LÊ KHÁNH NGỌC
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Quảng Ninh, ngày 18 tháng 05 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
(Về việc chứng kiến vụ tai nạn giao thông)
Kính gửi: Công an thành phố Hạ Long
Tên em là: Lê Khánh Ngọc
Sinh ngày: 22/5/2013
Nơi thường trú: Số nhà 26, tổ 7 khu 1, Tây sông Trới, phường Hoành Bồ, TP. Hạ Long, Quảng Ninh
Số điện thoại liên hệ: 0829973571
Tôi làm bản tường trình này để thuật lại diễn biến vụ tai nạn giao thông đường bộ mà tôi đã trực tiếp chứng kiến vào ngày 18/05/2026 như sau:
Vào khoảng 10 giờ 30 phút] sáng ngày 18/05/2026, khi em đang đứng đạp xe về nhà đến ngã ba ngân hàng , em phát hiện một xe máy mang biển kiểm soát 14V1 - 123.45 do một nam thanh niên (khoảng 20 tuổi, không đội mũ bảo hiểm) điều khiển chạy với tốc độ rất cao theo hướng đi về phía cầu Trới.
Khi đi qua ngõ gần cây cầu, nam thanh niên này không có dấu hiệu giảm tốc độ. Đúng lúc đó, một người phụ nữ điều khiển xe máy biển kiểm soát 14H1 - 678.90 đang di chuyển đúng luật từ ngõ ra đường lớn
Do tình huống xảy ra quá bất ngờ và tốc độ quá nhanh, xe máy của nam thanh niên đã đâm trực diện vào phần hông xe của người phụ nữ. Cú va chạm mạnh khiến cả hai người cùng phương tiện ngã văng xuống đường. Người phụ nữ bị thương nặng ở vùng chân và bất tỉnh, còn nam thanh niên bị xây xát nhẹ. Xe máy của cả hai bên đều bị hư hỏng, vỡ nát nhiều bộ phận nhựa.
Ngay sau khi tai nạn xảy ra, em nhanh chóng gọi cấp cứu và một số người dân xung quanh đã chạy đến hỗ trợ để đưa người phụ nữ đi bệnh viện, đồng thời giữ nam thanh niên và bảo vệ hiện trường cho đến khi lực lượng chức năng có mặt.
Em cam đoan những thông tin bản thân khai báo trên đây là hoàn toàn đúng sự thật và khách quan. Em xin chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật về nội dung tường trình này.
Người làm tường trình
Ngọc
Lê Khánh Ngọc
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Quảng Ninh, ngày 18 tháng 05 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
(Về việc hai bạn học sinh xô xát trong lớp học)
Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm lớp 7A2 - Trường THCS Trới.
Tên em là: Lê Khánh
Sinh ngày: 22/5/2013
Là học sinh lớp: 7A2 trường THCS Trới
Em xin phép được tường trình lại sự việc xô xát giữa hai bạn A và bạn B diễn ra vào ngày 18/05/2026 như sau:
Vào giờ ra chơi sau tiết 2 khoảng 9 giờ 15 phút, em đang ngồi làm bài tập tại bàn học của mình. Lúc đó, bạn A có đi ngang qua chỗ ngồi của bạn B và vô tình làm rơi hộp bút của bạn B xuống đất. Thay vì nhặt lên và xin lỗi, bạn A lại vô tình giẫm lên chiếc thước kẻ của bạn B làm nó bị gãy.
Do nóng giận, bạn B đã đứng dậy lớn tiếng quát mắng bạn A. Bạn A cũng không giữ được bình tĩnh nên đã cự cãi lại. Sau một vài câu qua tiếng lại, hai bạn bắt đầu lao vào xô xát, đấm đá nhau ngay tại lối đi giữa các dãy bàn.
Thấy sự việc xảy ra, em cùng một số bạn trong lớp như bạn D, bạn E đã ngay lập tức chạy đến can ngăn và tách hai bạn ra hai phía khác nhau. Tuy nhiên, do cả hai đều đang rất nóng nảy nên bạn A bị trầy xước nhẹ ở tay, còn bạn B thì bị rách một chút ở cổ áo. Ngay sau đó, tiếng trống vào tiết học tiếp theo vang lên và tình hình đã được ổn định trở lại.
