Kiều Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt Bài thơ sử dụng các phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm(chủ yếu): bộc lộ nỗi đau, tuyệt vọng trong tình yêu. Tự sự(kết hợp): kể lại sự chia lìa “người đi”. Miêu tả(kết hợp): qua các hình ảnh như “mặt nhựt”, “bông phượng”, “màu huyết”. Câu 2. Đề tài Bài thơ viết về nỗi đau của sự chia ly trong tình yêu, gắn với tâm trạng cô đơn, tuyệt vọng của cái tôi trữ tình.
Câu 3. Hình ảnh thơ mang tính tượng trưng “Người đi, một nửa hồn tôi mất” Đây là hình ảnh mang tính tượng trưng cho sự mất mát to lớn trong tình yêu. “Một nửa hồn” không phải là thực mà biểu hiện cho phần quan trọng nhất của tâm hồn đã gắn bó với người yêu. → Qua đó thể hiện nỗi đau sâu sắc, cảm giác trống rỗng, hụt hẫng khi tình yêu tan vỡ.
Câu 4. Tác dụng của biện pháp tu từ ở khổ thơ cuối Khổ thơ cuối sử dụng các biện pháp: Câu hỏi tu từ: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”, “Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?” Ẩn dụ, tượng trưng: “bông phượng… màu huyết”, “giọt châu” Tác dụng: Nhấn mạnh trạng thái mất phương hướng, hoang mang, cô đơn tột độ của nhân vật trữ tình. Làm nổi bật nỗi đau được vật chất hóa thành hình ảnh cụ thể (máu, giọt châu). Tăng tính bi thương, ám ảnh, thể hiện phong cách thơ Hàn Mặc Tử: mãnh liệt, dữ dội, giàu tính tượng trưng. Câu 5. Nhận xét về cấu tứ bài thơ Bài thơ có cấu tứ theo mạch cảm xúc tăng tiến: Khổ 1: Nỗi đau, khát khao được giải thoát khỏi tình yêu. Khổ 2: Nhận thức rõ sự chia ly và mất mát. Khổ 3: Rơi vào trạng thái hoang mang, tuyệt vọng, mất phương hướng. → Cấu tứ chặt chẽ, logic theo diễn biến tâm trạng, từ đau đớn → mất mát → khủng hoảng tinh thần.
“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi Đất nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể” (Đất nước – Nguyễn Khoa Điềm) Đó là những cảm nhận về đất nước của riêng nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nhưng tôi tin chắc rằng, mỗi chúng ta, ai cũng tự có cho mình một định nghĩa về đất nước. Đối với tôi, đất nước là tất cả những gì gần gũi, thân thương nhất: là mảnh đất nơi ta cất tiếng khóc chào đời, là nơi có những người thân yêu, là nơi có mái đình cổ kính, có cây đa già và có cả những điều thân thuộc vô cùng gắn bó …. Và như thế, tình yêu đất nước nói ra cũng thật giản đơn, yêu đất nước chính là yêu gia đình, yêu xóm làng thân quen, yêu những lũy tre bờ đê, yêu từng cánh đồng lúa chín…Tình yêu đất nước bắt nguồn từ những điều bình dị thân quen như thế và biểu hiện ra trong đời sống hằng ngày. Với những người lính tình yêu đất nước là sẵn sàng hi sinh, xả thân vì Tổ quốc. Với những người dân là cố gắng làm việc để xây dựng gia đình, xã hội. Với những em nhỏ là cố gắng học tập để góp phần kiến thiết quê hương…Tình yêu đất nước lúc nào cũng thường trực trong mỗi con người. Chúng ta ai ai cũng phải luôn ý thức được trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ đất nước, sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần, cố gắng lao động tích cực xây dựng xã hội vững mạnh…. Tình yêu đất nước là một tình cảm giản dị nhưng thiêng liêng và cao quý vô cùng như nhà thơ Xuân Diệu đã từng ca ngợi: “Tình yêu Tổ quốc là đỉnh núi bờ sông”.
“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi Đất nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể” (Đất nước – Nguyễn Khoa Điềm) Đó là những cảm nhận về đất nước của riêng nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, nhưng tôi tin chắc rằng, mỗi chúng ta, ai cũng tự có cho mình một định nghĩa về đất nước. Đối với tôi, đất nước là tất cả những gì gần gũi, thân thương nhất: là mảnh đất nơi ta cất tiếng khóc chào đời, là nơi có những người thân yêu, là nơi có mái đình cổ kính, có cây đa già và có cả những điều thân thuộc vô cùng gắn bó …. Và như thế, tình yêu đất nước nói ra cũng thật giản đơn, yêu đất nước chính là yêu gia đình, yêu xóm làng thân quen, yêu những lũy tre bờ đê, yêu từng cánh đồng lúa chín…Tình yêu đất nước bắt nguồn từ những điều bình dị thân quen như thế và biểu hiện ra trong đời sống hằng ngày. Với những người lính tình yêu đất nước là sẵn sàng hi sinh, xả thân vì Tổ quốc. Với những người dân là cố gắng làm việc để xây dựng gia đình, xã hội. Với những em nhỏ là cố gắng học tập để góp phần kiến thiết quê hương…Tình yêu đất nước lúc nào cũng thường trực trong mỗi con người. Chúng ta ai ai cũng phải luôn ý thức được trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ đất nước, sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần, cố gắng lao động tích cực xây dựng xã hội vững mạnh…. Tình yêu đất nước là một tình cảm giản dị nhưng thiêng liêng và cao quý vô cùng như nhà thơ Xuân Diệu đã từng ca ngợi: “Tình yêu Tổ quốc là đỉnh núi bờ sông”.