Vũ Ngọc Tâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Trong kiệt tác "Lão Goriot", H. Balzac đã xây dựng thành công hình tượng lão Goriot – một biểu tượng đau đớn cho tình phụ tử mù quáng trong xã hội đồng tiền. Đoạn trích về những giây phút cuối đời của lão đã đẩy bi kịch lên đến đỉnh điểm. Lão Goriot hiện lên là một người cha đáng thương, dành cả cuộc đời và tài sản để cung phụng các con, nhưng cuối cùng lại chết trong sự cô độc và nghèo khổ. Tình yêu của lão dành cho hai cô con gái, Anastasie và Delphine, mãnh liệt đến mức trở thành một thứ "tôn giáo" cuồng si. Ngay cả khi hơi thở đã yếu, lão vẫn khao khát được nhìn thấy con, được "vuốt tóc" hay thậm chí chỉ là "chạm vào cái áo" chúng mặc. Sự giằng xé tâm lý của lão giữa một bên là sự tỉnh ngộ cay đắng về bản chất bạc bẽo, "rút gan rút ruột" cha của các con và một bên là bản năng bảo bọc, vị tha vô điều kiện đã tạo nên sức xúc động mạnh mẽ. Hình ảnh bàn tay lão run rẩy vuốt chiếc chăn như đang vuốt tóc con mình trước khi trút hơi thở cuối cùng là một chi tiết đắt giá, lột tả sự cô đơn đến cùng cực. Qua nhân vật này, Balzac không chỉ ca ngợi tình cha bao la mà còn đanh thép tố cáo một xã hội thượng lưu Paris băng hoại đạo đức, nơi đồng tiền đã chặt đứt mọi sợi dây tình thân thiêng liêng nhất. Câu 2:Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất, nơi kết nối các thế hệ bằng sợi dây yêu thương vô hình. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại, sợi dây ấy dường như đang dần nới lỏng, tạo nên một khoảng trống mênh mông giữa cha mẹ và con cái. Sự xa cách này không chỉ là khoảng cách về địa lý mà còn là sự lạc lõng về tâm hồn, một vấn đề nhức nhối đang âm thầm gặm nhấm hạnh phúc của nhiều gia đình. Thực trạng này biểu hiện qua những hình ảnh rất đỗi quen thuộc: trong bữa cơm tối, thay vì trò chuyện, mỗi thành viên lại dán mắt vào màn hình điện thoại riêng mình. Cha mẹ không hiểu con cái đang nghĩ gì, còn con cái lại cảm thấy cha mẹ quá khắt khe hoặc không cùng tiếng nói. Mối quan hệ giữa hai thế hệ đôi khi chỉ còn là những câu hỏi xã giao chiếu lệ hay những mệnh lệnh khô khanh.Nguyên nhân đầu tiên dẫn đến sự rạn nứt này chính là áp lực từ vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Trong xã hội công nghiệp, cha mẹ mải mê theo đuổi sự nghiệp, những cuộc họp kéo dài hay những chuyến công tác xa khiến thời gian dành cho con cái bị bóp nghẹt. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội cũng đóng vai trò là "kẻ chia rẽ". Chúng ta dễ dàng kết nối với người lạ ở cách nửa vòng trái đất nhưng lại ngại ngần mở lòng với người ngồi ngay cạnh mình.Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất nằm ở sự khác biệt về tư duy và khoảng cách thế hệ (generation gap). Cha mẹ thường mang theo những định kiến, trải nghiệm của quá khứ để áp đặt lên con cái – những "công dân số" vốn khao khát tự do và sự khẳng định cá nhân. Khi sự thấu hiểu bị thay thế bằng sự áp đặt, và sự chia sẻ bị thay thế bằng những phán xét, con cái sẽ có xu hướng thu mình vào vỏ ốc riêng để bảo vệ cái tôi của mình.Hậu quả của sự xa cách này thật khó lường. Thiếu đi sự định hướng và điểm tựa tinh thần từ gia đình, con cái dễ rơi vào trạng thái trầm cảm, cô độc hoặc bị lôi kéo vào các tệ nạn xã hội. Về phía cha mẹ, sự im lặng của con cái chính là nỗi đau âm ỉ, khiến họ cảm thấy thất bại trong chính tổ ấm của mình. Một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu vắng hơi ấm tình thân sẽ chỉ còn là một khối bê tông lạnh lẽo.Để hàn gắn khoảng cách này, giải pháp tiên quyết phải đến từ sự nỗ lực của cả hai phía. Cha mẹ cần học cách "lắng nghe bằng trái tim", hạ thấp cái tôi để thấu hiểu thế giới của con thay vì chỉ giáo huấn. Đôi khi, một câu hỏi "Hôm nay con thế nào?" quan trọng hơn nhiều so với việc kiểm tra điểm số. Ngược lại, con cái cũng cần chủ động chia sẻ, bớt chút thời gian cho thế giới ảo để quan tâm đến nỗi lo toan của đấng sinh thành.
Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một thực trạng đáng báo động nhưng không phải không có cách cứu vãn. Chỉ cần chúng ta còn đủ yêu thương để thấu hiểu và đủ kiên nhẫn để sẻ chia, mọi bức tường ngăn cách đều có thể bị phá bỏ. Đừng để đến khi "mắt mờ chân chậm" mới hối tiếc vì đã để những người thân yêu nhất trở thành "người dưng" trong cùng một mái nhà.
Câu 1 Trong kiệt tác "Lão Goriot", H. Balzac đã xây dựng thành công hình tượng lão Goriot – một biểu tượng đau đớn cho tình phụ tử mù quáng trong xã hội đồng tiền. Đoạn trích về những giây phút cuối đời của lão đã đẩy bi kịch lên đến đỉnh điểm. Lão Goriot hiện lên là một người cha đáng thương, dành cả cuộc đời và tài sản để cung phụng các con, nhưng cuối cùng lại chết trong sự cô độc và nghèo khổ. Tình yêu của lão dành cho hai cô con gái, Anastasie và Delphine, mãnh liệt đến mức trở thành một thứ "tôn giáo" cuồng si. Ngay cả khi hơi thở đã yếu, lão vẫn khao khát được nhìn thấy con, được "vuốt tóc" hay thậm chí chỉ là "chạm vào cái áo" chúng mặc. Sự giằng xé tâm lý của lão giữa một bên là sự tỉnh ngộ cay đắng về bản chất bạc bẽo, "rút gan rút ruột" cha của các con và một bên là bản năng bảo bọc, vị tha vô điều kiện đã tạo nên sức xúc động mạnh mẽ. Hình ảnh bàn tay lão run rẩy vuốt chiếc chăn như đang vuốt tóc con mình trước khi trút hơi thở cuối cùng là một chi tiết đắt giá, lột tả sự cô đơn đến cùng cực. Qua nhân vật này, Balzac không chỉ ca ngợi tình cha bao la mà còn đanh thép tố cáo một xã hội thượng lưu Paris băng hoại đạo đức, nơi đồng tiền đã chặt đứt mọi sợi dây tình thân thiêng liêng nhất. Câu 2:Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất, nơi kết nối các thế hệ bằng sợi dây yêu thương vô hình. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại, sợi dây ấy dường như đang dần nới lỏng, tạo nên một khoảng trống mênh mông giữa cha mẹ và con cái. Sự xa cách này không chỉ là khoảng cách về địa lý mà còn là sự lạc lõng về tâm hồn, một vấn đề nhức nhối đang âm thầm gặm nhấm hạnh phúc của nhiều gia đình. Thực trạng này biểu hiện qua những hình ảnh rất đỗi quen thuộc: trong bữa cơm tối, thay vì trò chuyện, mỗi thành viên lại dán mắt vào màn hình điện thoại riêng mình. Cha mẹ không hiểu con cái đang nghĩ gì, còn con cái lại cảm thấy cha mẹ quá khắt khe hoặc không cùng tiếng nói. Mối quan hệ giữa hai thế hệ đôi khi chỉ còn là những câu hỏi xã giao chiếu lệ hay những mệnh lệnh khô khanh.Nguyên nhân đầu tiên dẫn đến sự rạn nứt này chính là áp lực từ vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Trong xã hội công nghiệp, cha mẹ mải mê theo đuổi sự nghiệp, những cuộc họp kéo dài hay những chuyến công tác xa khiến thời gian dành cho con cái bị bóp nghẹt. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của công nghệ số và mạng xã hội cũng đóng vai trò là "kẻ chia rẽ". Chúng ta dễ dàng kết nối với người lạ ở cách nửa vòng trái đất nhưng lại ngại ngần mở lòng với người ngồi ngay cạnh mình.Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất nằm ở sự khác biệt về tư duy và khoảng cách thế hệ (generation gap). Cha mẹ thường mang theo những định kiến, trải nghiệm của quá khứ để áp đặt lên con cái – những "công dân số" vốn khao khát tự do và sự khẳng định cá nhân. Khi sự thấu hiểu bị thay thế bằng sự áp đặt, và sự chia sẻ bị thay thế bằng những phán xét, con cái sẽ có xu hướng thu mình vào vỏ ốc riêng để bảo vệ cái tôi của mình.Hậu quả của sự xa cách này thật khó lường. Thiếu đi sự định hướng và điểm tựa tinh thần từ gia đình, con cái dễ rơi vào trạng thái trầm cảm, cô độc hoặc bị lôi kéo vào các tệ nạn xã hội. Về phía cha mẹ, sự im lặng của con cái chính là nỗi đau âm ỉ, khiến họ cảm thấy thất bại trong chính tổ ấm của mình. Một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu vắng hơi ấm tình thân sẽ chỉ còn là một khối bê tông lạnh lẽo.Để hàn gắn khoảng cách này, giải pháp tiên quyết phải đến từ sự nỗ lực của cả hai phía. Cha mẹ cần học cách "lắng nghe bằng trái tim", hạ thấp cái tôi để thấu hiểu thế giới của con thay vì chỉ giáo huấn. Đôi khi, một câu hỏi "Hôm nay con thế nào?" quan trọng hơn nhiều so với việc kiểm tra điểm số. Ngược lại, con cái cũng cần chủ động chia sẻ, bớt chút thời gian cho thế giới ảo để quan tâm đến nỗi lo toan của đấng sinh thành.
Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một thực trạng đáng báo động nhưng không phải không có cách cứu vãn. Chỉ cần chúng ta còn đủ yêu thương để thấu hiểu và đủ kiên nhẫn để sẻ chia, mọi bức tường ngăn cách đều có thể bị phá bỏ. Đừng để đến khi "mắt mờ chân chậm" mới hối tiếc vì đã để những người thân yêu nhất trở thành "người dưng" trong cùng một mái nhà.
Câu 1
a.Thứ nhất, không ngừng phát huy tinh thần yêu nước của các tầng lớp nhân dân + Tinh thần yêu nước của nhân dân Việt Nam đã tạo thành sức mạnh tổng hợp của dân tộc trong cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do và bảo vệ Tổ quốc. + Ngày nay, đất nước đang tiến hành đổi mới và hội nhập sâu rộng trong bối cảnh toàn cầu hoá. Vì vậy, cần đẩy mạnh công tác giáo dục chính trị tư tưởng, đạo đức, lối sống để mỗi người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ nhận thức rõ vai trò của tinh thần và phát huy tinh thần đó trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam. - Thứ hai, củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân + Thực tiễn cách mạng từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời đã chứng minh: Một dân tộc nhỏ, nghèo nàn, lạc hậu như Việt Nam nhưng lại có thể chiến thắng những kẻ thù hùng mạnh,... là nhờ sự đoàn kết một lòng của cả dân tộc. Các tổ chức mặt trận đã giữ vai trò to lớn trong xây dựng, củng cố khối đại đoàn kết dân tộc. + Ngày nay, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cần phát huy vai trò trong việc củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc cũng như bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân.
