Lương Văn Huy
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống của chúng ta, chúng ta nên tự giác hoạch định, không nên dựa dẫm hay ỷ lại vào ai. Có thể thấy, việc sống tự lập ở thế chủ động có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với con người. Tự lập là tự giác làm những việc của bản thân mình mà không đợi ai nhắc nhở, chê trách.
Ngoài ra, tự lập còn mang nghĩa tự làm lấy, tự giải quyết công việc của mình, tự lo liệu, tạo dựng cuộc sống cho riêng mình, không trông chờ, dựa dẫm phụ thuộc vào gia đình hay người khác. Còn sống ở thế chủ động là việc mỗi người luôn biết làm chủ cuộc sống của mình, đề ra mục tiêu và thực hiện chúng một cách hoàn thiện, không để người khác phải nhắc nhở những công việc liên quan đến bản thân mình. Sống ở thế chủ động có ý nghĩa to lớn đối với cuộc sống con người, nó làm cho con người năng động hơn, sáng tạo hơn, giúp ích rất nhiều cho cuộc sống. Mỗi con người chỉ được sống một lần, chúng ta cần sống có ước mơ, biết vươn lên để thực hiện mục tiêu mà bản thân mình đề ra trước hết tạo của cải vật chất để nuôi sống bản thân, sau để cống hiến cho xã hội. Người sống ở thế chủ động sẽ lường trước được những khó khăn cũng như thuận lợi của cuộc sống, từ đó biết nắm bắt mọi cơ hội tốt hơn người sống ở thế bị động Trong cuộc sống, mỗi con người ai cũng sẽ có lúc gặp phải khó khăn, gian khổ, trắc trở. Nếu chúng ta không ngừng hi vọng về một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn ở phía trước, chúng ta sẽ có động lực để cố gắng vươn lên, vượt qua khó khăn ở thực tại. Người sống ở thế chủ động sẽ được mọi người yêu quý, tín nhiệm, tin tưởng và học tập theo, từ đó truyền được nguồn cảm hứng, những thông điệp tốt đẹp đến với mọi người, tạo ra một xã hội tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên trong xã hội vẫn còn có nhiều người sống ở thế bị động, không có mục tiêu, không biết lường trước cuộc sống, khi có chuyện không may xảy đến không biết ứng phó. Lại có những người sống ỷ lại, dựa dẫm vào người khác mà không cố gắng trong cuộc sống của chính mình,… những người này đáng chỉ trích. Mỗi người chỉ được sống một lần duy nhất, chúng ta hãy sống, tự làm chủ cuộc sống của mình, hướng đến những điều tốt đẹp để cuộc sống thêm ý nghĩa hơn
Hình tượng người ra đi (li khách) trong "Tống biệt hành" của Thâm Tâm hiện lên thật đẹp đẽ, lãng mạn nhưng cũng đầy bi tráng, là sự kết tinh của tình yêu quê hương, lý tưởng và nỗi buồn ly biệt sâu sắc. Li khách không chỉ đơn thuần là một người bạn tiễn đưa mà còn là biểu tượng cho lớp thanh niên Hà Nội yêu nước, sẵn sàng tạm biệt cảnh sắc thu mơ màng, tạm biệt phố phường thân yêu để lên đường theo tiếng gọi của non sông. Dáng đi "đầu không ngoảnh lại" thể hiện sự dứt khoát, kiên cường, nhưng ẩn sâu trong đó là tâm trạng vấn vương da diết, là nỗi buồn man mác khi phải rời xa những gì thân thuộc nhất, đặc biệt là hình ảnh "lá rơi đầy" gợi lên vẻ đẹp thơ mộng nhưng cũng đượm buồn của mùa thu Hà Nội. Li khách mang một vẻ hào hoa, lãng tử nhưng cũng mang trên vai trách nhiệm lớn lao, chấp nhận hy sinh để đi tìm con đường cứu nước. Tác giả đã gửi gắm vào hình tượng này một niềm tự hào về đất nước, về con người, đồng thời khắc họa một tâm hồn nhạy cảm, yêu thương tha thiết nhưng cũng đầy khí phách, tạo nên một nét chấm phá độc đáo và ấn tượng trong thi ca Việt Nam hiện đại.
