Trần Cẩm Tú
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là biểu tượng đau xót cho tình phụ tử thiêng liêng nhưng mù quáng. Cả cuộc đời lão là một sự hy sinh vô điều kiện: lão gả con vào nhà quý tộc, chu cấp tiền bạc đến mức khánh kiệt để rồi cuối đời rơi vào cảnh "không một xu dính túi". Sự bi kịch của lão không chỉ nằm ở cái nghèo vật chất mà còn ở sự trống rỗng về tâm hồn khi bị các con bỏ rơi. Lời nói của lão với Rastignac vừa là lời khuyên về tình thương, vừa là tiếng nấc nghẹn ngào của một kẻ "khát" tình thâm nhưng chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh. Qua nhân vật này, Balzac đã phơi bày bộ mặt tàn nhẫn của xã hội đương thời, nơi sức mạnh của đồng tiền đã bóp nghẹt và giết chết đạo đức, tình thân.
Câu 2:
Gia đình vốn được coi là tế bào của xã hội, là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, dường như có một nghịch lý đang tồn tại: khi các phương tiện kết nối trở nên hiện đại hơn thì sợi dây tình cảm giữa các thành viên trong gia đình lại có xu hướng lỏng lẻo đi. Thực trạng "sự xa cách giữa cha mẹ và con cái" đang trở thành một bức tường vô hình, âm thầm rạn nứt những mái ấm, khiến ngôi nhà đôi khi chỉ còn là nơi trú ngụ chứ không còn là tổ ấm đúng nghĩa. Sự xa cách trong gia đình hiện đại không đơn thuần là khoảng cách về địa lý, mà là sự đứt gãy trong giao tiếp và thấu hiểu. Biểu hiện của nó len lỏi trong từng ngóc ngách đời sống: những bữa cơm gia đình thưa thớt dần, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi chỉ xoay quanh chuyện điểm số hay tiền bạc. Thậm chí, ngay cả khi ngồi cạnh nhau, mỗi người lại tự thu mình vào một "ốc đảo" riêng với chiếc điện thoại trên tay, say sưa với thế giới ảo thay vì nhìn vào mắt nhau để sẻ chia. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, áp lực mưu sinh và guồng quay công nghiệp khiến cha mẹ mải mê chạy theo sự nghiệp để đảm bảo kinh tế, vô tình bỏ quên việc chăm sóc thế giới tinh thần của con. Cùng lúc đó, con cái cũng bị cuốn vào vòng xoáy học hành, thi cử căng thẳng. Sự bùng nổ của công nghệ cũng là "con dao hai lưỡi", khiến con người dễ dàng tìm thấy niềm vui ảo nhưng lại lười nhác trong việc bồi đắp tình cảm thật. Về chủ quan, đó là sự chênh lệch thế hệ (Generation Gap). Cha mẹ thường mang tư duy cũ, đôi khi áp đặt và khắt khe, trong khi con cái ở tuổi trưởng thành lại có cái tôi cá nhân mạnh mẽ, khao khát khẳng định bản thân nhưng lại thiếu kỹ năng lắng nghe. Khi tiếng nói chung không tìm thấy, cánh cửa trái tim dần đóng sập lại. Hệ lụy của sự xa cách này vô cùng đáng ngại. Thiếu vắng sự uốn nắn và điểm tựa từ cha mẹ, trẻ em dễ rơi vào trạng thái cô đơn, trầm cảm hoặc tìm đến những lối rẽ sai lầm, sa ngã vào các tệ nạn xã hội. Về phần cha mẹ, họ cũng nếm trải nỗi bất lực, xót xa khi không thể chạm tới tâm hồn đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Gia đình lúc này không còn là "lá chắn" bảo vệ con người trước giông bão, mà chính nó lại trở thành nơi tạo ra những vết thương lòng âm ỉ. Để xóa bỏ khoảng cách ấy, cần có một "cuộc cách mạng" của sự thấu cảm. Cha mẹ hãy học cách hạ bớt cái tôi, bớt đi những lời giáo huấn khô khan để trở thành một người bạn đúng nghĩa, sẵn sàng lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt của con. Ngược lại, những người con cũng cần học cách thấu hiểu cho nỗi vất vả, lo toan của đấng sinh thành, chủ động mở lòng và chia sẻ những vụn vặt thường nhật. Quan trọng hơn cả, mỗi gia đình nên duy trì những "khoảng lặng không công nghệ" – nơi chỉ có tiếng cười, hơi ấm của bữa cơm chiều và những lời hỏi han chân thành. Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một "căn bệnh" thời đại nhưng hoàn toàn có thể chữa lành nếu chúng ta dùng liều thuốc của tình yêu thương và sự kiên nhẫn. Gia đình là bến đỗ duy nhất không bao giờ từ bỏ ta, vì vậy, đừng để những bộn bề ngoài kia làm mờ đi hơi ấm của tình thân. Hãy cất điện thoại xuống, nhìn vào mắt cha mẹ và bắt đầu một cuộc trò chuyện, bởi thời gian chẳng đợi chờ bất cứ ai.
