả hai đoạn đều dùng âm thanh tiếng khóc như biểu tượng của sự sống, đồng thời đặt con người vào tình thế thử thách cực hạn để làm bật lên ý nghĩa thiêng liêng của việc sinh thành. Dù khác không gian – một bên là mưa lũ dữ dội, một bên là bối cảnh lạnh lẽo xứ Nga – cả hai đều khẳng định: chính trong nghịch cảnh, sức sống con người càng mạnh mẽ, khơi dậy niềm tin và giá trị nhân bản sâu sắc.
câu 2
Thiên tai, bão lũ từ lâu đã trở thành một phần thử thách khắc nghiệt của mảnh đất hình chữ S. Thế nhưng, chính trong những giờ phút cam go ấy, tinh thần đoàn kết và sức mạnh cộng đồng lại rực sáng hơn bao giờ hết. Như bài báo trên báo Quân đội Nhân dân đã khẳng định: “Trong những trận bão lũ, thanh niên cũng là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh”. Quả thực, tuổi trẻ Việt Nam hôm nay đã và đang đóng vai trò then chốt trong việc tạo nên sức mạnh cộng đồng để vượt qua nghịch cảnh. Trước hết, sức mạnh của tuổi trẻ nằm ở tinh thần xung kích và dấn thân. Khi cơn bão ập đến, khi dòng nước lũ dâng cao, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những chiếc áo xanh tình nguyện, những chiến sĩ trẻ không ngại hiểm nguy có mặt tại "điểm nóng". Họ không chỉ là những người trực tiếp cứu hộ, tiếp tế lương thực mà còn là lực lượng chủ chốt trong việc giúp dân chằng chống nhà cửa, di dời tài sản. Sức trẻ chính là "khối óc" và "cơ bắp" giúp hệ thống ứng phó thiên tai vận hành hiệu quả, biến những lo âu thành hành động cụ thể, thiết thực. Bên cạnh sức mạnh thể chất, tuổi trẻ còn là cầu nối lan tỏa yêu thương và kết nối cộng đồng thông qua công nghệ. Trong thời đại số, thanh niên đã tận dụng mạng xã hội để cập nhật thông tin cứu hộ kịp thời, kêu gọi các nguồn lực cứu trợ từ khắp mọi miền tổ quốc. Một lời kêu gọi trên Facebook, một chiến dịch gây quỹ qua ví điện tử của các bạn trẻ có thể huy động hàng tỷ đồng và hàng tấn nhu yếu phẩm chỉ trong thời gian ngắn. Chính sự nhạy bén này đã tạo nên một mạng lưới tương trợ khổng lồ, nơi khoảng cách địa lý bị xóa nhòa bởi tình đồng bào. Đặc biệt, giá trị lớn nhất mà tuổi trẻ mang lại chính là "gieo hạt giống hồi sinh". Sau khi bão tan, khi tan hoang còn đó, thanh niên lại bắt tay vào công cuộc tái thiết. Họ dọn dẹp bùn đất tại các ngôi trường, sửa sang lại nhà cửa cho người già neo đơn, giúp bà con khôi phục sản xuất. Hành động đó không chỉ giúp hồi sinh về mặt vật chất mà còn nhen nhóm lại niềm tin, sự lạc quan cho những người vừa mất mát. Sức trẻ đã biến nỗi đau thành động lực, biến bùn lầy thành những mầm xanh của hy vọng. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận thực tế rằng vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của cộng đồng, hoặc chỉ tham gia cứu trợ để "làm màu" trên mạng xã hội. Sức mạnh cộng đồng chỉ thực sự bền vững khi nó xuất phát từ sự thấu cảm chân thành và trách nhiệm tự thân của mỗi cá nhân. Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam không chỉ là tương lai mà còn là trụ cột vững chắc của hiện tại. Trong bão lũ, thiên tai, chính những tâm hồn không "ngủ quên" đã tạo nên một sức mạnh cộng đồng vô song. Là một người trẻ, chúng ta cần ý thức rằng: cống hiến cho cộng đồng không nhất thiết phải là những điều kỳ vĩ, mà đôi khi chỉ là sự sẻ chia đúng lúc, hành động đúng chỗ để cùng đất nước vượt qua mọi giông bão, gieo mầm cho một tương lai tươi sáng hơn.