PHẠM ĐỒNG QUYÊN
Giới thiệu về bản thân
Hiện nay, thói quen trì hoãn đang trở thành một “căn bệnh” âm thầm hủy hoại nhiều người, đặc biệt là giới trẻ. Không ít học sinh luôn tự nhủ sẽ học bài vào tối mai, sẽ bắt đầu ôn thi vào tuần sau hay sẽ thay đổi bản thân khi có đủ động lực. Thế nhưng, ngày mai của họ cứ kéo dài mãi, còn thời gian thì lặng lẽ trôi qua không chờ đợi bất kì ai. Vì vậy, ý kiến cho rằng thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người là hoàn toàn đúng.
Trước hết, ta cần hiểu rằng trì hoãn là việc con người cố tình chậm trễ trong học tập, công việc hoặc những nhiệm vụ cần hoàn thành dù biết rõ hậu quả của nó. Đây không chỉ là biểu hiện của sự lười biếng mà còn xuất phát từ tâm lí sợ thất bại, thiếu tự tin hoặc thiếu kỉ luật với bản thân. Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, việc trẻ em sử dụng điện thoại, mạng xã hội và trò chơi điện tử càng khiến chúng dễ bị cuốn vào những thú vui tức thời rồi quên đi mục tiêu lâu dài.
Hơn nữa, thói quen trì hoãn gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng đối với học tập và công việc. Khi công việc bị dồn lại vào phút cuối, con người thường rơi vào trạng thái căng thẳng, áp lực và mệt mỏi, từ đó cũng có thể dẫn đến kết quả không tốt. Học sinh thức khuya ôn thi trong tuyệt vọng, nhân viên vội vàng hoàn thành dự án trong lo âu, tất cả đều khó đạt kết quả tốt nhất. Thực tế cho thấy nhiều bạn trẻ từng có năng lực nhưng vì trì hoãn mà đánh mất cơ hội vào trường đại học mơ ước hoặc bỏ lỡ những công việc tốt. Có những người dành cả tuổi trẻ chỉ để nói rằng “giá như mình bắt đầu sớm hơn”. Hai chữ “giá như” ấy đôi khi trở thành nỗi tiếc nuối kéo dài suốt cả cuộc đời.
Không chỉ ảnh hưởng đến kết quả học tập và công việc, trì hoãn còn làm con người dần đánh mất niềm tin vào bản thân. Mỗi lần thất hứa với chính mình là một lần con người trở nên yếu đuối hơn. Ban đầu chỉ là chậm làm một bài tập, sau đó là ngại thực hiện mục tiêu lớn hơn, cuối cùng là sống buông xuôi và thiếu trách nhiệm với chính bản thân mình. Nhiều người trẻ hiện nay dành hàng giờ lướt mạng xã hội nhưng lại không đủ kiên nhẫn để đọc vài trang sách hay học thêm một kĩ năng mới. Họ nhìn người khác thành công rồi tự ti, chán nản mà không nhận ra rằng điều tạo nên khoảng cách chính là hành động.
Tuy nhiên, trì hoãn không phải là điều không thể thay đổi. Mỗi người cần học cách quản lí thời gian, đặt mục tiêu rõ ràng và rèn luyện tính kỉ luật mỗi ngày. Thay vì chờ đợi cảm hứng, chúng ta nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Chỉ cần dám hành động hôm nay, con người đã tiến gần hơn đến thành công của ngày mai.
Suy cho cùng, thời gian giống như dòng nước không bao giờ chảy ngược. Nếu cứ mãi trì hoãn, con người sẽ đánh mất tuổi trẻ, cơ hội và cả tương lai của chính mình. Vì vậy, mỗi người cần sống chủ động, biết quý trọng từng phút giây và dũng cảm bắt đầu trước khi ta nhận ra mọi thứ trở nên quá muộn.
Hiện nay, thói quen trì hoãn đang trở thành một “căn bệnh” âm thầm hủy hoại nhiều người, đặc biệt là giới trẻ. Không ít học sinh luôn tự nhủ sẽ học bài vào tối mai, sẽ bắt đầu ôn thi vào tuần sau hay sẽ thay đổi bản thân khi có đủ động lực. Thế nhưng, ngày mai của họ cứ kéo dài mãi, còn thời gian thì lặng lẽ trôi qua không chờ đợi bất kì ai. Vì vậy, ý kiến cho rằng thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người là hoàn toàn đúng.
Trước hết, ta cần hiểu rằng trì hoãn là việc con người cố tình chậm trễ trong học tập, công việc hoặc những nhiệm vụ cần hoàn thành dù biết rõ hậu quả của nó. Đây không chỉ là biểu hiện của sự lười biếng mà còn xuất phát từ tâm lí sợ thất bại, thiếu tự tin hoặc thiếu kỉ luật với bản thân. Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, việc trẻ em sử dụng điện thoại, mạng xã hội và trò chơi điện tử càng khiến chúng dễ bị cuốn vào những thú vui tức thời rồi quên đi mục tiêu lâu dài.
Hơn nữa, thói quen trì hoãn gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng đối với học tập và công việc. Khi công việc bị dồn lại vào phút cuối, con người thường rơi vào trạng thái căng thẳng, áp lực và mệt mỏi, từ đó cũng có thể dẫn đến kết quả không tốt. Học sinh thức khuya ôn thi trong tuyệt vọng, nhân viên vội vàng hoàn thành dự án trong lo âu, tất cả đều khó đạt kết quả tốt nhất. Thực tế cho thấy nhiều bạn trẻ từng có năng lực nhưng vì trì hoãn mà đánh mất cơ hội vào trường đại học mơ ước hoặc bỏ lỡ những công việc tốt. Có những người dành cả tuổi trẻ chỉ để nói rằng “giá như mình bắt đầu sớm hơn”. Hai chữ “giá như” ấy đôi khi trở thành nỗi tiếc nuối kéo dài suốt cả cuộc đời.
Không chỉ ảnh hưởng đến kết quả học tập và công việc, trì hoãn còn làm con người dần đánh mất niềm tin vào bản thân. Mỗi lần thất hứa với chính mình là một lần con người trở nên yếu đuối hơn. Ban đầu chỉ là chậm làm một bài tập, sau đó là ngại thực hiện mục tiêu lớn hơn, cuối cùng là sống buông xuôi và thiếu trách nhiệm với chính bản thân mình. Nhiều người trẻ hiện nay dành hàng giờ lướt mạng xã hội nhưng lại không đủ kiên nhẫn để đọc vài trang sách hay học thêm một kĩ năng mới. Họ nhìn người khác thành công rồi tự ti, chán nản mà không nhận ra rằng điều tạo nên khoảng cách chính là hành động.
Tuy nhiên, trì hoãn không phải là điều không thể thay đổi. Mỗi người cần học cách quản lí thời gian, đặt mục tiêu rõ ràng và rèn luyện tính kỉ luật mỗi ngày. Thay vì chờ đợi cảm hứng, chúng ta nên bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Chỉ cần dám hành động hôm nay, con người đã tiến gần hơn đến thành công của ngày mai.
Suy cho cùng, thời gian giống như dòng nước không bao giờ chảy ngược. Nếu cứ mãi trì hoãn, con người sẽ đánh mất tuổi trẻ, cơ hội và cả tương lai của chính mình. Vì vậy, mỗi người cần sống chủ động, biết quý trọng từng phút giây và dũng cảm bắt đầu trước khi ta nhận ra mọi thứ trở nên quá muộn.