Thông điệp ý nghĩa nhất từ " Tống biệt hành" là sự hy sinh lớn lao cho lý tưởng, khát vọng lớn lao đòi hỏi sự dứt khoát, quyết liệt, chấp nhận chia ly và nỗi buồn sâu sắc, thậm chí là sự "vô hình", thể hiện qua câu: "Mẹ thà coi như chiếc lá bay, / Chị thà coi như là hạt bụi, / Em thà coi như hơi rượu say". Lý do vì nó lột tả sự giằng xé nội tâm, sự dũng cảm chấp nhận sự nghiệt ngã của hoàn cảnh để theo đuổi chí lớn, cho thấy tình yêu lớn hơn cả gia đình, và ẩn chứa nỗi buồn vô bờ bến, sự cô đơn tột cùng của người ra đi và cả người ở lại.
“tiếng sóng” tượng trưng cho nỗi buồn li biệt, xao xuyến, sâu lắng và không ngừng dâng trào trong lòng người tiễn và cả người ra đi, dù hoàn cảnh không có sông nước, tạo nên không khí bi tráng, cổ kính và cảm xúc quyến luyến vĩnh hằng. Đó là tiếng lòng của sự chia xa, của «chí lớn» đối lập với tình cảm gia đình, là nỗi nhớ thương da diết được hình tượng hóa thành những con sóng vỗ mãi không thôi, thể hiện sự lãng mạn và tâm trạng thanh niên Việt Nam thời tiền cách mạng.
Trong hai câu thơ "Bóng chiều không thắm, không vàng vọt, / Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?", Thâm Tâm phá vỡ quy tắc ngôn ngữ bằng cách dùng hình ảnh
hoàng hôn để tả cái buồn, sự chia ly (phá vỡ quy tắc về nghĩa) và đảo trật tự từ ngữ "mắt trong" (phá vỡ cấu trúc thông thường), tạo tác dụng: diễn tả tâm trạng u uẩn, man mác buồn của người đưa tiễn, làm nỗi buồn thêm sâu sắc, gợi cảm giác bi thương lan tỏa, đồng thời nhấn mạnh vẻ đẹp trong sáng, tinh khôi của đôi mắt đối lập với nỗi buồn mênh mang. Tương tự, câu thơ "Đưa người, ta không đưa qua sông, / Sao có tiếng sóng ở trong lòng?" dùng hình ảnh "tiếng sóng" - vốn thuộc về ngoại cảnh - để chỉ cảm xúc nội tâm, cho thấy sự tương giao, hòa quyện giữa ngoại cảnh và nội tâm, khiến nỗi buồn không chỉ ở trong lòng mà còn lan tỏa, tạo nên âm hưởng bi tráng, xao động lòng người trong buổi chia tay.
không gian chia tay là một khung cảnh tiễn đưa đầy màu sắc chiều tà, ẩn hiện giữa thực tại và mộng tưởng, từ "bóng chiều" không thắm không vàng vọt "đầy hoàng hôn trong mắt trong", con đường nhỏ, đến hình ảnh người ra đi - "li khách" mang chí lớn, để lại gia đình (mẹ già, chị, em) với những hình ảnh biểu tượng: "chiếc lá bay", "hạt bụi", "hơi rượu say", tạo nên không gian vừa bi tráng vừa thâm trầm, cô đúc cảm xúc chia ly. Thời gian được gợi tả qua khoảnh khắc chia ly, từ chiều hôm trước (mùa hạ, sen nở) đến sáng hôm sau (trời chưa mùa thu, tươi lắm thay), qua đó diễn tả sự trăn trở, dứt khoát của người đi và nỗi buồn da diết, sâu lắng của kẻ ở lại.
ta