Băng Di

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Băng Di
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Biểu hiện:

- Gà sốt cao, uống nhiều nước, mào thâm tím, viêm sưng phù đầu mặt.

- Khó thở, há mỏ để thở.

- Tiêu chảy phân xanh, phân vàng đôi khi lẫn máu.

- Xuất huyết da chân.

Nguyên nhân: do virus cúm gia cầm gây ra.

Phòng, trị bệnh:

- Bệnh hiện chưa có thuốc điều trị đặc hiệu.

- Sử dụng kháng sinh là biện pháp hữu hiệu nhất để phòng bệnh.

- Không ăn, giết mổ gia cầm mắc bệnh, chết và không rõ nguồn gốc.

- Khi phát hiện gà mắc bệnh thì phải báo ngay cho cán bộ thú y, chính quyền địa phương để tiêu hủy, thực hiện các biện pháp phòng dịch.

Những chí phí cần thiết cần chuẩn bị:

- Con giống

- Lồng nuôi

- Thức ăn

- Thuốc phòng, trị bệnh.

- Dụng cụ chăn nuôi (máng ăn, máng uống, bồn tắm).

Biểu hiện: gà thường bỏ ăn, buồn rầu, sã cánh, ngoẹo cổ, diều nhão, uống nhiều nước, chảy nước dãi, phân trắng, gầy nhanh.

Nguyên nhân: do virus gây ra và lây lan mạnh (chủ yếu qua đường tiêu hóa, tuy nhiên bệnh cũng có thể lây qua dụng cụ chăn nuôi).

Phòng, trị bệnh:

- Bệnh hiện nay vẫn chưa có thuốc điều trị đặc hiệu.

- Phòng bệnh bằng cách tiêm vaccine là chủ yếu.

- Khi gà đã bị bệnh thì hầu như không thể hữa được vì vậy người chăn nuôi cần thực hiện các biện pháp phòng bệnh, tiêm vaccine định kì và đúng theo quy định.

- Khi thấy gà có các dấu hiệu bị bệnh, cần thông báo cho cơ quan địa phương, cơ sở y tế để có các biện pháp cách ly, xử lí tránh lây lan bệnh.

Những chí phí cần thiết cần chuẩn bị:

- Con giống

- Chuồng nuôi

- Thức ăn

- Thuốc thú y

- Dụng cụ chăn nuôi


Biểu hiện: ăn ít, ủ rũ, phân lỏng, có màu xanh hay trắng.

Nguyên nhân: do gà bị nhiễm khuẩn từ thức ăn, nước uống hay từ môi trường.

Phòng, trị bệnh:

- Luôn cho gà ăn thức ăn sạch.

- Thường xuyên vệ sinh chuồng nuôi.

- Hàng ngày cần vệ sinh máng ăn, máng uống.

- Khi gà có các biểu hiện trên, cần nhanh chóng liên hệ với cán bộ thú y để có các biện pháp điều trị kịp thời.

 

