Nguyễn Ngọc Duy Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Duy Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài Làm

Bé Em là nhân vật trung tâm trong truyện “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư – một cô bé hồn nhiên, đáng yêu nhưng cũng rất giàu lòng nhân hậu và biết nghĩ cho người khác. Ban đầu, bé Em là một đứa trẻ như bao đứa trẻ khác, rất háo hức với Tết và tự hào về chiếc áo đầm hồng mới tinh của mình. Em muốn khoe với bạn để được chia sẻ niềm vui. Tuy nhiên, khi biết bạn Bích nghèo, chỉ có một bộ đồ mới duy nhất, bé Em cảm thấy ái ngại, bối rối. Sự thay đổi trong suy nghĩ của bé thể hiện qua hành động giản dị mà sâu sắc: Em không mặc chiếc đầm hồng khi đi chơi với bạn. Cử chỉ ấy tuy nhỏ nhưng thể hiện tấm lòng tinh tế, nhân hậu và tình bạn chân thành. Bé Em biết gạt bỏ niềm vui riêng để giữ niềm vui chung, để bạn không buồn, không tủi thân. Nhân vật bé Em là hình ảnh đẹp về một tâm hồn trong sáng, giàu tình thương và là tấm gương cho mỗi chúng ta trong cách cư xử với bạn bè.

Câu 2 :

Bài Làm

Trong cuộc sống hiện đại hôm nay, con người không thể thiếu cả vật chất lẫn tinh thần. Vật chất giúp ta tồn tại, còn tinh thần giúp ta sống có ý nghĩa. Câu chuyện “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư khiến ta nhận ra rằng, đôi khi một tâm hồn biết sẻ chia, biết đặt tình cảm lên trên giá trị vật chất lại quý giá hơn bất cứ món đồ sang trọng nào.


Trong truyện, bé Em đã chọn không mặc chiếc đầm hồng mới để bạn mình không buồn. Em hiểu rằng, niềm vui của tình bạn chân thành đáng quý hơn vẻ đẹp bên ngoài. Hành động nhỏ ấy gợi cho ta suy ngẫm về việc con người cần biết cân bằng giữa vật chất và tinh thần. Vật chất là nền tảng của đời sống – ta cần cơm ăn, áo mặc, nhà ở, phương tiện học tập, làm việc. Nhưng nếu chỉ mải mê chạy theo tiền bạc, địa vị, con người dễ đánh mất những giá trị tốt đẹp như lòng nhân ái, sự sẻ chia, tình yêu thương. Ngược lại, chỉ sống bằng lý tưởng tinh thần mà không quan tâm đến đời sống vật chất cũng khiến con người khó duy trì cuộc sống ổn định. Vì thế, một cuộc sống ý nghĩa phải là cuộc sống biết dung hòa hai yếu tố: có vật chất để no đủ và có tinh thần để hạnh phúc.


Để xây dựng lối sống hài hòa giữa vật chất và tinh thần, mỗi người cần bắt đầu từ những việc nhỏ: biết trân trọng những gì mình đang có, không so sánh hơn thua; quan tâm, giúp đỡ những người khó khăn; rèn luyện tinh thần tiết kiệm, sống giản dị; dành thời gian cho gia đình, bạn bè và cho bản thân. Bên cạnh đó, xã hội cũng cần tôn vinh những giá trị nhân văn, khuyến khích con người sống tử tế, hướng thiện.


Câu chuyện “Áo Tết” khép lại với nụ cười của hai cô bé, giản dị mà ấm áp. Qua đó, ta hiểu rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở chiếc áo mới, mà ở tấm lòng biết yêu thương. Khi con người biết cân bằng giữa vật chất và tinh thần, cuộc sống sẽ trở nên bình yên, trọn vẹn và giàu ý nghĩa hơn.


Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn.


Câu 2. Đề tài của văn bản “Áo Tết” là tình bạn trong sáng, hồn nhiên của những đứa trẻ và lòng cảm thông, sẻ chia giữa các em nhỏ trong cuộc sống.


Câu 3.


  • Điểm nhìn trong đoạn trích ban đầu là từ nhân vật bé Em, sau đó chuyển sang bé Bích.
  • Tác dụng: Việc thay đổi điểm nhìn giúp người đọc hiểu sâu hơn tâm lý, cảm xúc của cả hai nhân vật, từ đó thấy rõ tình bạn chân thành, sự cảm thông và nhân hậu của các em nhỏ trong hoàn cảnh khác nhau.



Câu 4.

Chiếc áo đầm hồng là biểu tượng của niềm vui, sự háo hức ngày Tết và sự hồn nhiên của trẻ thơ.


  • Với bé Em, chiếc áo thể hiện niềm tự hào, háo hức được khoe áo đẹp, nhưng sau đó lại trở thành biểu hiện của sự đồng cảm, biết nghĩ cho bạn khi Em không mặc nó để Bích khỏi chạnh lòng.
  • Với bé Bích, chiếc áo gợi lên ước mơ giản dị và nỗi buồn thầm lặng của một đứa trẻ nghèo, nhưng em vẫn vui, không ghen tị với bạn, thể hiện tấm lòng hiền hậu, chân thành.



Câu 5.

Câu chuyện dạy em hiểu rằng tình bạn chân thành không nằm ở vật chất hay sự hơn thua, mà ở sự thấu hiểu, cảm thông và biết nghĩ cho nhau. Khi ta biết sẻ chia niềm vui, biết đặt mình vào vị trí của bạn, tình bạn sẽ trở nên đẹp và bền vững hơn.