TẠ NGUYỆT QUẾ
Giới thiệu về bản thân
bài làm
câu 1
thể loại tùy bút
câu 2
theo tác giả hàng quà rong " nghệ thật" ăn quà của người Hà Nội nằm ở sự tinh tế chọn đúng giờ, đúng địa điểm và người bán.
câu 3
-biện pháp tu từ so sán
-tác dụng
+ làm gợi hình ảnh và cảm giác
+ làm tăng tính biểu cảm
+làm nhấn mạnh đạc điểm
câu 4:
chủ đề của văn bản là ca ngợi vẻ đẹp bình dị cỉ vắn hóa ẩm thực đường phố Hà Nội và tình yêu đối với những mõn ăn dẫn dã, gợi nhớ ký ức về một Hà Nội xưa bình yên, thân thuộc.
câu 5
cái tôi của tác giả trong văn bản được thể hiện một tâm hồn nghệ sĩ đầy nhạy cảm, khao khát sống mánh liệt hưng lại giằng xé bởi nỗi buồn cô đơn, bi kích và sự chia cách, hòa quyện giữa hình ảnh thực và ảo, bộc lộ tình yêu tha thiết với thiên nhiên, con người và khát vọng hạnh phúc giản dị.
câu 6:
sự yêu mến những quán ăn bình dị của Hà Nội, như hơi ấm từ gánh rong hay quán ăn nhỏ, chinhd là biểu hiện sinh động của của tình yêu quê hương, đất nước; đó là tình cảm tự nhiên, mộc mạc gắn liền với những giá trị, ký ức thân thương đã nuôi dưỡng con người. Sự gắn bó ấy không cần điều cao xa mà thể hiện qua việc trân trọng những nét văn hóa, ẩm thực đặc trưng, nới mỗi món ăn, góc phố đều chứa đựng cả một hồn cốt dan tộc, giúp ta ttimff thấy cội nguồn.
Câu 9:
Câu Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển dùng:
−- Biện pháp tu từ: nhân hoá,điệp ngữ:→ "cao hơn trời, rộng hơn biển."
−- Tác dụng:
++)Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
++)Nhấn mạnh tình yêu thương mà người bà dành cho Tích Chu, nhằm phóng đại tình yêu đó, to lớn, rộng lớn, hơn cả "trời" và "biển". Tình yêu mà bà dành cho cháu cao quý, rộng lón, bao la.
Câu 10
Cậu bé Tích Chu là một nhân vật vừa đáng khen vừa đáng trách.Đáng trách ở chỗ bỏ đi chơi làm bà khát nước phải hóa thành chim bay đi.Đáng khen ở chỗ khi bà hóa thành chim thì cậu đuổi theo,vừa chạy vừa khóc mong bà quay lại với mình.Qua câu truyện muốn khuyên là phải chăm sóc người thân khi họ bị bệnh,khong như Tích Chu.Dù bỏ đi chơi nhung vẫn có tình thương mà cậu bé đã chạy theo bà
Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người.
Hiện tượng bắt nạt học đường, một vấn nạn nhức nhối âm thầm gặm nhấm môi trường giáo dục, không chỉ là những trò đùa nghịch vô hại mà là những hành vi bạo lực có hệ thống, gây ra những vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn nạn nhân và ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện của các em. Để giải quyết triệt để vấn đề này, chúng ta cần nhìn nhận rõ ràng bản chất nguy hiểm của nó, đồng thời đề cao trách nhiệm của cả cộng đồng trong việc xây dựng một môi trường học đường an toàn và lành mạnh.
Bắt nạt học đường biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, từ những lời trêu chọc, chế giễu, lan truyền tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội (bắt nạt trực tuyến) đến những hành vi xâm phạm thân thể như xô đẩy, đánh đập, cướp giật tài sản (bắt nạt thể chất). Dù ở hình thức nào, bắt nạt cũng gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nạn nhân. Về mặt học tập, nạn nhân thường cảm thấy chán nản, mất tập trung, kết quả học tập sa sút, thậm chí bỏ học. Những vết sẹo tâm hồn này có thể kéo dài suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến khả năng hòa nhập xã hội và xây dựng các mối quan hệ lành mạnh của các em sau này.