Em cam đoan những điều em vừa tường trình trên đây hoàn toàn là sự thật. Nếu có gì sai trái, em xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước cô giáo và nhà trường.
Người làm tường trình
Ngọc
Lê Khánh Ngọc
Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi xúc động lặng lẽ và sâu xa. Bài thơ không có những lời lẽ cầu kì, nhưng lại vẽ nên một bức tranh làng quê trong đêm vừa yên bình, vừa thấm đẫm sự vất vả, hi sinh của người mẹ. Qua ánh nhìn của em bé, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà vô cùng cảm động, khiến em suy nghĩ nhiều hơn về tình mẫu tử trong cuộc sống hằng ngày.
Những câu thơ đầu mở ra khung cảnh buổi tối nơi thôn quê với ruộng lúa, bầu trời tối và nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên đầu hè. Khung cảnh ấy vừa đẹp, vừa gợi cảm giác tĩnh lặng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự chờ đợi. Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, nhìn vầng trăng, nhưng lại không thấy mẹ. Sự vắng mặt của mẹ giữa không gian rộng lớn ấy khiến bài thơ nhuốm màu buồn man mác. Em cảm nhận được nỗi mong ngóng ngây thơ của đứa trẻ đang chờ mẹ trở về sau một ngày lao động vất vả.
Hình ảnh người mẹ “lẫn trên cánh đồng”, “đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em vô cùng xúc động. Mẹ như hòa tan vào thiên nhiên, vào bóng tối của ruộng đồng. Điều đó cho thấy sự nhọc nhằn, lặng lẽ của người mẹ làm lụng vì con, vì gia đình. Trong khi em bé ở nhà nhìn trăng, nhìn đom đóm, thì mẹ vẫn đang lội bùn ngoài đồng xa. Sự đối lập ấy càng làm nổi bật sự hi sinh thầm lặng của mẹ mà đôi khi con cái không nhận ra.
Hình ảnh ngọn lửa bếp chưa nhen, căn nhà tranh trống trải cùng những đốm đom đóm bay vào nhà tạo nên cảm giác cô đơn, lạnh lẽo. Em bé nhìn đom đóm mà chờ tiếng chân mẹ, chờ một dấu hiệu quen thuộc để biết mẹ đã về. Câu thơ “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” khiến em như nghe thấy âm thanh nặng nề của những bước chân mệt mỏi. Đó là âm thanh của sự lam lũ, của tình yêu thương âm thầm mà mẹ dành cho con.
Đến cuối bài thơ, khi mẹ đã bế con vào nhà, trời khuya, trăng lung linh ngoài vườn hoa mận trắng, em bé vẫn nằm mơ. Giấc mơ ấy có lẽ là giấc mơ bình yên nhất, bởi trong vòng tay mẹ, mọi mệt mỏi, chờ đợi đều tan biến. Kết thúc bài thơ không ồn ào mà nhẹ nhàng, nhưng để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.
Bài thơ khiến em thêm yêu và trân trọng mẹ mình hơn. Em hiểu rằng, đằng sau những khoảnh khắc bình yên của con luôn là sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu cảm xúc, bài thơ đã nhắc nhở em phải biết yêu thương, quan tâm và biết ơn mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm thấy lòng mình dịu lại bởi một cảm xúc vừa hồn nhiên, trong sáng, vừa sâu lắng và ấm áp. Bài thơ không chỉ kể câu chuyện tưởng tượng của một em bé, mà còn gửi gắm tình mẫu tử thiêng liêng thông qua những hình ảnh giàu chất thơ. Với giọng điệu nhẹ nhàng, giàu nhạc điệu, “Mây và sóng” đã để lại trong em nhiều suy ngẫm về tình yêu thương và sự gắn bó giữa mẹ và con.
Điều khiến em ấn tượng nhất trong bài thơ là trí tưởng tượng phong phú của em bé. Những lời mời gọi từ mây và sóng tượng trưng cho những điều hấp dẫn, mới lạ của thế giới bên ngoài. Em bé được rủ rê đi khắp nơi, được vui chơi, được phiêu lưu, đó là những ước mơ rất hồn nhiên của tuổi thơ. Tuy nhiên, trước những lời mời đầy hấp dẫn ấy, em bé vẫn từ chối vì không muốn rời xa mẹ. Qua đó, tác giả đã cho thấy tình cảm mẹ con không chỉ là sự che chở, mà còn là điểm tựa vững chắc nhất trong tâm hồn trẻ thơ.