Thứ 3, kết hợp sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại, kết hợp chặt chẽ hai nhiệm vụ chiến lược xây dựng và bảo vệ Tổ quốc + Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại là một trong những bài học lớn, xuyên suốt trong quá trình đấu tranh giành độc lập dân tộc, bảo vệ và xây dựng đất nước, trong đó, sức mạnh dân tộc là yếu tố quyết định. + Trong bối cảnh hiện nay, việc kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại góp phần tăng cường sức mạnh tổng hợp để tận dụng thời cơ, vượt qua thách thức, tạo ra thế và lực để đất nước ổn định và phát triển. + Các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc cũng cho thấy cần kết hợp chặt chẽ hai nhiệm vụ chiến lược: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Xây dựng đất nước vững mạnh, đời sống của các tầng lớp nhân dân ngày càng nâng cao... là tạo điều kiện vững chắc cho bảo vệ Tổ quốc. Ngược lại, tăng cường quốc phòng, an ninh, giữ vững ổn định chính trị, an ninh quốc gia sẽ tạo sức mạnh cần thiết cho công cuộc xây dựng đất nước. - Thứ 4, phát triển sáng tạo nghệ thuật chiến tranh nhân dân, xây dựng nền quốc phòng toàn dân + Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tiếp tục xây dựng và phát triển sáng tạo nghệ thuật quân sự Việt Nam. Đó là nghệ thuật toàn dân đánh giặc, nghệ thuật tiến
b.Tuyên truyền, nâng cao nhận thức cho cộng đồng về khai thác, sử dụng bền vững tài nguyên và bảo vệ môi trường vùng ven biển, hải đảo. - Tăng cường tuyên truyền, phổ biến kiến thức phòng ngừa, ứng phó, kiểm soát và khắc phục hậu quả thiên tai, sự cố môi trường biển. - Xây dựng và quảng bá thương hiệu biển Việt Nam.
Câu 2
Cơ cấu kinh tế dịch chuyển theo hướng tích cực, hình thành nền kinh tế nhiều thành phần, vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lí của nhà nước. - Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là kinh tế nhiều thành phần, trong đó, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo; các thành phần kinh tế đều được phát huy lợi thế, tiềm năng, nguồn lực. - Hệ thống pháp luật về kinh tế hình thành và hoàn thiện dần, tạo cơ sở pháp lí cho các doanh nghiệp thuộc mọi loại hình sở hữu hoạt động. - Tăng trưởng kinh tế đạt tốc độ cao, giảm dần sự phụ thuộc vào khai thác tài nguyên thiên nhiên, xuất khẩu thô, lao động nhân công giá rẻ và mở rộng tín dụng, từng bước chuyển sang dựa vào ứng dụng mạnh mẽ khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo. + Nông nghiệp phát triển góp phần quan trọng vào mức tăng trưởng chung và giữ vững ổn định kinh tế-xã hội.Công nghiệp tăng trưởng và chuyển biến tích cực về cơ cấu sản xuất, chất lượng sản phẩm và sức cạnh tranh. + Tổng kim ngạch xuất, nhập khẩu hàng hóa tăng mạnh, là động lực quan trọng cho tăng trưởng kinh tế. Cơ cấu xuất, nhập khẩu chuyển dịch theo hướng tăng xuất khẩu sản phẩm chế biến, chế tạo, giảm xuất khẩu thô. - Quy mô nền kinh tế được mở rộng, GDP bình quân đầu người ngày càng tăng.