Mô phân sinh đỉnh

Mô phân sinh bên

Vị trí

Đỉnh rễ và các chồi thân

Nằm giữa mạch gỗ và mạch rây

Vai trò

Giúp thân, cành, rễ tăng về chiều dài

Giúp thân, cành, rễ tăng về chiều ngang

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp với thuyết minh và tự sự). Câu 2: Quy luật đặt tên quán phở theo tác giả:
  • Dùng tên "cúng cơm" của chủ nhà hoặc tên con (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Tư...).
  • Dùng đặc điểm khiếm khuyết, tật nguyền trên thân thể người bán làm tên hiệu (ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt...).
Câu 3:
  • Các phương diện: Thời điểm thưởng thức (mọi lúc), giá trị đối với sức khỏe và cảm giác theo mùa (mùa nắng, mùa đông), quy luật đặt tên hiệu và sự gắn bó của phở với đời sống văn hóa, con người Hà Nội.
  • Nhận xét: Tác giả có cái nhìn vô cùng tinh tế, sâu sắc và đầy trân trọng. Với Nguyễn Tuân, phở không chỉ là một món ăn để no bụng mà là một tác phẩm nghệ thuật, một thực thể sống động gắn liền với số phận con người và bản sắc văn hóa dân tộc.
Câu 4:
  • Đề tài: Ẩm thực (Món phở Hà Nội).
  • Chủ đề: Ngợi ca hương vị đặc sắc, sự phổ biến và giá trị văn hóa, tinh thần của món phở đối với đời sống con người, qua đó thể hiện tình yêu thiết tha với những nét đẹp truyền thống của quê hương.
Câu 5: Tình cảm của tác giả:
  • Sự trân trọng, nâng niu và niềm tự hào sâu sắc về một món ăn truyền thống mang đậm quốc hồn quốc túy.
  • Sự gắn bó mật thiết, nỗi niềm hoài cổ và tình yêu tha thiết dành cho Hà Nội "ngàn năm văn vật".
  • Sự thấu cảm, sẻ chia với những giá trị bình dị và những con người lao động gắn liền với món ăn này.
Câu 1: Suy nghĩ, cảm xúc của em về món phở (Khoảng 150 chữ) Món phở trong tùy bút của Nguyễn Tuân không chỉ là một thức quà tinh túy mà còn là biểu tượng của tâm hồn Việt. Với em, phở là sự giao thoa hoàn hảo giữa hương vị và cảm xúc. Một bát phở nóng hổi với nước dùng trong veo, vị ngọt từ xương, mùi thơm của gừng, hành hoa và thảo quả luôn có sức quyến rũ lạ kỳ. Phở đặc biệt ở chỗ nó có thể vỗ về con người trong mọi hoàn cảnh: là "tấm áo kép" ấm lòng người nghèo ngày đông, hay là sự sảng khoái như được "giời quạt" giữa trưa hè. Hơn cả một món ăn, phở chứa đựng cả một nét văn hóa ứng xử thanh lịch và sự tài hoa của người chế biến. Thưởng thức phở, em cảm thấy tự hào về nền ẩm thực dân tộc phong phú và càng trân trọng hơn những giá trị truyền thống mà cha ông đã gìn giữ qua bao thế hệ. Phở chính là nhịp cầu kết nối quá khứ với hiện tại, là linh hồn của phố phường Việt Nam. Câu 2: Bài văn biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc (Lỗi lầm với mẹ) Dàn ý tham khảo:
  1. Mở bài: Dẫn dắt và giới thiệu sự việc định kể (một lần em nói dối mẹ để đi chơi). Nêu cảm xúc bao trùm (hối hận, day dứt).
  2. Thân bài:
    • bài làm:
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những ký ức muốn cất giữ thật kỹ. Với em, kỷ niệm về lần nói dối mẹ đi chơi điện tử cách đây một năm là sự việc em chẳng thể nào quên. Đó không chỉ là một lỗi lầm tuổi trẻ mà còn là bài học đắt giá về sự trung thực và tình yêu thương. Chiều hôm ấy là một ngày nắng gắt, bạn bè thân thiết rủ em đi chơi điện tử. Dù biết sáng mai có bài kiểm tra quan trọng và mẹ đã dặn phải ở nhà ôn tập, nhưng vì ham vui, em đã nói dối mẹ là sang nhà bạn học nhóm. Suốt buổi chiều mải mê với những trò chơi ảo, em quên mất thời gian, quên cả lời mẹ dặn. Khi mặt trời lặn hẳn, em mới hốt hoảng đạp xe về nhà. Trong đầu em vẽ ra đủ mọi kịch bản để đối phó nếu bị mẹ mắng. Thế nhưng, khi bước vào sân, cảnh tượng trước mắt khiến tim em thắt lại. Dưới ánh đèn điện vàng vọt, mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm đã nguội ngắt, mắt nhìn ra phía cổng với vẻ lo âu hiện rõ. Thấy em về, mẹ không hề quát mắng như em tưởng. Mẹ chỉ đứng dậy, khẽ thở dài và hỏi bằng giọng khản đặc: "Sao con về muộn thế? Có đói không, để mẹ hâm lại thức ăn cho?". Câu hỏi dịu dàng của mẹ như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo và ích kỷ trong em. Em nhìn thấy đôi mắt mẹ trũng sâu vì mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, vậy mà mẹ vẫn kiên nhẫn chờ đợi đứa con nói dối này. Sự hối hận trào dâng khiến nước mắt em cứ thế tuôn rơi. Em đã thú nhận tất cả với mẹ trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ ôm em vào lòng, hơi ấm từ vòng tay mẹ khiến em nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Mẹ bảo: "Mẹ buồn không phải vì con đi chơi, mà vì con đã không trung thực với mẹ". Sự việc ấy đã trôi qua lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn tràn đầy cảm xúc khó tả. Nó nhắc nhở em rằng tình yêu thương của cha mẹ là vô điều kiện, nhưng lòng tin thì rất dễ bị tổn thương. Từ đó đến nay, em luôn tự răn mình phải sống thật thà, trách nhiệm để không bao giờ phải nhìn thấy ánh mắt buồn bã ấy của mẹ thêm một lần nào nữa.