Đoàn Thị Trà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đoàn Thị Trà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng: có hoài bão nhưng bất lực trước hoàn cảnh. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ từng mang trong mình những ước mơ lớn lao: đỗ tú tài, sang Tây, trở thành một người có ích cho đất nước. Thế nhưng hiện thực khắc nghiệt đã dập tắt mọi lý tưởng ấy. Trong cảnh nghèo túng, thất nghiệp, y dần rơi vào tâm trạng chán chường, bế tắc. Những từ ngữ “mốc lên”, “gỉ đi”, “mòn”, “mục” cho thấy nỗi tự khinh, tự tuyệt vọng đến quặn thắt của Thứ trước sự tàn lụi của chính mình. Thứ không phải kẻ xấu; y có ý thức sống, có khát vọng vươn lên, nhưng lại quá yếu đuối, nhu nhược, thiếu nghị lực để vùng thoát khỏi định mệnh. Sự đối lập giữa khát vọng đổi thay và sự bất lực của bản thân đã tạo nên bi kịch “sống mòn” của y. Qua Thứ, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội đã làm thui chột những con người có học mà còn gửi gắm nỗi xót xa cho một kiếp người sống hoài, sống phí, chết mà “chưa kịp sống”.

câu 1: Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng: có hoài bão nhưng bất lực trước hoàn cảnh. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ từng mang trong mình những ước mơ lớn lao: đỗ tú tài, sang Tây, trở thành một người có ích cho đất nước. Thế nhưng hiện thực khắc nghiệt đã dập tắt mọi lý tưởng ấy. Trong cảnh nghèo túng, thất nghiệp, y dần rơi vào tâm trạng chán chường, bế tắc. Những từ ngữ “mốc lên”, “gỉ đi”, “mòn”, “mục” cho thấy nỗi tự khinh, tự tuyệt vọng đến quặn thắt của Thứ trước sự tàn lụi của chính mình. Thứ không phải kẻ xấu; y có ý thức sống, có khát vọng vươn lên, nhưng lại quá yếu đuối, nhu nhược, thiếu nghị lực để vùng thoát khỏi định mệnh. Sự đối lập giữa khát vọng đổi thay và sự bất lực của bản thân đã tạo nên bi kịch “sống mòn” của y. Qua Thứ, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội đã làm thui chột những con người có học mà còn gửi gắm nỗi xót xa cho một kiếp người sống hoài, sống phí, chết mà “chưa kịp sống”.