Trần Minh Châu

Giới thiệu về bản thân

Hello các bạn, mình tên là Trần Minh Châu. Mình học lớp A1. Mình là Trường TH và THCS Suối Khoáng nha❗
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

ticks cho mik nha ✔. là ❝Bảng chữ cái❞

ticks là tick nhiều.


ticks cho mik nha ✔. là ❝Bảng chữ cái❞

ticks là tick nhiều.


ticks cho mik nha ✔. Là từ ❝Sai❞ nhe.

ticks là tick nhiều nha.


Mỗi khi đi ngang qua ngôi trường tiểu học cũ, lòng em lại trào dâng những cảm xúc bồi hồi khó tả. Năm năm học dưới mái trường này đã để lại trong em biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng có lẽ sâu đậm nhất chính là kỷ niệm về ngày đầu tiên đi học. Đó là một buổi sáng mùa thu trời trong xanh và gió mát rượi. Khi ấy, em là một cậu bé/cô bé lớp Một còn đầy bỡ ngỡ, bàn tay nắm chặt tay mẹ không rời. Đứng trước cổng trường to lớn và đông đúc, em cảm thấy mình thật nhỏ bé và bắt đầu thấy sợ hãi. Nhìn các anh chị lớp trên cười đùa vui vẻ, em lại càng thấy lạc lõng, thậm chí đã có lúc đôi mắt em hoe đỏ, chỉ muốn quay về nhà ngay lập tức. Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai em. Em ngước lên và bắt gặp ánh mắt hiền từ của cô giáo chủ nhiệm. Cô mỉm cười, giọng nói dịu dàng như tiếng mẹ: "Đừng sợ, có cô và các bạn ở đây rồi. Vào lớp với cô nhé!". Câu nói ấy như một luồng điện ấm áp, xua tan đi sự lo lắng trong lòng em. Cô dắt tay em vào lớp, giới thiệu em với những người bạn mới. Những trò chơi làm quen và những câu chuyện kể của cô đã biến một ngày "đáng sợ" thành một ngày tràn đầy niềm vui và sự háo hũ. Kỷ niệm ấy không chỉ là bước ngoặt đánh dấu sự trưởng thành của em mà còn dạy cho em bài học về sự tự tin và lòng nhân ái. Hình ảnh cô giáo cùng những người bạn đầu tiên sẽ luôn là một phần ký ức tươi đẹp nhất mà em mang theo suốt cuộc đời.


Đã bao lâu rồi tôi không được cắp sách đến trường? Căn phòng nhỏ của tôi dường như trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ngoài kia, đại dịch Covid-19 đang hoành hành, gieo rắc nỗi sợ hãi và cướp đi bao nụ cười. Tôi, một học sinh vốn quen với tiếng reo hò của bạn bè giờ đây lại phải "giam mình" trong bốn bức tường, lòng đầy những tâm tư hỗn độn. Tôi thường ngồi bên cửa sổ, nhìn những đám mây trôi lững lờ và tự hỏi: "Bao giờ thì dịch bệnh mới kết thúc?". Nỗi nhớ trường lớp, nhớ thầy cô, bạn bè cứ thế lớn dần lên trong tôi. Tôi nhớ những giờ giải lao náo nhiệt, những trận cười sảng khoái, cả những bài giảng hay của thầy cô. Nhớ cả những lần cùng bạn bè trêu đùa, cùng nhau vượt qua những bài tập khó. Những ngày nghỉ dịch, tôi dành thời gian đọc sách, nghe nhạc, và giúp đỡ mẹ việc nhà. Nhưng dường như vẫn còn thiếu một chút gì đó, một chút hương vị của những ngày đi học. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn, bất lực trước những tin tức về dịch bệnh. Nhưng rồi, tôi lại tự nhủ phải cố gắng, phải tuân thủ các quy định phòng dịch để bảo vệ bản thân và gia đình. Tôi biết, đại dịch Covid-19 là một thách thức lớn, nhưng cũng là một cơ hội để tôi học cách trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Tôi tin rằng, với sự đoàn kết và nỗ lực của mọi người, chúng ta sẽ sớm vượt qua đại dịch này và sớm được trở lại trường học, tiếp tục hành trình khám phá tri thức. Tôi nhớ bạn bè lắm! Nhớ cả những khuôn mặt rạng rỡ của thầy cô khi giảng bài. Dù không được gặp nhau trực tiếp, nhưng tôi vẫn thường xuyên nhắn tin, gọi điện cho bạn bè để chia sẻ những câu chuyện, những nỗi nhớ mong. Chúng tôi hứa với nhau sẽ cùng nhau cố gắng, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này để sớm được gặp lại nhau dưới mái trường thân yêu. Đại dịch Covid-19 đã thay đổi cuộc sống của chúng ta, nhưng không thể thay đổi tình bạn, tình thầy trò và tình yêu trường lớp. Tôi tin rằng, những ngày tháng này sẽ là một kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời của mỗi chúng ta, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự đoàn kết và tình người.

"Throughout my school life, my elementary school has been my dearest second home. From afar, the school stands tall with its rows of bright yellow buildings, contrasting against the red tiled roofs and lush green foliage.

Stepping through the large school gate, a spacious courtyard unfolds, a place that has witnessed countless joyful recess moments filled with laughter. In the middle of the courtyard, the red flag with a yellow star flutters in the wind, as if waving to us. The old banyan trees spread their wide canopies like giant umbrellas, sheltering us from the harsh summer sun. The classrooms are always tidy, decorated with vibrant drawings by the students, creating a warm and welcoming atmosphere.

What I love most are recess, when the schoolyard becomes lively with traditional games, or the quiet moments of reading in the green library. The school not only gives me knowledge but also teaches me how to be a good person, how to love my friends and respect my teachers. Even if I go far away in the future, the image of my school will always remain." "My beloved elementary school will surely remain etched in my mind as one of the most beautiful memories of my childhood."