Y Luân Niê

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Y Luân Niê
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (2.0 điểm): Đoạn văn nghị luận phân tích bài thơ "Cảm tưởng đọc Thiên gia thi"

Bài thơ "Cảm tưởng đọc Thiên gia thi" (Khán "Thiên gia thi" hữu cảm) trích trong tập "Nhật kí trong tù" của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật sâu sắc bằng thơ, kết hợp hài hòa giữa chất trữ tình và chất thép. Mở đầu bài thơ, Bác đúc kết thi pháp của thơ ca cổ: "Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp / Mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông". Bằng phép liệt kê những thi liệu quen thuộc, Bác thể hiện sự trân trọng và am hiểu sâu sắc vẻ đẹp thanh tao, tĩnh tại của thi ca truyền thống. Tuy nhiên, bằng nhãn quan của một nhà cách mạng, Bác đã tạo ra một bước ngoặt ở hai câu thơ sau: "Nay ở trong thơ nên có thép / Nhà thơ cũng phải biết xung phong". Biện pháp ẩn dụ "thép" chính là tinh thần chiến đấu, là tính thời sự và hiện thực khốc liệt của cuộc sống lầm than đòi hỏi thi ca phải phản ánh. Bác không phủ nhận cái đẹp của thơ xưa, nhưng Người đòi hỏi thơ nay phải vận động. Thơ không chỉ để ngâm ngợi mà phải là vũ khí sắc bén; nhà thơ không thể là ẩn sĩ mà phải là chiến sĩ tiên phong trên mặt trận tư tưởng. Đoạn thơ ngắn gọn, sử dụng thể thất ngôn tứ tuyệt hàm súc, thể hiện rõ sự tiến bộ, tích cực trong tư tưởng văn nghệ của Hồ Chí Minh: nghệ thuật phải vị nhân sinh, phục vụ cách mạng và giải phóng con người.


Câu 2 (4.0 điểm): Bài văn nghị luận về ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống ở giới trẻ

Trong nhịp sống hối hả của thời đại toàn cầu hóa, sự giao thoa văn hóa diễn ra vô cùng mạnh mẽ. Điều này mang lại cơ hội phát triển nhưng cũng đặt ra một thách thức lớn về việc đánh mất bản sắc dân tộc. Chính vì vậy, ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc ở giới trẻ hiện nay đang trở thành một vấn đề mang tính cấp thiết, quyết định đến sự trường tồn của văn hóa Việt Nam.

Văn hóa truyền thống là những giá trị vật chất và tinh thần tốt đẹp (phong tục tập quán, lễ hội, ngôn ngữ, di tích lịch sử, lối sống nghệ thuật...) được hình thành trong quá trình lịch sử lâu dài của dân tộc, được truyền từ đời này sang đời khác. Đối với một quốc gia, văn hóa là bộ gen tự nhiên, là "căn cước" để nhận diện dân tộc đó trên bản đồ thế giới. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh: "Văn hóa soi đường cho quốc dân đi".

Nhìn vào thực tế hiện nay, thật đáng mừng khi một bộ phận lớn giới trẻ Việt Nam đang có ý thức sâu sắc trong việc bảo tồn văn hóa cha ông. Những trào lưu mặc "Việt phục" (áo tấc, nhật bình) để chụp ảnh, những dự án âm nhạc kết hợp chất liệu dân gian (như các tác phẩm của Hoàng Thùy Linh, Hòa Minzy), hay các chiến dịch quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới qua mạng xã hội Tiktok, YouTube của các bạn trẻ đều minh chứng cho tình yêu nước mãnh liệt. Các bạn không chỉ "giữ gìn" một cách thụ động mà còn "phát huy" văn hóa bằng sự sáng tạo, mang hơi thở thời đại vào truyền thống, giúp văn hóa không bị lỗi thời.

Tuy nhiên, bức tranh nào cũng có những mảng tối. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang có biểu hiện "hòa tan" trong hội nhập. Việc chuộng ngoại quá mức, sùng bái văn hóa phương Tây hay văn hóa thần tượng các nước Hàn, Nhật đã khiến nhiều bạn thờ ơ, xem nhẹ các giá trị truyền thống. Nhiều bạn trẻ mơ hồ về lịch sử nước nhà, chê bai các loại hình nghệ thuật dân gian là nhàm chán, hoặc làm mai một sự trong sáng của Tiếng Việt bằng cách pha tạp ngôn ngữ bừa bãi. Đây là một thực trạng đáng báo động, bởi "mất văn hóa là mất tất cả".

Để khắc phục tình trạng trên và nâng cao ý thức cho thế hệ trẻ, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Gia đình cần là nơi gieo mầm tình yêu văn hóa từ những lời ru, câu chuyện cổ tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục lịch sử, văn hóa, tránh khô khan, máy móc. Quan trọng nhất, tự bản thân mỗi thanh niên cần phải tự trang bị cho mình nền tảng kiến thức vững chắc về gốc gác dân tộc. Chúng ta được quyền tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, nhưng hãy tiếp thu có chọn lọc theo phương châm "Hòa nhập nhưng không hòa tan".

Thế hệ trẻ là chủ nhân tương lai của đất nước, là những người cầm ngọn đuốc trao truyền văn hóa từ quá khứ đến tương lai. Ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc dân tộc không phải là điều gì đao to búa lớn, mà xuất phát từ việc yêu tiếng Việt, yêu tà áo dài và tự hào khi nói: "Tôi là người Việt Nam".

