Vũ Thị Nhật Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon là một hành trình đầy đau đớn từ sự chối bỏ trách nhiệm đến thức tỉnh và hối hận muộn màng. Ban đầu, Chi-hon xuất hiện với tâm trạng bực dọc, cô dùng việc trách móc các thành viên khác để khỏa lấp nỗi bất an và mặc cảm tội lỗi của chính mình vì "tận bốn ngày sau mới biết tin". Tuy nhiên, khi đứng giữa ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – tâm lý cô chuyển sang trạng thái thấu cảm và xót xa. Nhìn dòng người đông đúc, vô tình xô đẩy, cô hình dung ra sự lạc lõng, sợ hãi của người mẹ già yếu, từ đó nỗi hận thù bản thân bắt đầu dâng cao. Đặc biệt, dòng hồi ức về chiếc váy xếp nếp năm xưa là bước ngoặt tâm lý quan trọng; cô nhận ra mình đã quá ích kỷ, chỉ biết đến sở thích cá nhân mà khước từ ước muốn giản đơn của mẹ. Từ một người con luôn coi mẹ là "người phục vụ" mặc định, Chi-hon bàng hoàng nhận ra mẹ cũng có những khao khát riêng và nay đã trở nên già nua, lú lẫn. Cuối đoạn trích, tâm lý cô khép lại trong sự bất lực và tuyệt vọng. Những câu hỏi dồn dập về việc tại sao không có ai đón mẹ, tại sao bố không đi taxi... thực chất là tiếng khóc xé lòng của một người con chợt nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất khi chưa kịp báo đáp.
Câu 2:
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, con người mải mê đuổi theo những giá trị vật chất và danh vọng mà đôi khi lãng quên đi những điều giản đơn nhất. Chỉ đến khi đối mặt với sự mất mát, ta mới chợt nhận ra tầm quan trọng vô giá của những mảnh ghép quá khứ. Kí ức về những người thân yêu không chỉ là những kỷ niệm đã qua, mà còn là ánh sáng soi rọi, là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi người.
Trước hết, kí ức về người thân chính là sợi dây liên kết thiêng liêng giúp hình thành bản sắc cá nhân. Chúng ta không sinh ra từ hư vô; mỗi người là kết quả của sự dạy dỗ, yêu thương và cả những hy sinh của gia đình. Trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ", nhân vật Chi-hon chỉ khi mất mẹ mới bắt đầu nhặt nhạnh từng mẩu ký ức về chiếc váy, về đôi bàn tay mẹ nắm chặt giữa đám đông. Những kí ức ấy nhắc nhở chúng ta về nguồn cội, giúp ta hiểu mình là ai và mình đã được nuôi dưỡng bởi những giá trị cao đẹp nào. Nếu không có kí ức, con người sẽ trở nên trống rỗng, sống một cuộc đời vô định vì mất đi gốc rễ tinh thần.
Thứ hai, kí ức về người thân đóng vai trò như một "vịnh tránh bão" an toàn trước những sóng gió cuộc đời. Thế giới ngoài kia có thể vô tình, khắc nghiệt như dòng người chen lấn ở ga tàu điện ngầm, nhưng kí ức về nụ cười của mẹ, lời khuyên của cha hay sự ấm áp của ông bà luôn là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Khi ta thất bại hay cô đơn, việc nhớ về một bữa cơm gia đình đầm ấm hay một ánh mắt tin tưởng của người thân sẽ tiếp thêm sức mạnh để ta đứng vững. Kí ức khẳng định một sự thật bền vững: ta luôn được yêu thương vô điều kiện, và đó là động lực lớn nhất để vượt qua nghịch cảnh.
Hơn thế nữa, kí ức còn là kim chỉ nam đạo đức, giúp con người sống trắc ẩn và trách nhiệm hơn. Nỗi ân hận của Chi-hon khi nhớ về sự vô tâm của mình trước đây là một bài học đắt giá. Kí ức về những điều ta "lẽ ra nên làm" giúp chúng ta thức tỉnh, dạy ta biết trân trọng những người hiện tại đang còn ở bên cạnh. Nó nhắc nhở chúng ta rằng thời gian là hữu hạn, và tình yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể chứ không phải bằng những lời hứa hẹn xa xôi. Kí ức về người đã khuất cũng là cách để họ tiếp tục "sống" trong lòng chúng ta, truyền lại ngọn lửa truyền thống cho các thế hệ mai sau.
Tuy nhiên, kí ức chỉ thực sự có giá trị khi nó trở thành động lực để ta sống tốt hơn ở hiện tại. Đừng để kí ức chỉ là những tiếng thở dài hối tiếc như các nhân vật trong đoạn trích của Shin Kyung-sook. Chúng ta cần học cách trân trọng và tạo dựng những kỉ niệm đẹp ngay từ bây giờ, bởi "kí ức của ngày mai chính là hành động của ngày hôm nay".
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản quý giá nhất mà không một thế lực nào có thể tước đoạt. Nó là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn trong những đêm đông giá rét của cuộc đời. Hãy nâng niu từng khoảnh khắc bên gia đình, để khi nhìn lại, kí ức sẽ là nụ cười hạnh phúc thay vì là những giọt nước mắt muộn màng.
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.