Đặng Thu Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thu Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sự tự lập: Nền tảng vững chắc cho tương lai tuổi trẻ. Trong hành trình trưởng thành, mỗi cá nhân, đặc biệt là tuổi trẻ, đều sẽ có những khoảnh khắc phải độc lập tự mình bước đi. Sự tự lập không chỉ là khả năng tự chăm sóc bản thân mà còn là sự trưởng thành trong suy nghĩ, hành động và trách nhiệm. Đối với tuổi trẻ, ý nghĩa của sự tự lập là vô cùng to lớn, nó là nền tảng vững chắc cho một tương lai vững vàng và một cuộc sống ý nghĩa. Trước hết, tự lập giúp tuổi trẻ rèn luyện bản lĩnh và sự tự tin. Khi tự mình đối mặt với khó khăn, tự mình đưa ra quyết định và tự mình gánh vác hậu quả, các bạn trẻ sẽ học được cách tin tưởng vào năng lực của bản thân. Những trải nghiệm này, dù có lúc thất bại, đều là bài học quý giá, giúp các bạn trở nên mạnh mẽ hơn, đối diện với thử thách một cách bình tĩnh và tự tin hơn. Như Thâm Tâm đã thể hiện qua lời nhắn "Chí lớn chưa về bàn tay không, Thì không bao giờ nói trở lại!", sự kiên định theo đuổi mục tiêu đòi hỏi một ý chí tự lực mạnh mẽ. Bên cạnh đó, tự lập nuôi dưỡng tinh thần trách nhiệm. Một người trẻ tự lập hiểu rằng mọi hành động của mình đều có hệ quả, và họ sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những lựa chọn đó. Điều này không chỉ áp dụng trong cuộc sống cá nhân mà còn lan tỏa ra cộng đồng, xã hội. Khi mỗi cá nhân trẻ đều có ý thức trách nhiệm, xã hội sẽ ngày càng văn minh và phát triển hơn. Các bậc phụ huynh hay người thân có thể yêu thương và hỗ trợ, nhưng việc "tự mình bước đi" là cần thiết để tuổi trẻ nhận thức rõ ràng về vai trò và nghĩa vụ của mình. Hơn nữa, sự tự lập là chìa khóa để tuổi trẻ khai phá tiềm năng của bản thân. Khi không còn phụ thuộc vào sự chỉ dẫn hay trợ giúp của người khác, các bạn trẻ sẽ có cơ hội để khám phá những khả năng tiềm ẩn, phát triển những kỹ năng mới và định hình con đường sự nghiệp phù hợp với sở thích và năng lực. Sự tự chủ trong học tập, công việc và cuộc sống cho phép các bạn trẻ thể hiện tối đa bản thân, tạo ra những dấu ấn riêng biệt. Tuy nhiên, quá trình tự lập không có nghĩa là xa rời sự kết nối và yêu thương. Thay vào đó, nó là sự cân bằng giữa việc trưởng thành và giữ gìn những giá trị tình thân. Lời tiễn biệt trong "Tống biệt hành" dù đầy day dứt nhưng vẫn thể hiện sự thấu hiểu và ủng hộ cho chí lớn của "li khách". Tuổi trẻ tự lập vẫn cần những điểm tựa tinh thần, những lời khuyên từ người đi trước, nhưng quyết định cuối cùng và hành động phải xuất phát từ chính bản thân mình. Tóm lại, sự tự lập đối với tuổi trẻ là một hành trình đầy thử thách nhưng vô cùng ý nghĩa. Nó trang bị cho các bạn trẻ bản lĩnh, trách nhiệm và khả năng khai phá tiềm năng, tạo nên những con người độc lập, vững vàng, sẵn sàng đóng góp cho sự phát triển của bản thân và xã hội. Hãy khuyến khích và tạo điều kiện cho tuổi trẻ được độc lập tự mình bước đi, để họ có thể vững vàng trên con đường phía trước.

