Đỗ Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phân tích nhân vật lão Goriot (Khoảng 200 chữ)
Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân của tình phụ tử mù quáng và bi thảm. Balzac đã khắc họa thành công một người cha đang đứng bên bờ vực cái chết, giãy giụa trong những mâu thuẫn nội tâm dữ dội. Lão vừa đáng trách vừa đáng thương. Đáng trách bởi sự nuông chiều con bằng tiền bạc đã gián tiếp tạo nên những "con quái vật" ích kỷ. Tuy nhiên, sự đáng thương lại bao trùm tất cả. Những lời mê sảng của lão biến chuyển từ sự tỉnh táo, oán trách, nguyền rủa sang sự cầu xin, bao dung và hy vọng. Hình ảnh lão quờ tay vuốt chăn như vuốt tóc con là một chi tiết đắt giá, lột tả nỗi khát khao tình thâm cháy bỏng. Lão chết đi với lời chúc phúc dang dở, để lại trong lòng độc giả nỗi xót xa về một kiếp người bị vắt kiệt cả tâm hồn lẫn thể xác. Qua Goriot, Balzac không chỉ vẽ nên một bi kịch gia đình mà còn tạc vào văn học thế giới chân dung một "vị thánh" tội nghiệp của tình phụ tử.
câu 2
Cuốn tiểu thuyết Lão Goriot của Balzac khép lại bằng một đám tang hiu quạnh, nơi người cha khốn khổ qua đời mà không có bóng dáng hai cô con gái yêu quý. Bi kịch ấy không chỉ là câu chuyện riêng của nước Pháp thế kỷ XIX, mà nó còn là một lời cảnh báo đau xót cho xã hội hiện đại. Trong guồng quay hối hả của thế kỷ XXI, dẫu điều kiện vật chất đầy đủ hơn, nhưng sợi dây gắn kết giữa cha mẹ và con cái dường như lại đang dần lỏng lẻo, tạo nên những khoảng cách vô hình nhưng vô cùng sâu sắc.
Sự xa cách trước hết biểu hiện ở sự thiếu hụt giao tiếp trầm trọng. Hình ảnh những gia đình ngồi chung một bàn ăn nhưng mỗi người lại đắm chìm trong thế giới riêng của chiếc điện thoại thông minh đã trở nên quá quen thuộc. Chúng ta có thể nhắn tin cho một người lạ ở nửa kia trái đất, nhưng lại thấy thật khó khăn để mở lời hỏi han sức khỏe của cha mẹ ở ngay phòng bên cạnh. Bên cạnh đó, khoảng cách thế hệ (generation gap) cũng khiến đôi bên khó tìm được tiếng nói chung. Cha mẹ với tư tưởng truyền thống, mong muốn sự ổn định; con cái với cái tôi cá nhân mạnh mẽ, khao khát tự do, dẫn đến những xung đột quan điểm không thể dung hòa. Để tránh va chạm, nhiều người chọn cách im lặng, và sự im lặng ấy lâu dần trở thành một bức tường kiên cố ngăn cách hai tâm hồn.
Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, áp lực kinh tế và nhịp sống công nghiệp đã cuốn con người vào vòng xoáy của công việc và sự nghiệp. Những người trẻ mải mê theo đuổi những giá trị phù thê, coi thành công là tiền bạc và vị thế xã hội mà quên mất rằng "tốc độ thành công của chúng ta không được chậm hơn tốc độ già đi của cha mẹ". Về chủ quan, sự phát triển của chủ nghĩa cá nhân đôi khi khiến con người trở nên vị kỷ. Có những người cha, người mẹ giống như lão Goriot, sai lầm khi dùng vật chất để bù đắp tình cảm, vô tình dạy con cách định giá mọi thứ bằng tiền. Ngược lại, có những đứa con chỉ biết đòi hỏi và nhận lấy, coi sự hi sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên, để rồi khi cha mẹ già yếu, họ coi đó là gánh nặng.
Hậu quả của sự xa cách này là vô cùng đau đớn. Cha mẹ rơi vào trạng thái cô đơn, trầm cảm ở tuổi xế chiều – quãng đời mà lẽ ra họ phải được hưởng niềm vui thiên luân viên mãn. Đối với con cái, khi đánh mất sự kết nối với gia đình, họ cũng đánh mất đi điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Một xã hội mà tình cảm gia đình nguội lạnh sẽ kéo theo sự xuống cấp của đạo đức và các giá trị nhân văn cơ bản.
