Vũ Phan Hà Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Phan Hà Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1.

Vẻ đẹp của nỗi nhớ trong bài thơ “Tây Tiến” và cách nỗi nhớ ấy chi phối toàn bộ cấu trúc và cảm hứng nghệ thuật của tác phẩm.

Câu 2.

Luận điểm của đoạn (1):Việc Quang Dũng lược bỏ chữ “nhớ” trong nhan đề bài thơ không chỉ để tránh thừa mà còn để mở rộng tầm nghĩa và tăng tính khái quát, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp kiêu hùng và toàn cảnh của đoàn quân Tây Tiến.

Câu 3.

a. Thành phần biệt lập: dường như là thành phần tình thái.

b. Kiểu câu: Câu văn in đậm thuộc kiểu câu cảm thán (thể hiện cảm xúc ngỡ ngàng, ngưỡng mộ đối với ngôn ngữ thơ).

Câu 4.

Mối quan hệ giữa luận điểm, lí lẽ và bằng chứng trong đoạn (2):

-Luận điểm: Nỗi nhớ trong “Tây Tiến” được biểu đạt bằng những từ ngữ đặc biệt, ám ảnh.

-Lí lẽ: Các từ như “nhớ chơi vơi”, “nhớ ôi” thể hiện trạng thái cảm xúc sâu sắc, khó tách bạch giữa người và cảnh.

-Bằng chứng: Phân tích cụ thể các câu thơ: “Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”, “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói…”, cho thấy sự độc đáo trong cách dùng từ để thể hiện nỗi nhớ.

Câu 5.

Thể hiện sự trân trọng, yêu mến và xúc động sâu sắc trước vẻ đẹp của nỗi nhớ được thể hiện trong bài thơ “Tây Tiến”. Đồng thời, tác giả thể hiện cái nhìn ngưỡng mộ và thấm thía trước tài năng nghệ thuật của Quang Dũng.

Câu 6.

Trong bài thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu, câu thơ “Nhớ gì như nhớ người yêu/ Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương” đã khắc họa nỗi nhớ sâu nặng, da diết mà đầy lãng mạn. Nỗi nhớ ấy không chỉ dành cho cảnh sắc núi rừng mà còn thấm đẫm tình người, tình kháng chiến. Hình ảnh trăng, nắng như nhuộm vàng ký ức, làm nỗi nhớ trở nên lung linh, thi vị. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn trữ tình, thủy chung và tha thiết với quá khứ.