Đỗ Mạnh Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Mạnh Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1Nhân vật lão Goriot trong kiệt tác của Balzac là một bi kịch điển hình về tình phụ tử mù quáng và sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền. Lão hiện thân cho một "tín đồ" cuồng nhiệt của tình yêu thương con: sẵn sàng bán đi những tài sản cuối cùng, chấp nhận sống trong căn phòng trọ tồi tàn, ghẻ lạnh để chu cấp cho cuộc sống xa hoa của hai cô con gái. Sự hy sinh của lão vừa cao cả, vừa đáng thương nhưng cũng đầy cực đoan. Nỗi đau lớn nhất của Goriot không phải là cái đói, cái nghèo, mà là sự "khát" tình thương – một cơn khát dày vò suốt mười năm nhưng không bao giờ được uống. Ngay cả khi buông lời nguyền rủa trong đớn đau, lão vẫn khao khát được gặp con, minh chứng cho một tình yêu bản năng mãnh liệt vượt lên trên mọi sự bạc bẽo. Qua hình ảnh lão Goriot chết trong cô độc, Balzac không chỉ xót thương cho một người cha tội nghiệp mà còn đanh thép tố cáo xã hội tư sản thực dụng, nơi đồng tiền đã làm xói mòn những giá trị thiêng liêng nhất của con người.

câu Trong kiệt tác của Balzac, lão Goriot đã chết trong sự cô độc tận cùng, dù lão đã dâng hiến cả cuộc đời và gia sản cho các con. Bi kịch ấy không chỉ thuộc về Paris thế kỷ XIX mà dường như đang trở thành một bóng ma ám ảnh xã hội hiện đại dưới một hình thái khác: Sự xa cách về tâm hồn. Khi nhịp sống ngày càng hối hả, sợi dây kết nối giữa cha mẹ và con cái đôi khi trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Thực trạng này hiện hữu ngay trong những biểu hiện đời thường nhất. Không khó để bắt gặp hình ảnh một gia đình đi ăn cùng nhau nhưng mỗi người lại dán mắt vào một chiếc điện thoại riêng. Cha mẹ bận rộn với email công việc, con cái mải mê với mạng xã hội. Những cuộc đối thoại sâu sắc dần bị thay thế bằng những câu hỏi han chiếu lệ: "Hôm nay con ăn gì?", "Học hành thế nào?". Chúng ta đang sống chung dưới một mái nhà nhưng lại trở thành những "người lạ thân thuộc" nhất của nhau.

Nguyên nhân đầu tiên dẫn đến sự rạn nứt này chính là áp lực từ vòng xoáy mưu sinh và thành tích. Cha mẹ mải mê kiếm tiền để lo cho con một cuộc sống vật chất đầy đủ (như cách lão Goriot đã làm), nhưng lại quên rằng thứ đứa trẻ cần nhất là sự đồng hành. Ngược lại, con cái chịu áp lực từ việc khẳng định bản thân, dần thu mình vào thế giới riêng để tránh những kỳ vọng quá lớn từ gia đình. Bên cạnh đó, khoảng cách thế hệ (generation gap) cũng là rào cản lớn. Sự khác biệt về quan điểm sống, gu thẩm mỹ và cách tiếp cận công nghệ khiến cha mẹ và con cái khó tìm được tiếng nói chung. Cha mẹ thường nhân danh tình yêu để áp đặt, còn con cái lại nhân danh tự do để phản kháng.

Hậu quả của sự xa cách này thật sự đáng lo ngại. Gia đình, vốn là pháo đài cuối cùng bảo vệ con người trước sóng gió, nay lại trở thành nơi tạo ra sự cô đơn. Khi thiếu đi sự thấu hiểu, con cái dễ rơi vào các vấn đề tâm lý như trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những mối quan hệ độc hại bên ngoài. Còn cha mẹ, khi về già, họ sẽ phải đối mặt với nỗi đau thấu tâm can khi thấy mình bị gạt ra lề cuộc sống của những đứa con.