Hình ảnh so sánh “con là sóng” và “mẹ là bến bờ” khiến em đặc biệt xúc động. Sóng có thể đi muôn nơi, có thể vỗ về khắp đại dương rộng lớn, nhưng cuối cùng vẫn trở về bên bờ. Điều đó giống như con người dù có lớn lên, đi xa đến đâu thì trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn hướng về mẹ. Tình mẹ trong bài thơ hiện lên dịu dàng, bao dung, là nơi con tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc. Cách Ta-go xây dựng hình ảnh thơ vừa giản dị, vừa mang ý nghĩa sâu sắc đã khiến bài thơ trở nên gần gũi mà không kém phần xúc động.
Đọc “Mây và sóng”, em chợt liên tưởng đến chính bản thân mình. Trong cuộc sống, có rất nhiều điều thú vị ngoài kia, nhưng mỗi khi mệt mỏi hay buồn bã, em vẫn luôn muốn trở về bên mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng mà còn là người lắng nghe, thấu hiểu và yêu thương em vô điều kiện. Bài thơ khiến em nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những chuyến đi xa hay những điều mới mẻ, mà nằm ở khoảnh khắc được ở bên những người ta yêu thương nhất.
Qua bài thơ “Mây và sóng”, em cảm nhận được vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử. Bài thơ không chỉ nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ bằng trí tưởng tượng trong sáng, mà còn nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, yêu thương và giữ gìn tình cảm gia đình. Đó chính là giá trị nhân văn sâu sắc mà bài thơ mang lại và cũng là điều khiến em nhớ mãi sau khi gấp trang sách lại.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình lắng lại với rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc. Bài thơ không có những hình ảnh cầu kì hay ngôn từ hoa mĩ, nhưng lại chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị, chân thành và tình yêu thương sâu nặng của người mẹ dành cho con. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những "quả" mà mẹ mang nặng trong đời không chỉ là trái ngọt của cây cối, còn là biểu tượng cho đứa con-kết tinh của tình yêu, sự hi sinh và bao nhọc nhằn của mẹ.
Trong bài thơ, người mẹ hiện ra vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Mẹ tảo tần, lam lũ, cả cuộc đời gắn với ruộng đồng, với những mùa quả nối tiếp nhau. Mỗi quả chín là kết quả của mồ hôi, nắng gió, cũng như mỗi đứa con trưởng thành là kết tinh của những tháng ngày mẹ chịu đựng gian nan, vất vả. Đọc đến những câu thơ nói về mẹ nâng niu từng quả, em chợt nhận ra mẹ cũng yêu thương, chăm sóc con mình bằng tất cả sự dịu dàng và bao dung như thế. Mẹ không chỉ sinh ra con mà còn âm thầm nuôi dưỡng, dõi teo từng bước đi của con trong cuộc đời.
Bài thơ khiến em xúc động nhất ở chỗ tác giả đã gợi lên sự lo lắng và hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ luôn mong con nên người, mong con lớn lên khoẻ mạnh, sống tử tế và có ích, dù bản thân mẹ phải chịu nhiều thiệt thòi. Tình yêu ấy không ồn ào, không đòi hỏi được đền đáp, nhưng lại bền bỉ và sâu nặng hơn bất cứ điều gì. Đọc bài thơ, em chợt thấy thương mẹ mình nhiều hơn, nhớ đến những buổi mẹ thức khuya dậy sớm, những lúc mẹ lo lắng, quan tâm em.
Qua bài thơ, em cảm nhận được thông điệp sâu sắc về lòng biết ơn. Bài thơ khiến em hiểu rằng, khi lớn lên va dần rời xa vòng tay mẹ, thì mẹ lại bước vào tuổi già, giống như cây đã dâng hiến hết những gì tốt đẹp nhất cho đời. Làm con, không chỉ cần yêu thương mẹ bằng lời nói, mà quan trọng hơn là bằng hành động. "Mẹ và quả" không chỉ là một hay, mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng dể mỗi chúng ta biết trân trọng hơn tình mẹ-thứ tình cảm giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng trong cuộc đời.