Câu 1 (2.0 điểm): Đoạn văn nghị luận phân tích bài thơ "Cảm tưởng đọc Thiên gia thi"

Bài thơ "Cảm tưởng đọc Thiên gia thi" (Khán "Thiên gia thi" hữu cảm) trích trong tập "Nhật kí trong tù" của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật sâu sắc bằng thơ, kết hợp hài hòa giữa chất trữ tình và chất thép. Mở đầu bài thơ, Bác đúc kết thi pháp của thơ ca cổ: "Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp / Mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông". Bằng phép liệt kê những thi liệu quen thuộc, Bác thể hiện sự trân trọng và am hiểu sâu sắc vẻ đẹp thanh tao, tĩnh tại của thi ca truyền thống. Tuy nhiên, bằng nhãn quan của một nhà cách mạng, Bác đã tạo ra một bước ngoặt ở hai câu thơ sau: "Nay ở trong thơ nên có thép / Nhà thơ cũng phải biết xung phong". Biện pháp ẩn dụ "thép" chính là tinh thần chiến đấu, là tính thời sự và hiện thực khốc liệt của cuộc sống lầm than đòi hỏi thi ca phải phản ánh. Bác không phủ nhận cái đẹp của thơ xưa, nhưng Người đòi hỏi thơ nay phải vận động. Thơ không chỉ để ngâm ngợi mà phải là vũ khí sắc bén; nhà thơ không thể là ẩn sĩ mà phải là chiến sĩ tiên phong trên mặt trận tư tưởng. Đoạn thơ ngắn gọn, sử dụng thể thất ngôn tứ tuyệt hàm súc, thể hiện rõ sự tiến bộ, tích cực trong tư tưởng văn nghệ của Hồ Chí Minh: nghệ thuật phải vị nhân sinh, phục vụ cách mạng và giải phóng con người.


Câu 2 (4.0 điểm): Bài văn nghị luận về ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống ở giới trẻ

Trong nhịp sống hối hả của thời đại toàn cầu hóa, sự giao thoa văn hóa diễn ra vô cùng mạnh mẽ. Điều này mang lại cơ hội phát triển nhưng cũng đặt ra một thách thức lớn về việc đánh mất bản sắc dân tộc. Chính vì vậy, ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc ở giới trẻ hiện nay đang trở thành một vấn đề mang tính cấp thiết, quyết định đến sự trường tồn của văn hóa Việt Nam.

Văn hóa truyền thống là những giá trị vật chất và tinh thần tốt đẹp (phong tục tập quán, lễ hội, ngôn ngữ, di tích lịch sử, lối sống nghệ thuật...) được hình thành trong quá trình lịch sử lâu dài của dân tộc, được truyền từ đời này sang đời khác. Đối với một quốc gia, văn hóa là bộ gen tự nhiên, là "căn cước" để nhận diện dân tộc đó trên bản đồ thế giới. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh: "Văn hóa soi đường cho quốc dân đi".

Nhìn vào thực tế hiện nay, thật đáng mừng khi một bộ phận lớn giới trẻ Việt Nam đang có ý thức sâu sắc trong việc bảo tồn văn hóa cha ông. Những trào lưu mặc "Việt phục" (áo tấc, nhật bình) để chụp ảnh, những dự án âm nhạc kết hợp chất liệu dân gian (như các tác phẩm của Hoàng Thùy Linh, Hòa Minzy), hay các chiến dịch quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới qua mạng xã hội Tiktok, YouTube của các bạn trẻ đều minh chứng cho tình yêu nước mãnh liệt. Các bạn không chỉ "giữ gìn" một cách thụ động mà còn "phát huy" văn hóa bằng sự sáng tạo, mang hơi thở thời đại vào truyền thống, giúp văn hóa không bị lỗi thời.

Tuy nhiên, bức tranh nào cũng có những mảng tối. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang có biểu hiện "hòa tan" trong hội nhập. Việc chuộng ngoại quá mức, sùng bái văn hóa phương Tây hay văn hóa thần tượng các nước Hàn, Nhật đã khiến nhiều bạn thờ ơ, xem nhẹ các giá trị truyền thống. Nhiều bạn trẻ mơ hồ về lịch sử nước nhà, chê bai các loại hình nghệ thuật dân gian là nhàm chán, hoặc làm mai một sự trong sáng của Tiếng Việt bằng cách pha tạp ngôn ngữ bừa bãi. Đây là một thực trạng đáng báo động, bởi "mất văn hóa là mất tất cả".

Để khắc phục tình trạng trên và nâng cao ý thức cho thế hệ trẻ, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Gia đình cần là nơi gieo mầm tình yêu văn hóa từ những lời ru, câu chuyện cổ tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục lịch sử, văn hóa, tránh khô khan, máy móc. Quan trọng nhất, tự bản thân mỗi thanh niên cần phải tự trang bị cho mình nền tảng kiến thức vững chắc về gốc gác dân tộc. Chúng ta được quyền tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, nhưng hãy tiếp thu có chọn lọc theo phương châm "Hòa nhập nhưng không hòa tan".

Thế hệ trẻ là chủ nhân tương lai của đất nước, là những người cầm ngọn đuốc trao truyền văn hóa từ quá khứ đến tương lai. Ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc dân tộc không phải là điều gì đao to búa lớn, mà xuất phát từ việc yêu tiếng Việt, yêu tà áo dài và tự hào khi nói: "Tôi là người Việt Nam".