Hoàng Kim Nguyệt
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là hai bài mẫu hoàn chỉnh – một đoạn văn 200 chữ và một bài nghị luận 600 chữ – để bạn tham khảo, viết gọn gàng, đúng chuẩn thi THPT:
Câu 1. (2,0 điểm)
Đoạn văn (khoảng 200 chữ):
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh thấm đượm nỗi buồn chia ly và lòng cảm thương sâu sắc đối với con người trong cuộc đời phiêu bạt. Hình ảnh sân ga – nơi gặp gỡ và tiễn biệt – trở thành biểu tượng cho những ngã rẽ của số phận. Qua điệp khúc “Có lần tôi thấy…”, nhà thơ như một người chứng nhân lặng lẽ, ghi lại những cảnh chia tay: hai cô bé bạn thân, đôi lứa yêu nhau, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cảnh tiễn biệt đều gợi một sắc thái cảm xúc riêng, song tất cả hòa chung trong một nỗi buồn man mác, nhân hậu và thấm đẫm tình người. Nghệ thuật miêu tả tinh tế, ngôn ngữ giản dị, nhịp thơ êm đềm, giàu nhạc điệu khiến bức tranh sân ga trở nên sống động mà vẫn chan chứa chất trữ tình. Bằng giọng thơ chân quê, mộc mạc, Nguyễn Bính đã khắc họa thành công nỗi buồn chia ly – một cảm xúc phổ quát, làm rung động lòng người và thể hiện sâu sắc tấm lòng nhân hậu của thi sĩ.
Câu 2. (4,0 điểm)
Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ):
Trong bài thơ nổi tiếng, nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ấy gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về sự chủ động trong việc lựa chọn lối đi riêng và tinh thần sáng tạo trong cuộc sống.
Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn nẻo đường khác nhau. Có con đường bằng phẳng, đông người qua lại, nhưng cũng có con đường còn đầy gai góc, chưa ai dám bước. Chọn “lối đi chưa có dấu chân người” là dám khác biệt, dám bứt phá khỏi lối mòn, khẳng định bản lĩnh và khát vọng tự do sáng tạo của bản thân. Người chủ động tìm hướng đi riêng là người không bị gò bó, biết tin tưởng vào năng lực và ước mơ của mình. Chính nhờ tinh thần ấy, nhân loại mới có những nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân tiên phong – những người biến điều chưa ai làm được thành hiện thực, như Thomas Edison, Steve Jobs hay Picasso.
Ngược lại, nếu chỉ rập khuôn theo người khác, sợ thay đổi, ta sẽ mãi dậm chân tại chỗ, đánh mất cơ hội phát triển và không tìm thấy bản sắc riêng. Tuy nhiên, chủ động chọn lối đi riêng không có nghĩa là bốc đồng hay chống đối, mà là sự sáng tạo có suy nghĩ, có mục tiêu, phù hợp với năng lực và hoàn cảnh. Đó là con đường khó khăn hơn, đòi hỏi dũng cảm và kiên trì, nhưng lại mở ra cơ hội để ta trưởng thành và tạo ra giá trị thật sự cho cuộc đời mình.
Mỗi người chỉ sống một lần, và không ai có thể đi thay con đường của người khác. Vì thế, hãy mạnh dạn làm chủ cuộc đời, dám chọn hướng đi riêng – dù nhỏ bé nhưng là của chính mình. Bởi như Robert Frost từng khẳng định, “lối đi chưa có dấu chân người” chính là con đường đưa ta đến những điều lớn lao và ý nghĩa nhất trong cuộc sống.
Bạn có muốn mình giúp rút gọn bài nghị luận này xuống khoảng 450–500 chữ (phù hợp bài viết trên giấy thi) không?
Câu 1.
Thể thơ: Thơ bảy chữ (thất ngôn).
Câu 2.
Khổ cuối:
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
Vần: gieo vần “ay” ở cuối các câu 1, 2, 4.
Kiểu vần: vần liền (vần lưng giữa các câu thơ gần nhau).
Câu 3.
Biện pháp tu từ chủ đạo: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được lặp lại xuyên suốt bài.
Tác dụng:
- Gợi cảm giác liên tiếp, nối dài của những cuộc chia ly nơi sân ga.
- Thể hiện cái nhìn xót xa, thấm đẫm cảm xúc của tác giả trước kiếp người phiêu bạt.
- Tạo nên nhịp điệu buồn, trầm đặc trưng của thơ Nguyễn Bính.
Câu 4.
Đề tài: Những cuộc chia ly, cảnh tiễn biệt nơi sân ga.
Chủ đề: Nỗi buồn, cô đơn và thương cảm của con người trong những phút chia tay, thể hiện tấm lòng nhân ái và sự đồng cảm của nhà thơ với những phận đời ly biệt.
Câu 5.
Yếu tố tự sự: Bài thơ được kể lại qua cái nhìn, lời kể của “tôi” – người chứng kiến các cảnh chia tay (“Có lần tôi thấy…”).
Tác dụng:
- Làm cho bài thơ giống một câu chuyện nhỏ, có diễn biến, có nhân vật.
- Giúp cảm xúc được truyền tải tự nhiên, chân thực, tạo nên không khí đời thường và tính nhân văn sâu sắc.
- Qua lời kể, nỗi buồn và sự cảm thông của tác giả được lan tỏa nhẹ nhàng nhưng thấm thía