🦅亗🅳🅴🅺🅰🆈🅰🆁🅰🅸🆇//🦅
Giới thiệu về bản thân
mik
bạn @An Lê mik ko biết rằng bạn có sử dụng AI hay ko nhưng nếu có thì hãy thêm chữ Tham khảo vào bạn nhé
câu hỏi là j bn
6 chục
ui mói tới gậy gỗ thì não tôi lại thối rồi
Hè năm nay, trong chuyến về thăm quê ngoại ở Quảng Trị, em đã có dịp đến thăm Khu di tích Thành cổ Quảng Trị - một chứng nhân lịch sử đầy tự hào nhưng cũng thấm đẫm nỗi đau của dân tộc. Chuyến đi đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc khó phai mờ.
Khi bước qua cổng thành rêu phong cổ kính, em như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Thành cổ được xây dựng từ thời nhà Nguyễn, mang kiến trúc hình vuông đặc trưng với những bức tường gạch đỏ sẫm màu thời gian. Bốn phía thành là hệ thống hào nước xanh biếc, phản chiếu bóng những tán cây cổ thụ tỏa bóng mát. Đặc biệt nhất là chiếc cầu đá dẫn vào cổng chính, từng viên đá mòn nhẵn in dấu chân bao thế hệ.
Nhưng đẹp đẽ và cổ kính là thế, Thành cổ lại ẩn chứa những câu chuyện đau thương. Bác hướng dẫn viên kể rằng, trong 81 ngày đêm năm 1972, nơi đây đã trở thành "tọa độ lửa" khi phải hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn. Những vết đạn lởm chởm trên tường thành, những hố bom sâu hoắm giờ đã được phủ xanh bằng cỏ cây, nhưng vẫn khiến lòng em quặn thắt.
Trong khuôn viên thành, Đài tưởng niệm hình ngọn lửa vươn cao giữa trời xanh. Từng dòng tên liệt sĩ được khắc trên bia đá khiến em xúc động vô cùng. Em đặc biệt ấn tượng với khu trưng bày những bức thư tuyệt mệnh - những dòng chữ nguệch ngoạc viết vội bằng máu, bằng than trên vỏ đạn, chứa đựng tình yêu quê hương tha thiết.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày chiếu xiên qua những bức tường đổ nát, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa bi tráng. Dòng sông Thạch Hãn lặng lờ ôm lấy thành cổ, như người mẹ dịu dàng vỗ về những vết thương chiến tranh. Em nghe đâu đó tiếng chuông chùa văng vẳng, khiến không gian càng thêm tĩnh lặng, trang nghiêm.
Chuyến đi đã giúp em hiểu thêm về lịch sử dân tộc. Thành cổ không chỉ là di tích mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Khi ra về, em còn ngoái lại nhìn Thành cổ lần cuối, lòng đầy cảm phục và biết ơn.
Tham khảo
= 2
Mỗi sáng sớm, khi sương đêm còn đọng trên những tán cây, bác lao công đã lặng lẽ dọn dẹp sân trường để chúng em có một không gian sạch đẹp. Bác là một trong những người thầm lặng góp phần tạo nên vẻ đẹp của ngôi trường thân yêu.
Bác khoảng năm mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Khuôn mặt bác vuông chữ điền, nước da sạm đen vì dãi nắng dầm mưa. Mái tóc bác đã điểm nhiều sợi bạc, lòa xòa dưới chiếc nón lá cũ. Đôi mắt bác hiền từ, luôn ánh lên nụ cười ấm áp mỗi khi chúng em chào hỏi. Bàn tay bác thô ráp, in hằn những vết chai sạn vì công việc vất vả.
Bác mặc bộ đồ xanh công nhân đã bạc màu, đeo đôi ủng cao su cũ kỹ. Trên chiếc xe đẩy rác của bác lúc nào cũng có chổi cọ, bao tay và túi nilon đựng lá khô. Hàng ngày, bác cần mẫn quét từng góc sân, nhặt từng mẩu rác nhỏ. Tiếng chổi tre sột soạt mỗi sáng trở thành âm thanh quen thuộc. Dù trời nắng hay mưa, bác vẫn miệt mài làm việc, đôi lúc dừng lại lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Bác không chỉ chăm chỉ mà còn rất tốt bụng. Có lần em làm rơi hộp bút, bác nhặt giúp và còn dặn dò: "Cẩn thận kẻo hỏng đồ cháu ạ!". Giờ ra chơi, bác thường ngồi nghỉ dưới gốc cây bàng, mỉm cười nhìn chúng em nô đùa. Có bạn nào vứt rác, bác nhẹ nhàng nhắc nhở: "Trường mình đẹp thì mình phải giữ gìn chứ nhỉ?".
Em rất quý bác lao công. Bác đã dạy em bài học về sự chăm chỉ và ý thức bảo vệ môi trường. Em tự hứa sẽ luôn vứt rác đúng nơi quy định để giảm bớt phần nào công việc cho bác. Những con người thầm lặng như bác chính là tấm gương sáng về đức tính cần cù đáng trân trọng.
Tham khảo
@Kaito Kid
⇒ đội tuyển Việt Nam thắng
Việt Nam là nhấttttttttttttt