Đàm Kiều Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu1:Nhân vật Thứ trong đoạn trích cuối tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao là hình tượng điển hình và bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ hiện lên là người giàu hoài bão, chí hướng cao đẹp khi còn trẻ: ước mơ đỗ đạt, sang Tây, trở thành "vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình".Tuy nhiên, thực tế cuộc sống nghèo đói và bế tắc đã biến Thứ thành một "phế nhân" rụt rè, chỉ còn dám nghĩ đến chuyện cơm áo, và cuối cùng phải đối mặt với nguy cơ "ăn bám vợ" và "lùi về một xó nhà quê". Nỗi đau đớn lớn nhất của Thứ là sự tự ý thức sâu sắc về bi kịch tinh thần của mình: chết ngay trong lúc sống—cái chết của lí tưởng và nhân cách khi cuộc đời "sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra".Mặc dù có những khoảnh khắc phẫn uất, khao khát phản kháng ("Y sẽ đi và bất cần tất cả!"), Thứ cuối cùng vẫn gục ngã trước sự nhu nhược, hèn yếu của bản thân và sức mạnh của "thói quen" an phận. Nam Cao đã xây dựng nhân vật Thứ để đặt ra triết lí nhân sinh cay đắng: sự nghèo đói không chỉ hủy hoại thân xác mà còn ăn mòn tinh thần, biến người trí thức thành một "con trâu" bị trói buộc bởi sợi dây vô hình của định mệnh và lòng sợ hãi. Thứ là lời cảnh báo về kiếp sống vô nghĩa và sự tàn lụi của nhân cách.
Câu2:Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời phát biểu này không chỉ là một triết lí về tuổi tác mà còn là một tuyên ngôn về vai trò sống còn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Nhận định đã khẳng định: ước mơ chính là nguồn năng lượng duy trì sự tươi mới, nhiệt huyết, và sự "già đi" thực chất là sự lão hóa tinh thần khi con người chấp nhận dừng lại và an phận.Tuổi trẻ là giai đoạn rực rỡ nhất, được định hình bởi tiềm năng vô hạn và khát khao khám phá. Ước mơ chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng dẫn lối cho nguồn năng lượng dồi dào ấy. Một ước mơ lớn không chỉ là một mục tiêu xa vời mà còn là áp lực tích cực, thúc đẩy người trẻ phải học hỏi, phải hành động và phải liên tục vượt qua giới hạn của bản thân. Người trẻ có ước mơ sẽ không chấp nhận cuộc sống tầm thường, vô vị. Họ sẵn sàng đối mặt với rủi ro, dám dấn thân vào những lĩnh vực mới, và chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của quá trình trưởng thành. Chính tinh thần "dám mơ, dám làm" này đã tạo nên những phát minh vĩ đại, những sự thay đổi lớn lao, định hình lịch sử và tương lai nhân loại.Để ước mơ thực sự có ý nghĩa, tuổi trẻ cần biến nó thành hành động cụ thể. Một ước mơ đẹp phải đi kèm với một kế hoạch kiên trì. Người trẻ cần phải chủ động tìm kiếm cơ hội, không ngại thử sai, và phải có khả năng học hỏi không ngừng từ những vấp ngã. Hành trình đó đòi hỏi sự dũng cảm để dứt đứt sợi dây thừng của sự an phận, để đi về phía “cuộc sống tự do, cỏ ngập sừng” thay vì chấp nhận bị trói buộc ở đồng bằng bùn lầy.
Câu1 : ngôi thứ 3 người kể chuyện xưng y
Câu2:Về học vấn và địa vị: Đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây (Pháp).
Câu3:Biện pháp: Liệt kê tăng tiến kết hợp với Ẩn dụ (qua các từ: mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra).
Tác dụng: Các động từ này (mốc, gỉ, mòn, mục) vốn dùng để chỉ sự hư hỏng, phân hủy của vật vô tri, nay được dùng để ẩn dụ hóa cuộc đời và tinh thần của Thứ.
Câu4:Anh là hiện thân của sự giằng xé, đấu tranh nội tâm giữa ý chí cách tân và sức mạnh ghê gớm của hoàn cảnh, thói quen và sự hèn yếu của bản thân, cuối cùng dẫn đến sự thất bại thảm hại trong cuộc chiến chống lại kiếp "sống mòn".
Câu5: Nó là lời nhắc nhở mạnh mẽ về tính chủ động của cá nhân trước số phận.Để thực sự sống, mỗi người phải dũng cảm vượt qua vùng an toàn của bản thân, chấp nhận sự bấp bênh và thách thức của cái mới.Sự hèn yếu và thói quen an phận là kẻ thù lớn nhất của sự phát triển cá nhân. Chỉ khi dám "đi liều" như Thứ đã từng ước muốn, ta mới có thể tạo ra sự "thay đổi" và thoát khỏi nguy cơ "sống mòn".