Để hàn gắn vết nứt này, giải pháp không nằm ở vật chất mà nằm ở thời gian chất lượng (quality time). Cha mẹ cần học cách lắng nghe chủ động, bước vào thế giới của con với tâm thế của một người bạn thay vì một "quan tòa". Con cái cũng cần học cách bao dung, hiểu rằng những lời nhắc nhở của cha mẹ đôi khi vụng về nhưng lại chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến. Một bữa cơm không điện thoại, một chuyến đi dạo cuối tuần hay đơn giản là một câu nói "Bố mẹ tự hào về con" hoặc "Con cảm ơn bố mẹ" có thể tạo nên những phép màu kỳ diệu.

Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một căn bệnh thầm lặng của thời đại số. Đừng để đến lúc rơi vào hoàn cảnh như lão Goriot – khi cái chết cận kề mới thốt lên lời thèm khát tình thâm – chúng ta mới nhận ra giá trị của sự kết nối. Hãy trân trọng và vun đắp tình cảm gia đình ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất, bởi đó là điểm tựa duy nhất giúp ta đứng vững giữa thế gian đầy biến động này.


câu 1 ngôi kể thứ 3

câu2 Tình phụ tử và sự lên ngôi của sức mạnh đồng tiền trong xã hội tư sản. Cụ thể là bi kịch của một người cha hết lòng vì con nhưng bị chính những đứa con ấy bạc đãi khi ông không còn giá trị lợi dụng về kinh tế.

câu 3Sự khao khát tình thân: Hình ảnh "khát nhưng không bao giờ được uống" là một ẩn dụ đau xót. "Nước" ở đây chính là tình yêu thương của các con. Suốt 10 năm, lão sống trong sự thiếu thốn tình cảm dù đã cho đi tất cả.

• Sự thức tỉnh muộn màng: Lão nhận ra quy luật nghiệt ngã của xã hội, nhưng đến lúc chết vẫn chỉ đau đáu một ước muốn giản đơn là được gặp con.

• Suy nghĩ: Người đọc cảm thấy vừa thương xót cho tình yêu mù quáng của lão, vừa phẫn nộ trước sự vô ơn của những đứa con. Nó nhắc nhở chúng ta về giá trị của đạo hiếu trong gia đình

Bản năng người cha: Sự nguyền rủa là kết quả của nỗi đau quá lớn khi bị bỏ rơi, nhưng tình yêu thương con vốn dĩ đã trở thành "tôn giáo" và bản năng của lão.

• Sự bao dung vô điều kiện: Khi đối diện với cái chết, mọi oán hận đều nhường chỗ cho nỗi nhớ thương. Lão tự tìm cách bao biện, đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc cho chính mình để được yêu con tiếp.

• Nỗi sợ cô độc: Lão khao khát một chút hơi ấm tình thân cuối cùng để không phải ra đi trong lạnh lẽo.

Câu 5. Nhận xét về tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot

Tình cảnh của lão Goriot là một bi kịch điển hình:

• Sự cô độc tuyệt đối: Một người từng giàu có, dành cả đời kiếm tiền cho con, nhưng khi chết lại nằm trong một căn phòng trọ tồi tàn, không một đứa con nào bên cạnh.

• Sự tương phản gay gắt: Đối lập giữa tình yêu thương vĩ đại của người cha và sự ích kỷ độc ác của các cô con gái; giữa sự hy sinh vô biên và sự bạc bẽo tận cùng.

• Ý nghĩa tố cáo: Qua tình cảnh này, Balzac đã phơi bày bộ mặt thật của xã hội thượng lưu Pháp: nơi mà đồng tiền đã bóp chết mọi tình cảm thiêng liêng nhất.

câu4Bản năng người cha: Sự nguyền rủa là kết quả của nỗi đau quá lớn khi bị bỏ rơi, nhưng tình yêu thương con vốn dĩ đã trở thành "tôn giáo" và bản năng của lão.

• Sự bao dung vô điều kiện: Khi đối diện với cái chết, mọi oán hận đều nhường chỗ cho nỗi nhớ thương. Lão tự tìm cách bao biện, đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc cho chính mình để được yêu con tiếp.

• Nỗi sợ cô độc: Lão khao khát một chút hơi ấm tình thân cuối cùng để không phải ra đi trong lạnh lẽo.