Nguyễn Ngọc Bảo Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong một chiếc cặp sách nhỏ xinh của cậu học sinh lớp 6, đêm nay bỗng trở nên rộn ràng. Khi cậu bé đã chìm vào giấc ngủ, các đồ dùng học tập bắt đầu thì thầm trò chuyện.


Chiếc bút máy xanh khẽ cựa mình, nói với giọng tự hào:

– Tớ là người quan trọng nhất! Nhờ có tớ mà cậu chủ viết chữ đẹp, làm bài kiểm tra điểm cao. Không có tớ thì cậu ấy biết ghi chép bằng gì chứ?


Cục tẩy trắng tròn, đang nằm nép bên cạnh, bật cười:

– Cậu tự tin quá rồi đấy. Đúng là cậu viết chữ, nhưng nếu cậu viết sai thì ai giúp sửa lại? Chính tớ mới là người âm thầm che đi lỗi lầm, để cậu chủ không bị thầy cô mắng.


Nghe vậy, chiếc thước kẻ dài lên tiếng, nghiêm nghị:

– Hai cậu đều có ích, nhưng đừng quên tớ. Nhờ tớ mà những đường kẻ thẳng, những hình vẽ trong Toán, Hình học mới ngay ngắn, gọn gàng. Nếu không có tớ thì mọi thứ sẽ xiêu vẹo hết thôi.


Ở góc cặp, hộp bút chì màu rụt rè góp lời:

– Các anh giỏi thật, nhưng tớ cũng đâu kém. Tớ giúp cậu chủ vẽ tranh, làm bài Mỹ thuật sinh động. Nhờ tớ, thế giới trong mắt cậu ấy nhiều màu sắc hơn, không chỉ toàn chữ đen trắng.


Cuốn vở ô ly khẽ khàng lật một trang, thì thầm:

– Các cậu có giỏi đến đâu, cũng cần tớ để lưu giữ tất cả. Tớ là nơi chứa đựng chữ viết, con số, bức vẽ và cả ước mơ của cậu chủ. Nếu thiếu tớ, mọi công sức của các cậu rồi cũng bay đi mất.


Cả cặp sách im lặng một lúc, rồi khẽ rung lên như đang cười. Nó chậm rãi nói:

– Các bạn ạ, mỗi người đều có giá trị riêng. Cậu chủ cần tất cả chúng ta. Chúng ta không nên tranh cãi ai quan trọng hơn, mà hãy cùng nhau đồng hành, để việc học của cậu ấy thật thuận lợi.


Nghe vậy, bút, tẩy, thước, màu, vở đều gật gù đồng ý. Cả chiếc cặp cũng ấm áp hơn, như đang ôm trọn niềm vui nho nhỏ của một tập thể đoàn kết.


Và từ đêm đó, trong chiếc cặp nhỏ, những đồ dùng học tập đã thôi tranh cãi, mà cùng nhau âm thầm hỗ trợ, trở thành những người bạn đồng hành thân thiết của cậu học sinh trên con đường học tập.