TRIỆU UYÊN NHI
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hoành Bồ, ngày 17 tháng 5 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
(Về việc: Chứng kiến vụ tai nạn giao thông)
-Kính gửi: Cơ quan công an.
-Họ tên: Triệu Uyên Nhi.
-Ngày tháng năm sinh: 24/08/2013.
-Quê quán: Đồng Lâm, Quảng Ninh.
-Nơi ở hiện nay: Hoành Bồ, Quảng Ninh.
-Công việc chính hiện đang đảm nhiệm: Học sinh.
-Thời điểm xảy ra hoặc phát hiện: ngày 17 tháng 5 năm 2026.
-Trình tự diễn biến sự việc: Trên đường đi, em có chứng kiến một vụ tai nạn giao thông xảy ra giữa hai phương tiện (một xe máy và một xe đạp). Hai bên va chạm mạnh khiến người điều khiển xe đạp bị ngã xuống đường, có dấu hiệu bị thương. Sau khi tai nạn xảy ra, người dân xung quanh đã nhanh chóng đến hỗ trợ, đưa người bị nạn vào lề đường và gọi người giúp đỡ.
-Nguyên nhân dẫn đến sự việc xảy ra: Nguyên nhân ban đầu theo em quan sát là do một bên tham gia giao thông thiếu chú ý, không làm chủ tốc độ khi di chuyển.
-Em cam đoan những điều trên là đúng sự thật.
Người viết tường trình
(Kí tên)
Nhi
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hoành Bồ, ngày 17 tháng 5 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
(Về việc: Chứng kiến đánh nhau trong lớp)
-Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm lớp 7A2.
-Họ tên: Triệu Uyên Nhi.
-Ngày tháng năm sinh: 24/08/2013.
-Quê quán: Đồng Lâm, Quảng Ninh.
-Nơi ở hiện nay: Hoành Bồ, Quảng Ninh.
-Công việc chính hiện đang đảm nhiệm: Học sinh.
-Thời điểm xảy ra hoặc phát hiện: ngày 17 tháng 5 năm 2026.
-Trình tự diễn biến sự việc: Hai bạn học sinh bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn dẫn đến cãi vã to tiếng. Nguyên nhân ban đầu chỉ xuất phát từ những lời nói đùa nghịch quá trớn, nhưng do cả hai đều không giữ được bình tĩnh nên mâu thuẫn đã nhanh chóng leo thang. Sau một hồi tranh cãi, hai bạn không tự kiềm chế được bản thân và đã lao vào xô xát, đánh nhau ngay giữa lớp. Chứng kiến hành động đó, em cùng một số bạn khác đã ngay lập tức chạy đến để can ngăn, nỗ lực tách hai bạn ra nhằm tránh những thương tích đáng tiếc xảy ra. Tuy nhiên, vụ việc vẫn gây ra cảnh hỗn loạn, làm xê dịch bàn ghế và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến không khí học tập cũng như trật tự của lớp. Sự việc chỉ thực sự dừng lại khi có sự can thiệp quyết liệt từ các bạn lớp trưởng và tổ trưởng. Em nhận thấy hành vi đánh nhau trong lớp là vi phạm nghiêm trọng nội quy của nhà trường và làm rạn nứt tình cảm bạn bè.
-Nguyên nhân dẫn đến sự việc xảy ra: Hai bạn học sinh bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn dẫn đến cãi vã to tiếng. Nguyên nhân ban đầu chỉ xuất phát từ những lời nói đùa nghịch quá trớn, nhưng do cả hai đều không giữ được bình tĩnh nên mâu thuẫn đã nhanh chóng leo thang. Sau một hồi tranh cãi, hai bạn không tự kiềm chế được bản thân và đã lao vào xô xát, đánh nhau ngay giữa lớp.
Tôi hứa sẽ sửa chữa những sai lầm, khuyết điểm và không tái phạm: Em xin cam đoan toàn bộ nội dung vừa thuật lại trên đây hoàn toàn là sự thật và xin chịu trách nhiệm về lời khai của mình. Kính mong cô sớm xem xét, có hình thức giáo dục phù hợp để giúp hai bạn nhận ra lỗi lầm, từ đó hòa giải và cùng nhau xây dựng tập thể lớp đoàn kết hơn.
