Nguyễn Văn Tuấn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài Làm
Hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính vừa giản dị, vừa chứa đựng nhiều tầng nghĩa sâu sắc. Hoa chanh là loài hoa nhỏ bé, dân dã, mang hương thơm nhẹ nhàng, tinh khiết; và khi nở đúng trong vườn chanh – nơi thuộc về nó – thì vẻ đẹp ấy càng trở nên tự nhiên, đúng mực. Hình ảnh này được tác giả sử dụng như một ẩn dụ nghệ thuật, gợi lên vẻ đẹp chân quê, mộc mạc của người con gái thôn quê. Em đẹp nhất khi giữ được những gì thuộc về bản chất trong trẻo, thuần hậu của mình, chứ không phải trong những dáng vẻ thành thị kiểu cách, xa lạ. Lời thơ là một lời nhắn gửi chân thành của chàng trai: hãy sống đúng với mình, với quê hương, với vẻ đẹp truyền thống. Đồng thời, hình ảnh hoa chanh cũng thể hiện quan niệm thẩm mỹ của Nguyễn Bính – nhà thơ của nỗi niềm thôn dã: cái đẹp phải hài hòa với môi trường văn hóa của nó. Vì vậy, hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” không chỉ đẹp về mặt nghệ thuật mà còn chứa đựng một triết lý sống mộc mạc, bình dị mà sâu xa.
Câu 2: Bài Làm
“Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại” – lời nhận định của Barack Obama không chỉ mang giá trị cảnh báo mà còn là sự khẳng định chắc chắn về một nguy cơ đã và đang diễn ra. Thực tế cho thấy biến đổi khí hậu không còn là vấn đề xa vời mà trở thành mối đe dọa trực tiếp đến sự sống của con người và toàn bộ hệ sinh thái trên Trái Đất.
Biến đổi khí hậu gây ra hàng loạt hệ quả nghiêm trọng. Nhiệt độ toàn cầu tăng khiến băng tan, mực nước biển dâng, làm hàng triệu người có nguy cơ mất nhà cửa. Thiên tai trở nên cực đoan và khó lường: bão mạnh hơn, hạn hán kéo dài hơn, cháy rừng lan rộng, lũ lụt xảy ra bất thường. Nhiều loài động vật và thực vật đứng trước nguy cơ tuyệt chủng vì môi trường sống bị phá hủy. Nhưng đáng sợ hơn, biến đổi khí hậu tác động trực tiếp đến an ninh lương thực, nguồn nước, sức khỏe con người và cả nền kinh tế toàn cầu. Nó không chỉ là vấn đề tự nhiên mà còn là vấn đề chính trị, xã hội và nhân đạo.
Nguyên nhân chủ yếu của biến đổi khí hậu đến từ chính con người: khí thải từ công nghiệp, giao thông; phá rừng; khai thác tài nguyên quá mức; tiêu dùng vô độ. Con người vừa là thủ phạm, vừa là nạn nhân của cuộc khủng hoảng khí hậu này. Vì vậy, trách nhiệm giải quyết vấn đề cũng thuộc về nhân loại.
Để ứng phó với biến đổi khí hậu, điều quan trọng nhất là thay đổi nhận thức. Mỗi quốc gia cần thực hiện các chính sách giảm phát thải, chuyển đổi năng lượng sạch, bảo vệ rừng, phát triển nông nghiệp bền vững. Các tổ chức quốc tế cần chung tay hỗ trợ những nước chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Và ngay ở cấp độ cá nhân, mỗi người có thể hành động bằng những việc nhỏ nhưng thiết thực: tiết kiệm điện, giảm dùng túi nilon, trồng cây, hạn chế rác thải nhựa, sử dụng phương tiện xanh…
Nhận định của Barack Obama là hoàn toàn đúng đắn: biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất của nhân loại bởi nó đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của Trái Đất. Để bảo vệ tương lai, chúng ta không thể chần chừ. Mỗi hành động hôm nay, dù nhỏ, cũng góp phần tạo nên một hành tinh xanh hơn, an toàn hơn cho các thế hệ mai
Tóm lại, biến đổi khí hậu là một thách thức lớn đối với nhân loại, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta chuyển đổi sang nền kinh tế xanh, bền vững và phát triển hơn. Hành động quyết liệt và hợp tác quốc tế là chìa khóa để bảo vệ môi trường, đảm bảo sự phát triển kinh tế và nâng cao chất lượng cuộc sống cho tất cả mọi người
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: nghị luận
Câu 2:
Trong phần (3), người viết đã thể hiện cảm xúc, thái độ bâng khuâng, hoài niệm và cảm giác nhỏ bé, cô đơn trước dòng chảy miên viễn của tràng giang, đồng thời đặt ra câu hỏi về vị trí của con người trong dòng đời.
Câu 3:
Tác giả chỉ ra rằng:
+ Thơ xưa tả cái “tĩnh vắng” bằng những cảnh dừng lại, đứng yên.
