Lê Như Thanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Như Thanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bài thơ của Vũ Quần Phương đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử và hơi ấm gia đình qua hình ảnh "em bé" đợi mẹ. Mở đầu bài thơ là một không gian tĩnh lặng, có chút buồn man mác khi chiều muộn buông xuống: "Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa / Trời tối trên đầu hè". Hình ảnh "nửa vầng trăng non" và "đom đóm bay" gợi lên một khung cảnh làng quê yên bình nhưng cũng đầy sự trống trải khi thiếu vắng bóng dáng người mẹ. Sự chờ đợi của em bé được khắc họa thật xúc động: em nhìn vầng trăng, nhìn đom đóm nhưng thực chất là đang "chờ tiếng bàn chân mẹ". Âm thanh "ì oạp" của bàn chân mẹ lội bùn từ phía đồng xa vang lên trong đêm vắng không chỉ là âm thanh của sự lao động vất vả mà còn là âm thanh của niềm hạnh phúc đang đến gần. Người mẹ hiện lên thật lam lũ, "lẫn trên cánh đồng", "lẫn vào đêm" để đổi lấy sự no ấm cho con. Đoạn kết bài thơ thật đẹp và giàu chất thơ: "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng / Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ". Hình ảnh em bé ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ, mang theo cả "nỗi đợi" vào giấc mơ cho thấy một sự gắn kết thiêng liêng, ấm áp. Bài thơ không chỉ ngợi ca đức hy sinh của người mẹ mà còn thể hiện tình yêu thương, sự mong cầu giản dị nhưng mãnh liệt của đứa trẻ đối với mẹ mình.


Bài thơ "Mây và sóng" của R. Tagore không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng. Đọc bài thơ, em như được đắm mình vào thế giới trẻ thơ đầy hồn nhiên, để rồi nhận ra rằng không có niềm hạnh phúc nào lớn lao bằng việc được ở bên mẹ. Mở đầu bài thơ là những lời mời gọi đầy quyến rũ từ "người trên mây" và "người trong sóng". Họ vẽ ra một thế giới rực rỡ với ánh bình minh vàng, ánh trăng bạc và những chuyến viễn du đến tận cùng trái đất. Đối với một đứa trẻ, những lời mời ấy thực sự rất hấp dẫn: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?""Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?". Những câu hỏi ấy bộc lộ sự tò mò, khao khát được khám phá thế giới xung quanh của em bé. Tuy nhiên, trước sức hút của những cuộc vui, em bé đã khước từ bằng một lý do giản dị nhưng đầy sức nặng: "Mẹ mình đang đợi ở nhà""Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Câu trả lời ấy khiến người đọc không khỏi xúc động trước sự gắn bó mật thiết và lòng hiếu thảo của em dành cho mẹ. Đối với em, mẹ chính là bến đỗ bình yên, là lý do lớn nhất để em từ chối mọi sự cám dỗ bên ngoài. Thú vị hơn cả là cách em bé sáng tạo ra những trò chơi của riêng mình. Thay vì đi tìm "mây" và "sóng" ở nơi xa xôi, em tự biến mình thành mây, thành sóng, còn mẹ là vầng trăng, là bờ bến kỳ lạ. Trong trò chơi ấy, em ôm lấy mẹ, lăn vào lòng mẹ và cười vang. Hình ảnh "Con lăn, lăn, lăn gấp cùng tiếng cười / Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào" đã chạm đến trái tim người đọc. Trò chơi của em không có những hào nhoáng của bình minh hay trăng bạc, nhưng nó tràn ngập hơi ấm và sự chở che của mẹ. Đó là một không gian riêng tư, thiêng liêng mà không ai có thể xâm phạm hay chia cắt. Qua đó, tác giả muốn khẳng định: tình mẫu tử có sức mạnh kì diệu, giúp con người vượt lên trên những ham muốn thông thường và tạo ra một thế giới hạnh phúc bền vững nhất. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng hình thức đối thoại lồng trong lời kể, kết hợp với những hình ảnh thiên nhiên giàu tính biểu tượng. Giọng điệu thơ nhẹ nhàng, bay bổng như một câu chuyện cổ tích nhưng lại chứa đựng triết lý sâu sắc về tình thân. Tình yêu mẹ trong bài thơ không hề khô khan mà hiện lên thật sống động, trong trẻo. Khép lại trang thơ, cảm xúc còn đọng lại trong em là một niềm hạnh phúc lây lan từ nhân vật em bé. Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: giữa cuộc đời đầy rẫy những cám dỗ và những chuyến đi xa xôi, gia đình và mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chãi nhất. Em thầm cảm ơn Tagore đã đem đến một tác phẩm tuyệt vời, giúp em thêm yêu và trân trọng những giây phút được ở bên mẹ của mình.


Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy vô cùng xúc động và suy ngẫm nhiều về tình mẹ. Bài thơ không dùng những hình ảnh quá cầu kì mà lại rất giản dị, gần gũi, nhưng chính điều đó lại khiến tình cảm trở nên sâu sắc hơn. Hình ảnh “quả” trong bài thơ không chỉ là quả ngọt của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho những đứa con – kết quả của bao năm tháng mẹ tần tảo, hi sinh. Mỗi “quả” lớn lên là kết tinh của biết bao công sức, mồ hôi và cả tình yêu thương vô bờ bến của mẹ.


Điều khiến em ấn tượng nhất là sự đối lập giữa “quả” và “mẹ”. Khi quả lớn dần, chín mọng, thì mẹ lại dần già đi. Hình ảnh ấy gợi lên một sự thật rất cảm động: con càng trưởng thành thì mẹ càng hao mòn theo năm tháng. Mẹ dành cả cuộc đời để nuôi dưỡng con mà không hề đòi hỏi sự đáp trả. Đọc đến đây, em cảm thấy vừa biết ơn vừa có chút xót xa. Bởi trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi em vô tình quên mất những hi sinh thầm lặng của mẹ, coi đó là điều hiển nhiên.


Bài thơ còn giúp em nhận ra rằng, mỗi người con chính là “quả” mà mẹ đã dày công chăm sóc. Để có được “quả ngọt”, mẹ đã phải trải qua biết bao khó khăn, vất vả. Có thể đó là những buổi sáng dậy sớm, những lần thức khuya, hay những lo toan âm thầm mà con không hề biết đến. Tình mẹ trong bài thơ không ồn ào mà lặng lẽ, bền bỉ, giống như dòng chảy âm thầm nhưng không bao giờ ngừng nghỉ. Chính sự giản dị ấy lại làm cho tình cảm trở nên chân thật và cảm động hơn bao giờ hết.


Sau khi đọc bài thơ, em tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương và trân trọng mẹ nhiều hơn. Không chỉ là những lời nói, mà còn là hành động cụ thể như chăm chỉ học tập, giúp đỡ mẹ những công việc nhỏ trong gia đình. Em hiểu rằng thời gian không chờ đợi ai, và mẹ sẽ không mãi trẻ khỏe để ở bên em. Vì vậy, mỗi khoảnh khắc bên mẹ đều đáng quý và cần được trân trọng.


Bài thơ Mẹ và quả đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu ý nghĩa, tác giả đã giúp người đọc nhận ra giá trị to lớn của tình mẹ và nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết sống yêu thương, biết ơn và trân trọng đấng sinh thành của mình.