Để xóa nhòa khoảng cách ấy, giải pháp không nằm ở những điều lớn lao mà ở chính sự thay đổi trong tư duy của mỗi người. Cha mẹ cần học cách lắng nghe, chấp nhận sự khác biệt của con cái thay vì áp đặt định kiến. Con cái cần thấu hiểu rằng, tình yêu thương và sự hiện diện của họ chính là liều thuốc quý giá nhất đối với cha mẹ. Đôi khi, chỉ cần một bữa cơm không điện thoại, một cuộc gọi ngắn hay một cái nắm tay cũng đủ để phá tan băng giá.
Tóm lại, gia đình là bến đỗ bình yên duy nhất giữa sóng gió cuộc đời. Đừng để bi kịch của lão Goriot lặp lại trong cuộc sống của chính chúng ta. Hãy học cách yêu thương và trân trọng cha mẹ ngay khi họ còn ở bên, bởi thời gian là dòng chảy một chiều không bao giờ quay lại, và lời xin lỗi muộn màng trước một nấm mồ xanh cỏ sẽ chẳng bao giờ có thể xoa dịu được nỗi đau của sự chia lìa.
Câu 1. Ngôi kể:
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật (Eugène, lão Goriot, Bianchon...) và quan sát, thuật lại diễn biến câu chuyện một cách khách quan nhưng vẫn thấu suốt nội tâm nhân vật.
Câu 2. Đề tài:
Đề tài của văn bản là bi kịch gia đình, cụ thể là sự hi sinh mù quáng của người cha và sự bạc bẽo, tha hóa của con cái trong xã hội đồng tiền (xã hội thượng lưu Paris thế kỷ XIX).
Câu 3. Cảm nhận về lời nói của lão Goriot:
Lời nói của lão Goriot gợi lên sự đau đớn và xót xa tột cùng:
• Sự hối hận và thấu suốt muộn màng: Lão nhận ra cái giá của việc nuông chiều con cái bằng vật chất là sự cô đơn lúc lâm chung.
• Bi kịch "khát" tình thương: Hình ảnh "khát nhưng không bao giờ được uống" là ẩn dụ cho việc lão đã dâng hiến tất cả cho con nhưng cái lão nhận lại chỉ là sự trống rỗng, thiếu thốn tình cảm suốt 10 năm.
• Lời cảnh tỉnh: Câu nói "Con phải yêu quý cha mẹ con" như một lời trăng trối, một bài học xương máu rút ra từ chính cuộc đời tan nát của lão.
Câu 4. Vì sao lão khao khát gặp các con ngay sau khi nguyền rủa:
Điều này thể hiện sự phức tạp và vĩ đại của tình phụ tử trong tâm hồn lão Goriot:
• Bản năng của người cha: Dù bị phản bội, đau đớn đến mức phát điên và buông lời nguyền rủa, nhưng tình yêu thương con đã trở thành "tôn giáo", thành bản năng sống của lão.
• Sự bao dung mù quáng: Lão sẵn sàng tìm lý do để bào chữa cho con (do con rể độc ác, do xã hội...). Niềm khao khát được nhìn thấy con, dù chỉ là cái áo, cho thấy với lão, con cái là nguồn sống duy nhất; lão thà chết trong sự lừa dối hạnh phúc còn hơn chết trong sự thật nghiệt ngã.
Câu 5. Nhận xét về tình cảnh cuối đời của lão Goriot:
Tình cảnh của lão Goriot là một bi kịch điển hình mang tính tố cáo sâu sắc:
• Đó là cái chết cô độc, bần hàn và đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn. Một người từng giàu có, dành cả đời làm giàu cho con lại phải chết như "một con chó" (lời lão nói) mà không có lấy một đứa con bên cạnh.
• Tình cảnh này tố cáo sức mạnh tha hóa của đồng tiền đã bóp nghẹt tình máu mủ, đồng thời phê phán cách giáo dục con cái sai lầm, chỉ dựa trên nền tảng vật chất của chính lão Goriot.