+ Nhưng Tràng giang lại tái tạo cái tĩnh vắng bằng dòng chảy bất tận, miên viễn của con sông, dù nước luôn chuyển động nhưng vẫn gợi cảm giác vĩnh hằng, lặng lẽ và trường tồn.
→ Tĩnh trong động — đó là nét khác biệt mới mẻ của Huy Cận.
Câu 4:
Tác giả tập trung phân tích các yếu tố ngôn ngữ tạo nhịp chảy của bài thơ, gồm:
- Từ láy:
+ “điệp điệp”, “song song”, “lớp lớp”, “dợn dợn”…
→ Gợi sự nối tiếp, trùng điệp, miên man.
- Kết cấu câu thơ đối xứng – tương ứng – trùng điệp:
+ “Nắng xuống / trời lên / sâu chót vót”
+ “Sông dài / trời rộng / bến cô liêu”
- Các cụm từ chỉ sự nối tiếp:
+ “hàng nối hàng”,
+ “bờ xanh tiếp bãi vàng”…
→ Tất cả tạo thành âm hưởng trôi xuôi, da diết, gợi nhịp miên viễn của dòng tràng giang.
Câu 5:
Em ấn tượng nhất với cách Huy Cận tạo nên “nhịp chảy trôi miên viễn” của dòng tràng giang:
- Vì:
+ Những từ láy và kết cấu câu thơ được phân tích khiến em cảm nhận rất rõ dòng sông như đang chảy ngay trong âm điệu bài thơ.
+ Nhịp điệu ấy không chỉ miêu tả hình ảnh mà còn gợi được cảm xúc thời gian: sự vĩnh hằng, trường tồn, gợi nỗi buồn mênh mang của con người trước vũ trụ rộng lớn.
+ Nó thể hiện sự hòa quyện giữa thiên nhiên và cảm xúc con người, tạo nên một bức tranh sông nước mênh mang, đồng thời gợi lên nỗi buồn, sự cô đơn của con người trước dòng đời vô tận
câu1 Bài thơ viết theo thể lục bát.
câu 2 Cụm từ “chín nhớ mười mong” là cách nói cường điệu – ước lệ, diễn tả nỗi nhớ da diết, thường trực, tăng tiến từng bậc, cho thấy tình cảm mạnh mẽ và khắc khoải của nhân vật trữ tình.
câu 3
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thôn Đoài “ngồi nhớ”).
- Tác dụng:
- Gợi cảm xúc chân thực, hồn nhiên của tình yêu đôi lứa trong không gian làng quê.
- Làm cho nỗi nhớ trở nên cụ thể, sinh động như một con người đang ngồi trông ngóng.
- Tạo màu sắc dân gian, mộc mạc đậm chất thơ Nguyễn Bính.
câu 4 Hai câu thơ gợi cảm giác chờ đợi mỏi mòn, khắc khoải của một mối tình chưa trọn. Hình ảnh “bến – đò” là ẩn dụ đẹp, quen thuộc, biểu tượng cho sự sum họp. “Hoa khuê các – bướm giang hồ” gợi nên sự xa cách về hoàn cảnh, lối sống, khiến cuộc gặp gỡ càng trở nên mong manh, khó thành. Toàn bộ hai câu gợi nỗi buồn, sự khao khát và hy vọng mong manh của chàng trai.
câu 5 Tình yêu là một trong những tình cảm đẹp đẽ và thiêng liêng nhất của con người. Nhờ có tình yêu, cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn, mỗi người thêm biết quan tâm, thấu hiểu và hi sinh cho nhau. Tình yêu giúp con người mạnh mẽ, trưởng thành và biết hướng tới những điều tốt đẹp. Dù đôi khi mang lại nhớ nhung, chờ đợi hay khắc khoải, tình yêu vẫn là động lực làm nên sự phong phú của tâm hồn. Vì thế, chúng ta cần trân trọng, chân thành và có trách nhiệm với tình cảm của mình.
câu 1 Bài Làm
Trong khổ thơ cuối của bài Tương tư, hình ảnh “giầu” và “cau” mang ý nghĩa đặc biệt, vừa mộc mạc, vừa thấm đượm tình quê, đồng thời biểu tượng cho tình yêu đôi lứa gắn bó. “Nhà em có một giàn giầu, / Nhà anh có một hàng cau liên phòng” gợi lên không gian làng quê thanh bình, nơi những vật quen thuộc như cau – giầu không chỉ là cây cối mà còn là yếu tố kết nối con người. Theo phong tục xưa, cau và giầu gắn liền với nghi lễ cưới hỏi, tượng trưng cho tình yêu bền chặt và đôi lứa nên duyên. Vì thế, hình ảnh cau – giầu trong thơ Nguyễn Bính không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn hàm chứa ước mong gắn kết, se duyên giữa chàng trai và cô gái. Câu thơ “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” là một cách nói ẩn dụ tinh tế, thể hiện nỗi nhớ, nỗi khát khao được đáp lại tình cảm. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp chân thật, hồn nhiên của tình yêu quê mùa: trong sáng, đằm thắm và đầy thủy chung. Hình ảnh cau – giầu đã góp phần làm nổi bật tâm trạng tương tư, đồng thời khẳng định giá trị của tình yêu trong nếp sống truyền thống Việt Nam.