Câu 1. Đoạn trích phần cuối tiểu thuyết "Sống mòn" đã khắc họa thành công bi kịch và sự giằng xé nội tâm sâu sắc của nhân vật Thứ – đại diện tiêu biểu cho tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ là người có học thức, từng ôm ấp những hoài bão lớn lao ("vào đại học đường", "sang Tây", "thành một vĩ nhân") nhưng bị hiện thực xã hội nghèo đói, khắc nghiệt vùi dập. Tâm trạng của Thứ trên chuyến tàu trở về quê là sự đối lập gay gắt giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và nỗi buồn vô hạn khi nhận ra sự thất bại, biến mình thành "phế nhân". Nỗi sợ hãi lớn nhất của Thứ không phải là cái chết thể xác mà là cái chết tinh thần, là viễn cảnh "sống mòn", "mốc lên, gỉ đi" trong sự khinh bỉ của người khác và chính bản thân y. Nam Cao đã bộc lộ sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật, đồng thời phê phán sự nhu nhược, hèn yếu khi Thứ nhận ra mình không thể "cưỡng lại" số phận, chỉ để mặc "con tàu mang đi". Qua Thứ, nhà văn đặt ra triết lí nhân sinh thấm thía: "Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã", thức tỉnh mỗi người về trách nhiệm sống có ý nghĩa, không ngừng vươn lên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.


Câu 2:

Gabriel Garcia Marquez, nhà văn đoạt giải Nobel, từng đưa ra một triết lí sâu sắc: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói này chạm đến tận cùng bản chất của sự sống, khẳng định rằng ngọn lửa nhiệt huyết, khát khao chinh phục những điều mới mẻ chính là thước đo đích thực của tuổi trẻ, bất kể tuổi tác trên giấy tờ. Vấn đề "tuổi trẻ và ước mơ" vì thế luôn mang tính thời sự và là chủ đề muôn thuở của nhân loại. Thực vậy, câu nói của Marquez nhấn mạnh một thực tế: sự "già" không chỉ là dấu hiệu sinh học mà còn là trạng thái tinh thần. Một người tám mươi tuổi vẫn có thể tràn đầy năng lượng và khát vọng nếu họ còn ước mơ, còn mục tiêu phấn đấu. Ngược lại, một người hai mươi tuổi có thể đã "già" cỗi, mệt mỏi nếu sống không mục đích, buông xuôi trước những khó khăn của cuộc đời. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất, sung sức nhất để gieo mầm và nuôi dưỡng ước mơ. Ước mơ chính là ngọn hải đăng soi đường cho những con thuyền đang chật vật giữa biển khơi cuộc đời. Nó là động lực to lớn giúp con người vượt qua mọi trở ngại, thử thách. Thiếu đi ước mơ, tuổi trẻ trở nên vô vị, nhạt nhẽo, dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống tầm thường, ti tiện. Ta có thể thấy rõ bi kịch này qua nhân vật Thứ trong "Sống mòn" của Nam Cao. Thứ là một thanh niên trí thức đầy hoài bão, nhưng khi bị hiện thực nghèo khó bủa vây, y dần mất đi khát vọng, chấp nhận "sống mòn", "gỉ đi" ở một xó nhà quê. Đó là cái chết tinh thần đáng sợ hơn cái chết vật lí. Tuy nhiên, ước mơ không phải là sự mơ mộng hão huyền, thiếu thực tế. Ước mơ cần đi đôi với hành động, sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Tuổi trẻ cần bản lĩnh để biến ước mơ thành hiện thực, dám thất bại và dám đứng lên. Chỉ khi dám theo đuổi, dám dấn thân, ta mới có thể giữ mãi được ngọn lửa "tuổi trẻ" trong tim. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phê phán những người trẻ sống thiếu trách nhiệm, không có mục tiêu phấn đấu. Sống mà chỉ biết hưởng thụ, phụ thuộc vào gia đình, xã hội mà không có khát vọng cống hiến, đó là một lối sống đáng báo động. Tóm lại, câu nói của Gabriel Garcia Marquez là một lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Để không bao giờ "già" đi theo nghĩa tinh thần, hãy không ngừng theo đuổi, vun đắp ước mơ của mình. Tuổi trẻ chỉ có một lần, hãy sống sao cho trọn vẹn từng khoảnh khắc, để mỗi ngày trôi qua đều là một bước tiến gần hơn tới ước mơ, để thanh xuân không bao giờ hối tiếc.
Câu 1. Đoạn trích phần cuối tiểu thuyết "Sống mòn" đã khắc họa thành công bi kịch và sự giằng xé nội tâm sâu sắc của nhân vật Thứ – đại diện tiêu biểu cho tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ là người có học thức, từng ôm ấp những hoài bão lớn lao ("vào đại học đường", "sang Tây", "thành một vĩ nhân") nhưng bị hiện thực xã hội nghèo đói, khắc nghiệt vùi dập. Tâm trạng của Thứ trên chuyến tàu trở về quê là sự đối lập gay gắt giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và nỗi buồn vô hạn khi nhận ra sự thất bại, biến mình thành "phế nhân". Nỗi sợ hãi lớn nhất của Thứ không phải là cái chết thể xác mà là cái chết tinh thần, là viễn cảnh "sống mòn", "mốc lên, gỉ đi" trong sự khinh bỉ của người khác và chính bản thân y. Nam Cao đã bộc lộ sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật, đồng thời phê phán sự nhu nhược, hèn yếu khi Thứ nhận ra mình không thể "cưỡng lại" số phận, chỉ để mặc "con tàu mang đi". Qua Thứ, nhà văn đặt ra triết lí nhân sinh thấm thía: "Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã", thức tỉnh mỗi người về trách nhiệm sống có ý nghĩa, không ngừng vươn lên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.


