HOÀNG THỊ HẢI DƯƠNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của HOÀNG THỊ HẢI DƯƠNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Mỗi khi đọc những bài thơ về mẹ, mình thường thấy những hình ảnh rực rỡ, nhưng bài thơ này lại đem đến cho mình một cảm giác hoàn toàn khác: đó là sự tĩnh lặng, có chút buồn man mác nhưng lại cực kỳ ấm áp. Bài thơ vẽ ra một khung cảnh đợi mẹ về của một em bé ở vùng quê, và mình tin rằng bất cứ ai trong chúng ta cũng đều thấy bản thân mình trong đó. Điều khiến mình xúc động nhất chính là sự đối lập giữa không gian bao la và sự nhỏ bé của em bé. Trong lúc trời tối dần, vầng trăng non hiện ra nhưng mẹ vẫn chưa về. Câu thơ "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" nghe thật xót xa. Nó gợi cho mình cảm giác mẹ đang phải làm việc vất vả đến mức thân hình nhỏ bé ấy như hòa tan vào bóng tối, vào đất bùn để lo cho gia đình. Căn nhà tranh "trống trải" khi thiếu bóng mẹ, và sự xuất hiện của những con đom đóm bay vào nhà càng làm tăng thêm cái vẻ hiu quạnh, khiến mình thấy thương em bé vô cùng. Nhưng có lẽ, chi tiết đắt giá nhất trong bài thơ chính là âm thanh "ì oạp". Đó là tiếng bàn chân mẹ lội bùn giữa đêm khuya. Chỉ một từ láy thôi mà mình như hình dung ra hết được nỗi nhọc nhằn của mẹ. Giữa cái không gian im ắng của làng quê, âm thanh ấy vang lên như một sự giải tỏa, biến nỗi lo âu thành niềm vui vỡ òa vì biết mẹ đã về. Đoạn kết của bài thơ thật đẹp và giàu hình ảnh. Giữa vườn hoa mận trắng lung linh, mẹ đã bế em vào nhà. Câu thơ "Nỗi đợi vẫn nằm mơ" khiến mình cứ suy nghĩ mãi. Em bé đợi mẹ đến mức ngủ quên, và có lẽ ngay cả trong giấc mơ, em vẫn đang ngóng đợi tiếng chân mẹ. Nó cho thấy tình cảm mẹ con gắn bó sâu sắc đến nhường nào. Đọc xong bài thơ, mình chợt nhận ra rằng đôi khi chúng ta chỉ nhìn thấy cơm ngon, áo đẹp mà quên mất những bước chân "ì oạp" dưới bùn sâu của mẹ. Bài thơ không chỉ kể một câu chuyện, mà còn nhắc nhở mình phải biết yêu thương và thấu hiểu hơn cho những vất vả của mẹ cha. Một bài thơ giản dị thôi nhưng thực sự đã chạm đến những góc sâu nhất trong trái tim mình.
Khi đọc bài thơ "Mây và sóng" của Ta-go, cảm xúc đầu tiên trong mình là sự bất ngờ và sau đó là một niềm xúc động rất khó tả. Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ kể về cuộc trò chuyện giữa một đứa trẻ với mẹ, nhưng ẩn sâu trong đó là một tình yêu thương vô cùng lớn lao. Mình thực sự ấn tượng với cách cậu bé trong bài thơ từ chối những lời mời gọi đầy hấp dẫn. Những người sống trên mây và trong sóng đã vẽ ra một thế giới quá đỗi tuyệt vời: được bay đi khắp nơi, được ca hát từ sáng sớm đến hoàng hôn. Đứng trước những lời rủ rê ấy, là một học sinh, đôi khi mình cũng thấy ham chơi và bị lôi cuốn bởi những điều mới lạ. Thế nhưng, cậu bé trong thơ lại chọn ở lại. Câu hỏi của cậu: "Mẹ mình đang đợi ở nhà""Làm sao có thể rời xa mẹ mà đi được?" khiến mình phải suy nghĩ lại. Hóa ra, với một đứa trẻ, niềm vui được đi chơi xa cũng không thể nào bằng niềm vui được ở bên cạnh mẹ. Điều làm mình thấy thú vị nhất là những trò chơi mà cậu bé tự nghĩ ra. Cậu không cần phải lên tận mây xanh hay ra ngoài đại dương xa xôi, cậu biến mẹ thành trăng, thành bến bờ, còn chính mình là mây, là sóng. Những hình ảnh này vừa đẹp, vừa gần gũi. Nó cho thấy trong mắt trẻ thơ, mẹ chính là cả thế giới, là nơi bình yên và hạnh phúc nhất. Khi đọc đến đoạn cậu bé ôm mẹ, lăn vào lòng mẹ mà cười vang, mình cảm thấy trái tim như ấm áp hơn. Đó chính là khoảnh khắc hạnh phúc giản dị mà có lẽ ai trong chúng ta cũng từng trải qua. Gấp trang sách lại, mình cứ nhớ mãi câu thơ cuối: "Và không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào". Nó gợi lên một thế giới riêng tư, chỉ có tình mẫu tử thiêng liêng, không ai có thể chia cắt hay làm phiền được. Bài thơ đã nhắc nhở mình rằng, đôi khi chúng ta mải mê tìm kiếm những thứ xa vời mà quên mất rằng hạnh phúc lớn nhất chính là được ở bên cạnh mẹ, được mẹ yêu thương và che chở. "Mây và sóng" không chỉ là một bài thơ hay, mà nó còn là một bài học nhẹ nhàng về tình yêu gia đình. Đọc xong, mình chỉ muốn chạy ngay về nhà để được ở bên mẹ, giống như cậu bé đáng yêu trong những vần thơ của Ta-go vậy.


Bài thơ ''Mẹ và quả'' của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng vủa người mẹ. Qua hình ảnh ẩn dụ đối lập giữa ''mẹ''-''quả'', tác giả khắc họa công lao to lớn của mẹ, nuôi dưỡng con khôn lớn bằng những giọt mồ hôi,'' lặn rồi lại mọc''.

Đọc bài thơ em xúc động trước hình ảnh mẹ lam lũ, bàn tay chai sần, chắt chiu vun trồng những mùa bí, bầu ngọt thơm, cũng như bao công sức nuôi lớn con thành người. Câu thơ ''Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên\Còn những bí và bầu thì lớn xuống'' tạo sự đối lập ấn tượng, nhấn mạnh sự hi sinh, bồi đắp yêu thương của mẹ để con vững bước vào đời. Mẹ không chỉ vun trồng quả ngọt trên giàn, mà còn trồng cả một thế hệ người con trưởng thành, cứng cáp.

Khổ thơ cuối mang lại cảm xúc nghẹn ngào, pha chút ân hận qua lời bộc bạch của nhân vật trữ tình: ''Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi\ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh''. Nỗi lo sợ ấy thật nhân văn, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc công ơn trời biển của mẹ, đồng thời là lời nhắc nhở bản thân cần phải trưởng thành, thành người có ích để đáp lại sự mong mỏi, hi sinh cả đời của mẹ.

Bài thơ sử dụng ngôn ngữ gần gũi, hình ảnh ẩn dụ độc đáo, gợi cảm, giúp em cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. ''Mẹ và quả'' không chỉ ca ngợi tình mẫu tử, mà còn đánh thức trách nhiệm của mỗi người con: hãy yêu thương, trân trọng và đền đáp công ơn sinh thành khi còn có thể, để không bao giờ phải hối tiếc khi mẹ đã già yếu.