câu 2 Bài Lam Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn mang đến những làn sóng mới trên văn đàn Việt Nam với những thể văn đa dạng và cách viết mang tính “không trùng lặp”. Trong “Muối của rừng”, Nguyễn Huy Thiệp đã đào sâu mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người. Tác phẩm đã gửi đến người đọc những hồi chuông cảnh tỉnh về giá trị chân chính của thiên nhiên - đánh thức nhân tính con người. Vậy mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên là gì, tại sao cần giữ gìn mối quan hệ ấy và chúng ta cần làm gì?
Trước hết, mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên là mối quan hệ bền chắc, không thể tách rời, nó tồn tại đời đời kiếp kiếp, không thể tách rời, thiên nhiên và con người tồn tại song hành và tương trợ lẫn nhau. Con người vẫn tồn tại được trong một thời gian nhất định nếu bị tách rời môi trường xã hội nhưng con người không thể sống nếu thiếu không khí để thở, nước để uống, thức ăn, không thể sản xuất nếu thiếu đất, nước, ánh sáng….Con người được sinh ra từ thiên nhiên, thiên nhiên quyết định cuộc sống của con người và con người quyết định số phận của thiên nhiên. Con người vừa là sản phẩm vừa là chủ thể của tài nguyên và môi trường. Vì con người tồn tại được là cần có các tài nguyên của môi trường cung cấp; bên cạnh đó con người trong hoạt động của mình có tác động mạnh mẽ trở lại và làm thay đổi môi trường.
Tuy nhiên trong mối quan hệ ấy, thiên nhiên mang đến cho chúng ta bao nhiêu là lợi ích. Thế nhưng con người chúng ta lại không biết tôn trọng, bảo vệ và giữ gìn chúng. Chúng ta khai thác tài nguyên thiên nhiên một cách vô tội vạ. Chúng ta làm ô nhiễm tài nguyên nước cũng như không khí bằng các chất thải độc hại từ các nhà máy, xí nghiệp, các phương tiện giao thông thường ngày. Tất cả các khu rừng đều bị chúng ta tàn phá, chúng ta đốt rừng, chặt phá cây cối để tìm kiếm lợi nhuận riêng cho chính bản thân mình mà không nghĩ đến người khác. Những nguồn lợi từ thiên nhiên mang đến cho cuộc sống chúng ta tưởng chừng như vô tận, nhưng nếu chúng ta không biết bảo tồn và gìn giữ sẽ dẫn đến việc tài nguyên bị cạn kiệt, môi trường bị ô nhiễm sẽ làm thủng tầng ozon, trái đất bị nóng lên cũng như nguy cơ hạn hán, lũ lụt càng nhiều. Chính chúng ta đã góp phần tạo nên những tác động nguy hại đến đời sống của bản thân chúng ta. Thiên nhiên có vai trò rất quan trọng đối với tất cả con người cũng như tất cả những sinh vật sống trên trái đất. Chính vì thế chúng ta phải biết khai thác, sử dụng hợp lí cũng như bảo tồn, giữ gìn thiên nhiên để thiên nhiên trở thành một trong những tài sản quý giá nhất của con người chúng ta.
Thông qua các phương tiện truyền thông đã giúp cho chúng ta có nhiều thông tin về hiện trạng môi trường thiên nhiên ngày càng ô nhiễm, vỏ trái đất đang nóng dần lên, thiên tai nhiều hơn, nhân loại đang phải đối mặt với sự biến đổi khí hậu toàn cầu. Sự thay đổi của môi trường thiên nhiên ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của con người, dịch bệnh ngày càng nhiều hơn. Đời sống con người đang xa dần với môi trường thiên nhiên do chịu ảnh hưởng của hiện trạng đô thị hóa của xã hội. Đứng trước những thực trạng tiêu cực ấy, mỗi người chúng ta cần có nhận thức đúng đắn hơn về tầm quan trọng của môi trường đối với đời sống của con người. Mỗi người chúng ta hãy cùng chung tay bảo vệ môi trường và với các hoạt động trong và ngoài nước về bảo vệ môi trường. Việc cải thiện môi trường là một quá trình và cần có thời gian, chính vì vậy mỗi người chúng ta cần chọn cho mình một giải pháp chăm sóc sức khỏe cho mình và gia đình với tình trạng môi trường hiện nay.
Như vậy, “Muối của rừng” là một tác phẩm hoàn hảo để con người nhận thức lại vị thế của mình trên bàn cân: con người - thiên nhiên. Tác phẩm đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về