Người viết tường trình
(Kí tên)
Nhi
Triệu Uyên Nhi
Đợi mẹ là một bài thơ đậm chất trữ tình của nhà thơ Vũ Quần Phương. Lời bài thơ cũng là mạch suy nghĩ, cảm xúc của người con khi chờ mẹ của mình đi làm về. Đó là nỗi nhớ, là sự mong chờ, là tình yêu thương nồng ấm dành cho mẹ. Tình cảm ấy đong đầy, không gì có thể đong đếm được, nên nhà thơ đã khéo léo chọn thể thơ tự do không có bất kì quy luật nào để khắc họa. Trong bài thơ, sự ngóng chờ tha thiết của bạn nhỏ được thể hiện qua điệp ngữ “em bé nhìn”. Hành động ấy lặp đi lặp lại nhiều lần, cho thấy bạn nhỏ rất mong được gặp mẹ. Bạn nhỏ chờ mẹ từ khi trời còn sáng, cho đến khi trăng đã lên cao, đến khi lúa đã lẫn vào trong bóng tối. Thiếu bóng mẹ, ngôi nhà lạnh lẽo, im lắng lạ kì. Sự trống vắng của ngôi nhà chính là hiện thân của sự cô đơn, lạnh lẽo trong lòng người con. Mặc kệ mọi thứ diễn ra xung quanh, bạn nhỏ đã chờ mẹ đến khi ngủ thiếp đi, và cả trong giấc mơ, bạn nhỏ vẫn tiếp tục chờ mẹ của mình. Không một câu thơ nào nói rằng bạn nhỏ yêu mẹ. Nhưng chính hình ảnh bạn nhỏ ấy tha thiết mong chờ mẹ trở về ấy đã gián tiếp nói lên tình cảm thiêng liêng, chân thành mà đứa trẻ dành cho mẹ của mình. Tình cảm ấy hóa thân thành hành động, đi cả vào trong tiềm thức của cậu. Có thể nói, bài thơ Đợi mẹ thực sự đã chạm đến trái tim người đọc một cách sâu sắc bằng những hình ảnh bình dị nhất.
Một trong những tác phẩm để đời của Ta-go là Mây và sóng. Bài thơ là lời rủ rê của mây và sóng với em bé. Thế giới với người "trên mây", "trong sóng" vô cùng hấp dẫn, gợi lên những khao khát được khám phá, được ngao du ở những nơi xa xôi. Em bé đã từ chối những cám dỗ đó để trở về với mẹ. Với em, điều quan trọng và có ý nghĩa hơn những cuộc phiêu du chính là sự chờ đợi, mong mỏi em trở về nhà của mẹ. Tình cảm của hai mẹ con vô cùng tha thiết và cảm động. Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa, điệp ngữ, điệp cấu trúc câu. Tồ chơi do bé sáng tạo ra vô cùng thú vị, trò chơi 1: với mây: con là mây, mẹ là sóng; trò chơi 2: với sóng: con là sóng, mẹ sẽ là bến bờ kì lạ. Trò chơi của bé thể hiện niềm hạnh phúc vô biên của con hoà trong tình yêu thương của mẹ giữa thiên nhiên, vũ trụ và cuộc sống con người. Các hình ảnh thiên nhiên mây, trăng, sóng biển vĩnh cửu , tượng trưng cho sự vĩ đại và bất diệt của tình mẫu tử, không ai có thể tách rời, chia cắt. Em bé rất yêu mẹ, bên mẹ, rm đã sáng tạo ra trò chơi thú vị, hấp dẫn, để mẹ cùng vui chơi với em. Tình mẫu tử thật thiêng liêng, cao đẹp mà mỗi người cần phải trân trọng. Thể thơ văn xuôi, kết hợp các yếu tố tự sự và miêu tả để làm nổi bật cảm xúc, tình cảm yêu mến của nhà thơ với trẻ con. Sử dụng nhiều biện pháp tu từ nhân hoá, điệp ngữ, ẩn dụ đặc sắc, hình ảnh thiên nhiên vô cùng thơ mộng.
Một trong những tác phẩm hay của Nguyễn Khoa Điềm là Mẹ và quả. Bài thơ là lời của người con bày tỏ niềm biết ơn, trân trọng dành cho người mẹ. Hình ảnh người mẹ được khắc họa vô cùng chân thực, sinh động. Mẹ đã chăm sóc, vun trồng cho cây bầu, trái bí thật cẩn thận. Để rồi chúng được lớn lên, phát triển vô cùng mạnh mẽ. Giống như những đứa con khi được mẹ chăm sóc, yêu thương. Hình ảnh “Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn/Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi” gợi cho tôi hiểu thêm về nỗi vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Những câu thơ cuối, nhân vật trữ tình cảm thấy “hoảng sợ” khi nghĩ mình vẫn còn là “một thứ quả non xanh”, sự lo lắng khi bản thân còn chưa trưởng thành, vẫn còn khiến mẹ phải lo lắng. Đồng thời, đó cũng là nỗi sợ khi không thể báo đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Bài thơ Mẹ và quả thật giàu cảm xúc, thể hiện được tấm lòng hiếu thảo, cũng như giàu tình yêu thương của người con dành cho mẹ