Nguyên nhân của hiện tượng bắt nạt học đường rất phức tạp và đa chiều. Một phần xuất phát từ chính bản thân người bắt nạt. Các em có thể thiếu sự đồng cảm, chưa nhận thức được hậu quả hành vi của mình, hoặc đang cố gắng khẳng định bản thân bằng cách gây tổn thương cho người khác. Môi trường gia đình cũng đóng một vai trò quan trọng. Những đứa trẻ lớn lên trong môi trường bạo lực, thiếu sự quan tâm, giáo dục lệch lạc về giá trị đạo đức có nguy cơ cao trở thành người bắt nạt hoặc nạn nhân của bắt nạt. Bên cạnh đó, môi trường học đường đôi khi chưa thực sự chú trọng đến việc xây dựng văn hóa tôn trọng, yêu thương và phòng chống bạo lực. Sự thờ ơ, thiếu giám sát của giáo viên và nhà trường cũng tạo điều kiện cho hành vi bắt nạt diễn ra.
Để giải quyết hiệu quả vấn nạn bắt nạt học đường, cần có sự chung tay của cả cộng đồng. Nhà trường đóng vai trò then chốt trong việc xây dựng một môi trường học tập an toàn và thân thiện. Cần có những quy định rõ ràng về phòng chống bắt nạt, các biện pháp xử lý nghiêm khắc đối với người có hành vi bắt nạt, đồng thời tăng cường giáo dục về kỹ năng sống, lòng trắc ẩn và sự tôn trọng sự khác biệt cho học sinh.
Gia đình cũng có vai trò vô cùng quan trọng. Cha mẹ cần dành thời gian quan tâm, lắng nghe con cái, giáo dục cho con về các giá trị đạo đức, sự tôn trọng và đồng cảm. Cần tạo một môi trường gia đình yêu thương, ổn định để con cái cảm thấy an toàn và được hỗ trợ. Khi phát hiện con mình là nạn nhân hoặc người gây ra hành vi bắt nạt, cha mẹ cần phối hợp chặt chẽ với nhà trường để có biện pháp giải quyết phù hợp.
Bản thân mỗi học sinh cũng cần nâng cao ý thức về vấn đề bắt nạt. Các em cần học cách nhận diện các hành vi bắt nạt, biết cách tự bảo vệ mình và lên tiếng khi chứng kiến hoặc trở thành nạn nhân của bắt nạt. Sự đoàn kết, tương trợ giữa các học sinh cũng là một yếu tố quan trọng để ngăn chặn hành vi bắt nạt.
Cuối cùng, cần có sự phối hợp đồng bộ giữa gia đình, nhà trường và xã hội để tạo ra một môi trường học đường thực sự an toàn, nơi mỗi học sinh đều cảm thấy được tôn trọng, yêu thương và phát triển toàn diện. Bắt nạt học đường không chỉ là vấn đề của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của cả cộng đồng. Chỉ khi chúng ta cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể xóa bỏ được vết sẹo tâm hồn này và xây dựng một tương lai tươi sáng hơn cho thế hệ trẻ.
Hiện tượng bắt nạt học đường, một vấn nạn nhức nhối âm thầm gặm nhấm môi trường giáo dục, không chỉ là những trò đùa nghịch vô hại mà là những hành vi bạo lực có hệ thống, gây ra những vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn nạn nhân và ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện của các em. Để giải quyết triệt để vấn đề này, chúng ta cần nhìn nhận rõ ràng bản chất nguy hiểm của nó, đồng thời đề cao trách nhiệm của cả cộng đồng trong việc xây dựng một môi trường học đường an toàn và lành mạnh.
Bắt nạt học đường biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, từ những lời trêu chọc, chế giễu, lan truyền tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội (bắt nạt trực tuyến) đến những hành vi xâm phạm thân thể như xô đẩy, đánh đập, cướp giật tài sản (bắt nạt thể chất). Dù ở hình thức nào, bắt nạt cũng gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nạn nhân. Về mặt học tập, nạn nhân thường cảm thấy chán nản, mất tập trung, kết quả học tập sa sút, thậm chí bỏ học. Những vết sẹo tâm hồn này có thể kéo dài suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến khả năng hòa nhập xã hội và xây dựng các mối quan hệ lành mạnh của các em sau này.
Nguyên nhân của hiện tượng bắt nạt học đường rất phức tạp và đa chiều. Một phần xuất phát từ chính bản thân người bắt nạt. Các em có thể thiếu sự đồng cảm, chưa nhận thức được hậu quả hành vi của mình, hoặc đang cố gắng khẳng định bản thân bằng cách gây tổn thương cho người khác. Môi trường gia đình cũng đóng một vai trò quan trọng. Những đứa trẻ lớn lên trong môi trường bạo lực, thiếu sự quan tâm, giáo dục lệch lạc về giá trị đạo đức có nguy cơ cao trở thành người bắt nạt hoặc nạn nhân của bắt nạt. Bên cạnh đó, môi trường học đường đôi khi chưa thực sự chú trọng đến việc xây dựng văn hóa tôn trọng, yêu thương và phòng chống bạo lực. Sự thờ ơ, thiếu giám sát của giáo viên và nhà trường cũng tạo điều kiện cho hành vi bắt nạt diễn ra.