Câu 2:

Gabriel Garcia Marquez, nhà văn đoạt giải Nobel, từng đưa ra một triết lí sâu sắc: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói này chạm đến tận cùng bản chất của sự sống, khẳng định rằng ngọn lửa nhiệt huyết, khát khao chinh phục những điều mới mẻ chính là thước đo đích thực của tuổi trẻ, bất kể tuổi tác trên giấy tờ. Vấn đề "tuổi trẻ và ước mơ" vì thế luôn mang tính thời sự và là chủ đề muôn thuở của nhân loại. Thực vậy, câu nói của Marquez nhấn mạnh một thực tế: sự "già" không chỉ là dấu hiệu sinh học mà còn là trạng thái tinh thần. Một người tám mươi tuổi vẫn có thể tràn đầy năng lượng và khát vọng nếu họ còn ước mơ, còn mục tiêu phấn đấu. Ngược lại, một người hai mươi tuổi có thể đã "già" cỗi, mệt mỏi nếu sống không mục đích, buông xuôi trước những khó khăn của cuộc đời. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất, sung sức nhất để gieo mầm và nuôi dưỡng ước mơ. Ước mơ chính là ngọn hải đăng soi đường cho những con thuyền đang chật vật giữa biển khơi cuộc đời. Nó là động lực to lớn giúp con người vượt qua mọi trở ngại, thử thách. Thiếu đi ước mơ, tuổi trẻ trở nên vô vị, nhạt nhẽo, dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống tầm thường, ti tiện. Ta có thể thấy rõ bi kịch này qua nhân vật Thứ trong "Sống mòn" của Nam Cao. Thứ là một thanh niên trí thức đầy hoài bão, nhưng khi bị hiện thực nghèo khó bủa vây, y dần mất đi khát vọng, chấp nhận "sống mòn", "gỉ đi" ở một xó nhà quê. Đó là cái chết tinh thần đáng sợ hơn cái chết vật lí. Tuy nhiên, ước mơ không phải là sự mơ mộng hão huyền, thiếu thực tế. Ước mơ cần đi đôi với hành động, sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Tuổi trẻ cần bản lĩnh để biến ước mơ thành hiện thực, dám thất bại và dám đứng lên. Chỉ khi dám theo đuổi, dám dấn thân, ta mới có thể giữ mãi được ngọn lửa "tuổi trẻ" trong tim. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phê phán những người trẻ sống thiếu trách nhiệm, không có mục tiêu phấn đấu. Sống mà chỉ biết hưởng thụ, phụ thuộc vào gia đình, xã hội mà không có khát vọng cống hiến, đó là một lối sống đáng báo động. Tóm lại, câu nói của Gabriel Garcia Marquez là một lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Để không bao giờ "già" đi theo nghĩa tinh thần, hãy không ngừng theo đuổi, vun đắp ước mơ của mình. Tuổi trẻ chỉ có một lần, hãy sống sao cho trọn vẹn từng khoảnh khắc, để mỗi ngày trôi qua đều là một bước tiến gần hơn tới ước mơ, để thanh xuân không bao giờ hối tiếc.