Phạm Hà Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Người kể chuyện ngôi thứ ba điểm nhìn chủ yếu đặt vào tâm trạng dòng ý nghĩa cảm xúc của thứ, nên tác giả thấy rõ bi kịch bên trong nhân vật.
Câu 2.
Ươc mơ của thứ là:
Đỗ Thành Chung, đỗ tú tài và vô đại học; sang Tây du học; trở thành một “vĩ nhân”, làm những điều lớn lao để thay đổi đất nước.Nói chung là hoài bão rất đẹp nhưng lại xa tầm tay trong hoàn cảnh thực tế.
Câu 3.
Đoạn văn dùng phép điệp “sẽ…”, “khinh y…”, “chết mà…”và liệt kê “mốc lên, gỉ đi, mòn, mục”. Làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt tăng tính hình tượng bộc lộ cảm xúc. Khắc họa mạnh cảm giác mục ruỗi, bế tắc một đời sống “mòn” đúng nghĩa.Tạo nhịp câu dồn dập như những đợt sóng tâm lí dội vào Thứ, cho thấy nỗi tự khinh, tuyệt vọng, và bi kịch của một trí thức bất lực trước số phận.
Câu 4.
Cuộc sống: nghèo, tù túng, bấp bênh, bị hoàn cảnh bóp nghẹt đến mức mọi ước mơ lớn đều tan rã.Con người: có tri thức, có lí tưởng, nhưng lại yếu đuối, nhu nhược, bị nỗi sợ và thói quen níu lại. Anh ý hiểu mình đang “sống mòn” nhưng không đủ lực để bứt ra, và điều đó càng làm bi kịch của Thứ sâu hơn.
Câu 5.
Từ đoạn trích có thể rút ra triết lí: sống là phải dám thay đổi.Con người dễ bị trói bởi thói quen, sợ hãi, an phận… và chính điều đó khiến ta “mòn”, sống như con trâu chỉ quen kéo cày. Cuộc đời không đến lần thứ hai, nên nếu không dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta sẽ đánh mất cơ hội sống đúng nghĩa.