Trần Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Ai cũng có ước mơ riêng mà, mik cũng có: ước mơ của mik là thi vào trường THCS chu văn an sau đó thì đỗ trường THPT chuyên ban Hạ Long.MIK Ở PHƯỜNG QUANG HANH, TỈNH QUẢNG NINH, MIK MỚI HỌC LỚP 5 THUI HIHI !
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

toán lớp 7 của ah đây ấy hả

Nhà dì em nuôi một trang trại lợn, mỗi lần về quê chơi em lại tranh thủ đến trang trại xem dì làm việc. Trong trang trại có hàng trăm chú lợn, nhưng em thích nhất là ngắm nhìn chuồng nuôi toàn lợn con của dì. Chuồng này có 7 chú lợn con, trong số đó em đặc biệt chú ý đến chú lợn mũm mĩm nhất bầy.

Chú lợn này không có làn da thuần màu hồng hay trắng như chúng bạn mà có vài khoang đen lớn ở đầu và phần lưng. Cả người chú dài ngang một quả bí và béo tròn ục ịch. Lớp lông trên người chú lưa thưa, mềm mại, chưa thô cứng như lợn trưởng thành. Cái lưng ngắn võng xuống vì sức nặng của cái bụng như mo cau úp. Nhìn chú em lại liên tưởng đến đòn gánh nặng trĩu mà ngày trước bà ngoại vẫn hay gánh trên vai.

Đầu chú to ngang nắm tay người lớn, mặt lúc nào cũng xệ xuống trông như đang buồn ngủ rất buồn cười. Hai tai nhỏ màu hồng phấn như hai cái nấm mèo lúc nào cũng dựng lên ra chiều thích thú, thỉnh thoảng lại động đậy như đang nghe ngóng điều gì. Hai mắt to tròn như hòn bi ve lúng liếc nhìn em mới đáng yêu làm sao! Thấy em cứ đứng ngắm mãi, chú lại ủi cái mõm dài vào tường rồi kêu lên vài tiếng “ụt ịt” vui tai. Đuôi của chú ngắn tủn chưa được nửa gang tay, lại xoăn tít như sợi mì tôm vậy.

Đúng lúc đến giờ cho ăn, dì em vừa gõ gõ cái xoong báo hiệu, cả trang trại lợn đã ầm ĩ bài ca “éc éc”, con nào con nấy chõ mõm lên thành chuồng hau háu nhìn về phía dì. Chuồng lợn con này cũng không ngoại lệ, nhất là chú lợn ú nu nhất mà em vẫn chú ý. Có lẽ chú rất phàm ăn, lúc cám được đổ vào máng, bằng tốc độ nhanh nhất, bốn chiếc chân ngắn tủn lon ton dẫn đầu đàn lợn chạy đến vục mõm hì hục ăn lấy ăn để. Cả đàn lợn con dạng chân chen chúc nhau ngấu nghiến cả cám gạo và rau lẫn lộn, vừa ăn vừa phát ra tiếng sụt sụt ngộ nghĩnh.

Nhìn chúng ăn chừng một lúc, dì em gọi vào ăn cơm trưa, lúc đó em mới quyến luyến rời khỏi chú lợn con dễ thương. Mặc dù lợn không thể trông nhà như chó hay bắt chuột như mèo, nhưng chúng có thể mang lại nguồn thu về kinh tế cho nhà chủ. Em hi vọng cả trang trại lợn sẽ mập mạp khỏe mạnh để dì em được hưởng thành quả bấy lâu