Trương Minh Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Minh Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong hành trình cuộc đời, mỗi con người đều có lúc phải rời xa sự chở che quen thuộc để tự mình bước đi. Đối với tuổi trẻ, sự tự lập không chỉ đánh dấu bước trưởng thành mà còn là yếu tố quan trọng giúp con người đứng vững trước những thử thách của cuộc sống. Trước hết, tự lập giúp tuổi trẻ trưởng thành về tư duy và bản lĩnh. Khi không còn dựa dẫm, người trẻ buộc phải tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Những khó khăn, vấp ngã trong quá trình ấy trở thành bài học quý giá, rèn luyện ý chí, sự kiên cường và khả năng thích ứng. Bên cạnh đó, tự lập còn giúp người trẻ khám phá và phát huy năng lực cá nhân. Khi phải tự lo cho cuộc sống, mỗi người sẽ nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, từ đó nỗ lực hoàn thiện mình và nuôi dưỡng sự tự tin. Không những thế, sống tự lập còn hình thành ý thức trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, giúp người trẻ trở thành những con người chủ động, không ỷ lại, không trốn tránh nghĩa vụ. Tuy nhiên, cần hiểu rằng tự lập không đồng nghĩa với cô độc; đó là biết đứng vững trên đôi chân của mình nhưng vẫn trân trọng tình thân và sẵn sàng tiếp nhận sự giúp đỡ khi cần thiết. Có thể khẳng định, tự lập là hành trang không thể thiếu đối với tuổi trẻ trên con đường trưởng thành. Khi dám tự mình bước đi, người trẻ sẽ sống chủ động, bản lĩnh và từng bước khẳng định giá trị của bản thân trong cuộc sống.

Trong bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm, hình tượng “li khách” hiện lên với vẻ đẹp vừa bi thương vừa bi tráng. Li khách là người ra đi mang trong mình chí lớn, khát vọng dấn thân cho con đường phía trước, dù “bàn tay không” và tương lai còn mờ mịt. Cuộc ra đi ấy không chỉ là rời xa một không gian quen thuộc mà còn là sự chia lìa đau đớn với mẹ già, chị em ruột thịt. Li khách hiểu rõ nỗi buồn của người ở lại và chính mình cũng mang nặng u uất, song vẫn quyết dứt áo ra đi, không ngoảnh lại. Điều đó cho thấy ở li khách sự quyết liệt, can đảm và ý thức hi sinh tình riêng vì lý tưởng. Nỗi buồn không làm con người ấy yếu đuối mà càng tôn lên chiều sâu tâm hồn và bản lĩnh. Hình tượng li khách vì thế trở thành biểu tượng cho lớp người trẻ trong buổi giao thời: đau đáu tình thân nhưng sẵn sàng chấp nhận mất mát để theo đuổi con đường mình đã chọn. Đây chính là vẻ đẹp nhân cách khiến hình tượng li khách để lại nhiều ám ảnh trong lòng người đọc.

Thông điệp ý nghĩa nhất: Trong cuộc sống, có những cuộc chia li đau đớn nhưng cần thiết để con người theo đuổi chí lớn và lý tưởng cao đẹp.

- vì Bài thơ cho thấy nỗi đau chia tay rất sâu nặng, nhưng nhân vật trữ tình vẫn tôn trọng, chấp nhận sự ra đi vì mục đích lớn lao. Điều đó nhắc con người biết hi sinh tình riêng, dũng cảm bước đi để sống có ý nghĩa.

- “Tiếng sóng” không phải sóng nước thật mà là sóng lòng của nhân vật trữ tình. - Tượng trưng cho nỗi xúc động, đau xót, xao động dữ dội trước cuộc chia li. - Góp phần thể hiện cảm xúc dồn nén, âm thầm mà mãnh liệt trong lòng người tiễn đưa.

- “Hoàng hôn trong mắt trong”: hoàng hôn là cảnh bên ngoài nhưng lại xuất hiện trong mắt → trái logic thông thường. +)Diễn tả nỗi buồn chia li thấm sâu vào tâm hồn. +)Thể hiện cảnh nhuốm màu tâm trạng, tăng sức gợi cảm cho câu thơ.

-Không gian: Không gian tiễn biệt mơ hồ, trống trải – con đường nhỏ, không qua sông; cảnh vật nhuốm màu tâm trạng (sóng trong lòng, hoàng hôn trong mắt).

- Thời gian: Thời gian kéo dài từ chiều hôm trước đến sáng hôm nay, chuyển từ hạ sang thu – khoảnh khắc giao mùa, gợi nỗi buồn chia li sâu lắng.