Để giải quyết hiệu quả vấn nạn bắt nạt học đường, cần có sự chung tay của cả cộng đồng. Nhà trường đóng vai trò then chốt trong việc xây dựng một môi trường học tập an toàn và thân thiện. Cần có những quy định rõ ràng về phòng chống bắt nạt, các biện pháp xử lý nghiêm khắc đối với người có hành vi bắt nạt, đồng thời tăng cường giáo dục về kỹ năng sống, lòng trắc ẩn và sự tôn trọng sự khác biệt cho học sinh.
Gia đình cũng có vai trò vô cùng quan trọng. Cha mẹ cần dành thời gian quan tâm, lắng nghe con cái, giáo dục cho con về các giá trị đạo đức, sự tôn trọng và đồng cảm. Cần tạo một môi trường gia đình yêu thương, ổn định để con cái cảm thấy an toàn và được hỗ trợ. Khi phát hiện con mình là nạn nhân hoặc người gây ra hành vi bắt nạt, cha mẹ cần phối hợp chặt chẽ với nhà trường để có biện pháp giải quyết phù hợp.
Bản thân mỗi học sinh cũng cần nâng cao ý thức về vấn đề bắt nạt. Các em cần học cách nhận diện các hành vi bắt nạt, biết cách tự bảo vệ mình và lên tiếng khi chứng kiến hoặc trở thành nạn nhân của bắt nạt. Sự đoàn kết, tương trợ giữa các học sinh cũng là một yếu tố quan trọng để ngăn chặn hành vi bắt nạt.
Cuối cùng, cần có sự phối hợp đồng bộ giữa gia đình, nhà trường và xã hội để tạo ra một môi trường học đường thực sự an toàn, nơi mỗi học sinh đều cảm thấy được tôn trọng, yêu thương và phát triển toàn diện. Bắt nạt học đường không chỉ là vấn đề của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của cả cộng đồng. Chỉ khi chúng ta cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể xóa bỏ được vết sẹo tâm hồn này và xây dựng một tương lai tươi sáng hơn cho thế hệ trẻ.
Truyện ngắn “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân đã cho ta thấy ý nghĩa to lớn của tình yêu thương. Có tình yêu thương, con người bỗng trở nên tốt đẹp hơn trong tâm hồn. Nó nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta ngày càng hoàn thiện hơn về mặt nhân cách, nhân phẩm, đạo đức. Nhờ có tình yêu thương mà những nỗi đau, vết thương trong tâm hồn dường như được hàn gắn, khiến cho xã hội ngày một tốt đẹp hơn, phát triển tốt hơn. Dẫn chứng mà chúng ta dễ dàng thấy được trong truyện Vợ nhặt đó chính là dù có đói khổ như thế nào, cơm lo từng bữa, nhưng anh Tràng vẫn cưu mang và dắt thị về làm vợ…Qua đó ta thấy được tình yêu thương con người luôn luôn sẵn có trong trái tim của mỗi con người nhưng khi “có dịp” thì tấm lòng yêu thương ấy bỗng trỗi dậy mạnh mẽ như đợt sóng trào dâng. Tóm lại có tình yêu thương chính là một phẩm chất tốt đẹp, quý báu mà chúng ta cần gìn giữ và phát huy. Chúng ta là học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, ta cần rèn luyện, trau dồi, bồi dưỡng phẩm chất này để cuộc sống tâm hồn của mình ngày càng tốt đẹp hơn
Truyện ngắn “Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân đã cho ta thấy ý nghĩa to lớn của tình yêu thương. Có tình yêu thương, con người bỗng trở nên tốt đẹp hơn trong tâm hồn. Nó nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta ngày càng hoàn thiện hơn về mặt nhân cách, nhân phẩm, đạo đức. Nhờ có tình yêu thương mà những nỗi đau, vết thương trong tâm hồn dường như được hàn gắn, khiến cho xã hội ngày một tốt đẹp hơn, phát triển tốt hơn. Dẫn chứng mà chúng ta dễ dàng thấy được trong truyện Vợ nhặt đó chính là dù có đói khổ như thế nào, cơm lo từng bữa, nhưng anh Tràng vẫn cưu mang và dắt thị về làm vợ…Qua đó ta thấy được tình yêu thương con người luôn luôn sẵn có trong trái tim của mỗi con người nhưng khi “có dịp” thì tấm lòng yêu thương ấy bỗng trỗi dậy mạnh mẽ như đợt sóng trào dâng. Tóm lại có tình yêu thương chính là một phẩm chất tốt đẹp, quý báu mà chúng ta cần gìn giữ và phát huy. Chúng ta là học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, ta cần rèn luyện, trau dồi, bồi dưỡng phẩm chất này để cuộc sống tâm hồn của mình ngày càng tốt đẹp hơn
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tội cũng có bát ăn bát để, hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn.
Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, cuốc mướn để sống. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất và là người bạn thân thiết của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Tôi đã đan những chiếc sọt để ngày mai đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Sáng hôm đó, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.”. Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền.
Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế.
Tôi dùng số của cải đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Cũng không hiểu sao từ bữa đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh tôi vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và mồm cũng ngậm vàng nữa. Trên đường trở về nhà, chim nặng quá, kêu anh tôi vứt bớt vàng xuống biển cho đỡ nặng. Vốn tính tham lam, anh không những không vứt bớt xuống mà còn bắt chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt. Đôi cánh trở nên quá sức, yếu dần. Cuối cùng, không còn gắng được nữa, chim chao đảo rồi hất luôn anh tôi xuống biển cùng với số vàng.
Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa… Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi.
Trong thời đại hiện nay, các câu lạc bộ đọc sách đã trở thành một xu hướng mới trong các trường học, và sự xuất hiện của chúng đang gây ra nhiều tranh cãi và đánh giá khác nhau từ cộng đồng. Mặc dù có những ý kiến cho rằng đây chỉ là sự lãng phí thời gian không cần thiết, nhưng cũng có những quan điểm khác cho rằng đây là một bước tiến tích cực mang lại nhiều lợi ích cho học sinh, nhà trường và xã hội. Theo quan điểm cá nhân của tôi, việc tạo ra các câu lạc bộ đọc sách là một ý tưởng có ý nghĩa và đáng được ủng hộ.
Đầu tiên và quan trọng nhất, việc thành lập các câu lạc bộ đọc sách không chỉ giúp học sinh củng cố kiến thức mà còn hỗ trợ họ trong quá trình ôn tập. Tham gia vào việc đọc và thảo luận về những cuốn sách liên quan đến chương trình học chính, học sinh có cơ hội mở rộng hiểu biết của mình, thu thập nhiều góc nhìn và suy nghĩ khác nhau về một chủ đề. Đồng thời, họ còn có thêm kinh nghiệm trong việc viết nghị luận và thuyết trình, từ đó nâng cao kỹ năng viết và giao tiếp của mình.
Ngoài ra, câu lạc bộ đọc sách còn là nơi tạo cơ hội cho sự kết nối và chia sẻ đam mê đọc sách giữa các thành viên. Trong không gian này, học sinh không chỉ mở rộng mối quan hệ với những người mới mẻ mà còn tương tác chặt chẽ hơn với giáo viên. Qua đó, chúng ta có thể mở rộng mạng lưới quan hệ, đồng thời nhận thức được nhiều quan điểm mới, thú vị. Ngoài ra, với những hoạt động sáng tạo mà câu lạc bộ tổ chức, chúng ta có thể thu hút sự quan tâm của nhiều học sinh khác, từ đó lan tỏa niềm đam mê đọc sách đến cộng đồng học thuật nhỏ trong trường.
Không chỉ vậy, tham gia vào câu lạc bộ đọc sách còn giúp học sinh phát triển những kỹ năng mềm quan trọng. Qua các hoạt động như đánh giá sách, thi viết cảm nhận, thiết kế bìa sách, họ có cơ hội rèn luyện kỹ năng giao tiếp, hợp tác, và cả kỹ năng công nghệ thông tin. Tất cả những điều này là nền tảng quan trọng để học sinh phát triển trong một xã hội đang liên tục thay đổi và phát triển.
Có thể thấy, việc thiết lập các câu lạc bộ đọc sách trong trường học không chỉ hợp lý mà còn mang lại nhiều lợi ích cho cộng đồng học thuật. Đây không chỉ là cơ hội để học sinh nâng cao kiến thức mà còn là một bước tiến quan trọng trong việc phát triển bản thân. Hãy khuyến khích việc đọc sách từ sớm để mỗi người chúng ta có thể khám phá và chinh phục kho tàng tri thức rộng lớn của nhân loại.