Nhân vật trữ tình trong bài thơ là "ta"

Câu 1. Thứ là một trí thức tiểu tư sản có hoài bão lớn nhưng bị hoàn cảnh nghèo khó, thất nghiệp đè nặng, dẫn đến cuộc sống “sống mòn”. Khi đi học, Thứ từng mơ ước trở thành vĩ nhân, đem sự thay đổi lớn lao cho đất nước. Sau khi ra đời, Thứ trở nên rụt rè, nhút nhát, sống thụ động, nhưng vẫn còn tia hi vọng mong manh. Nhân vật phản ánh thực trạng nhiều trí thức trẻ thời bấy giờ: mơ ước lớn nhưng bị thực tế khắc nghiệt chặn đứng. Thứ vừa đáng thương, vừa khiến người đọc suy ngẫm về hoài bão và nghị lực sống. Câu 2. Tuổi trẻ là thời gian quý giá để theo đuổi ước mơ, vì ước mơ giúp con người có động lực sống và phát triển. Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Người trẻ nếu từ bỏ ước mơ sẽ mất đi sức sống tinh thần, giống như Thứ trong Sống mòn – từng có hoài bão nhưng cuối cùng phải “sống mòn”. Ngược lại, dám mơ và nỗ lực hành động sẽ giúp tuổi trẻ ý nghĩa, rèn luyện bản lĩnh và đạt được thành công. Ước mơ cần đi đôi với hành động, nếu chỉ mơ mà không làm thì sẽ mãi chỉ là viễn cảnh. Tuổi trẻ là lúc “trồng hạt mầm” cho tương lai, vượt khó và học hỏi kinh nghiệm. Giữ ước mơ là giữ tuổi trẻ, từ bỏ ước mơ là từ bỏ cơ hội sống trọn vẹn. Mỗi người trẻ cần dám mơ, dám làm, dám thay đổi để tuổi trẻ không vô nghĩa và ước mơ dẫn dắt cuộc đời.

Câu 1. Điểm nhìn của người kể chuyện:

Người kể chuyện sử dụng ngôi thứ ba, đứng ngoài nhưng điểm nhìn trần thuật gắn với nhân vật Thứ, bám theo cảm xúc, suy nghĩ, diễn biến nội tâm của Thứ.

Câu 2. Ước mơ của Thứ khi còn đi học: Thứ từng mơ ước học hành thành đạt: đỗ Thành chung, đỗ tú tài, vào đại học, sang Tây du học và trở thành một vĩ nhân đem lại thay đổi lớn lao cho đất nước. Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ: Đoạn trích sử dụng phép liệt kê và phép so sánh kín đáo (đời người như một vật bị mốc, gỉ, mòn, mục). Tác dụng: Gợi rõ sự tê liệt, bế tắc, mục rỗng trong cuộc sống của Thứ. Nhấn mạnh nỗi tuyệt vọng, tủi nhục, cảm giác bị tha hoá của người trí thức nghèo. Tạo giọng điệu xót xa, chua chát về một đời “sống mòn”. Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người Thứ: Cuộc sống: nghèo khó, bấp bênh, thiếu việc làm, tương lai mờ mịt. Cuộc đời như đang “lùi dần” và rơi vào vòng tù túng, vô nghĩa. Con người: Thứ là người có học, có hoài bão, nhưng bị hoàn cảnh vùi dập trở nên yếu đuối, tự ti, bất lực, không đủ nghị lực để thoát khỏi số phận. Tuy vậy, trong y vẫn còn tia sáng lương tri và khát vọng đổi thay. Câu 5. Triết lí nhân sinh rút ra Một đời người chỉ có ý nghĩa khi biết dám thay đổi, dám bước khỏi sự sợ hãi và thói quen trì trệ. Nếu sống nhu nhược, cam chịu, không dám vượt qua giới hạn thì con người sẽ “sống mòn”, tồn tại mà không thật sự sống. → Triết lí: Sống là phải nỗ lực, phải thay đổi, phải dám sống là chính mình.

Câu 1. Điểm nhìn của người kể chuyện:

Người kể chuyện sử dụng ngôi thứ ba, đứng ngoài nhưng điểm nhìn trần thuật gắn với nhân vật Thứ, bám theo cảm xúc, suy nghĩ, diễn biến nội tâm của Thứ. Câu 2. Ước mơ của Thứ khi còn đi học: Thứ từng mơ ước học hành thành đạt: đỗ Thành chung, đỗ tú tài, vào đại học, sang Tây du học và trở thành một vĩ nhân đem lại thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ: Đoạn trích sử dụng phép liệt kê và phép so sánh kín đáo (đời người như một vật bị mốc, gỉ, mòn, mục). Tác dụng: Gợi rõ sự tê liệt, bế tắc, mục rỗng trong cuộc sống của Thứ. Nhấn mạnh nỗi tuyệt vọng, tủi nhục, cảm giác bị tha hoá của người trí thức nghèo. Tạo giọng điệu xót xa, chua chát về một đời “sống mòn”. Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người Thứ: Cuộc sống: nghèo khó, bấp bênh, thiếu việc làm, tương lai mờ mịt. Cuộc đời như đang “lùi dần” và rơi vào vòng tù túng, vô nghĩa. Con người: Thứ là người có học, có hoài bão, nhưng bị hoàn cảnh vùi dập trở nên yếu đuối, tự ti, bất lực, không đủ nghị lực để thoát khỏi số phận. Tuy vậy, trong y vẫn còn tia sáng lương tri và khát vọng đổi thay. Câu 5. Triết lí nhân sinh rút ra:

Một đời người chỉ có ý nghĩa khi biết dám thay đổi, dám bước khỏi sự sợ hãi và thói quen trì trệ. Nếu sống nhu nhược, cam chịu, không dám vượt qua giới hạn thì con người sẽ “sống mòn”, tồn tại mà không thật sự sống. → Triết lí: Sống là phải nỗ lực, phải thay đổi, phải dám sống là chính mình.

Nếu bạn muốn, mình có thể rút ngắn hơn nữa hoặc viết theo văn phong học sinh để bạn chép cho phù hợp!