Câu 1:
Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là biểu tượng đau xót cho tình phụ tử thiêng liêng nhưng mù quáng. Cả cuộc đời lão là một sự hy sinh vô điều kiện: lão gả con vào nhà quý tộc, chu cấp tiền bạc đến mức khánh kiệt để rồi cuối đời rơi vào cảnh "không một xu dính túi". Sự bi kịch của lão không chỉ nằm ở cái nghèo vật chất mà còn ở sự trống rỗng về tâm hồn khi bị các con bỏ rơi. Lời nói của lão với Rastignac vừa là lời khuyên về tình thương, vừa là tiếng nấc nghẹn ngào của một kẻ "khát" tình thâm nhưng chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh. Qua nhân vật này, Balzac đã phơi bày bộ mặt tàn nhẫn của xã hội đương thời, nơi sức mạnh của đồng tiền đã bóp nghẹt và giết chết đạo đức, tình thân.
Câu 2:
Gia đình vốn được coi là tế bào của xã hội, là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Thế nhưng, trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, dường như có một nghịch lý đang tồn tại: khi các phương tiện kết nối trở nên hiện đại hơn thì sợi dây tình cảm giữa các thành viên trong gia đình lại có xu hướng lỏng lẻo đi. Thực trạng "sự xa cách giữa cha mẹ và con cái" đang trở thành một bức tường vô hình, âm thầm rạn nứt những mái ấm, khiến ngôi nhà đôi khi chỉ còn là nơi trú ngụ chứ không còn là tổ ấm đúng nghĩa. Sự xa cách trong gia đình hiện đại không đơn thuần là khoảng cách về địa lý, mà là sự đứt gãy trong giao tiếp và thấu hiểu. Biểu hiện của nó len lỏi trong từng ngóc ngách đời sống: những bữa cơm gia đình thưa thớt dần, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi chỉ xoay quanh chuyện điểm số hay tiền bạc. Thậm chí, ngay cả khi ngồi cạnh nhau, mỗi người lại tự thu mình vào một "ốc đảo" riêng với chiếc điện thoại trên tay, say sưa với thế giới ảo thay vì nhìn vào mắt nhau để sẻ chia. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, áp lực mưu sinh và guồng quay công nghiệp khiến cha mẹ mải mê chạy theo sự nghiệp để đảm bảo kinh tế, vô tình bỏ quên việc chăm sóc thế giới tinh thần của con. Cùng lúc đó, con cái cũng bị cuốn vào vòng xoáy học hành, thi cử căng thẳng. Sự bùng nổ của công nghệ cũng là "con dao hai lưỡi", khiến con người dễ dàng tìm thấy niềm vui ảo nhưng lại lười nhác trong việc bồi đắp tình cảm thật. Về chủ quan, đó là sự chênh lệch thế hệ (Generation Gap). Cha mẹ thường mang tư duy cũ, đôi khi áp đặt và khắt khe, trong khi con cái ở tuổi trưởng thành lại có cái tôi cá nhân mạnh mẽ, khao khát khẳng định bản thân nhưng lại thiếu kỹ năng lắng nghe. Khi tiếng nói chung không tìm thấy, cánh cửa trái tim dần đóng sập lại. Hệ lụy của sự xa cách này vô cùng đáng ngại. Thiếu vắng sự uốn nắn và điểm tựa từ cha mẹ, trẻ em dễ rơi vào trạng thái cô đơn, trầm cảm hoặc tìm đến những lối rẽ sai lầm, sa ngã vào các tệ nạn xã hội. Về phần cha mẹ, họ cũng nếm trải nỗi bất lực, xót xa khi không thể chạm tới tâm hồn đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Gia đình lúc này không còn là "lá chắn" bảo vệ con người trước giông bão, mà chính nó lại trở thành nơi tạo ra những vết thương lòng âm ỉ. Để xóa bỏ khoảng cách ấy, cần có một "cuộc cách mạng" của sự thấu cảm. Cha mẹ hãy học cách hạ bớt cái tôi, bớt đi những lời giáo huấn khô khan để trở thành một người bạn đúng nghĩa, sẵn sàng lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt của con. Ngược lại, những người con cũng cần học cách thấu hiểu cho nỗi vất vả, lo toan của đấng sinh thành, chủ động mở lòng và chia sẻ những vụn vặt thường nhật. Quan trọng hơn cả, mỗi gia đình nên duy trì những "khoảng lặng không công nghệ" – nơi chỉ có tiếng cười, hơi ấm của bữa cơm chiều và những lời hỏi han chân thành. Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một "căn bệnh" thời đại nhưng hoàn toàn có thể chữa lành nếu chúng ta dùng liều thuốc của tình yêu thương và sự kiên nhẫn. Gia đình là bến đỗ duy nhất không bao giờ từ bỏ ta, vì vậy, đừng để những bộn bề ngoài kia làm mờ đi hơi ấm của tình thân. Hãy cất điện thoại xuống, nhìn vào mắt cha mẹ và bắt đầu một cuộc trò chuyện, bởi thời gian chẳng đợi chờ bất cứ ai.
Câu 1.
a) Những bài học cơ bản của các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc từ năm 1945 đến nay:
Các cuộc kháng chiến chống Pháp (1945–1954), chống Mỹ (1954–1975) và bảo vệ biên giới đã để lại những bài học quý báu:
Kiên trì sự lãnh đạo của Đảng: Đây là nhân tố quyết định mọi thắng lợi. Đảng đề ra đường lối đúng đắn, sáng tạo, phù hợp với thực tiễn Việt Nam.
Phát huy sức mạnh khối đại đoàn kết toàn dân tộc: Dựa vào dân, lấy dân làm gốc. Thực hiện phương châm "mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi làng xã là một pháo đài".
Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại: Tranh thủ sự ủng hộ của các nước anh em, các lực lượng tiến bộ trên thế giới để tạo nên sức mạnh tổng hợp.
Nghệ thuật quân sự độc đáo: Lấy nhỏ thắng lớn, lấy ít địch nhiều; phát triển chiến tranh nhân dân, thực hiện toàn dân, toàn diện, trường kỳ kháng chiến.
b) Là một học sinh, em cần làm gì để góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo:
Học tập và tìm hiểu: Nâng cao kiến thức về lịch sử, địa lý và các cơ sở pháp lý về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Tuyên truyền: Chia sẻ những thông tin chính thống về biển đảo cho bạn bè, người thân; đấu tranh phản bác những thông tin sai lệch trên mạng xã hội.
Rèn luyện đạo đức: Tích cực tham gia các phong trào hướng về biển đảo như: "Vì học sinh Trường Sa thân yêu", "Góp đá xây Trường Sa".
Yêu quê hương: Luôn có ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường biển, trân trọng tài nguyên thiên nhiên của Tổ quốc.
Câu 2. Thành tựu cơ bản về kinh tế trong công cuộc Đổi mới từ năm 1986 đến nay:
Kể từ khi bắt đầu Đổi mới (Đại hội VI - 1986), Việt Nam đã đạt được những bước tiến thần kỳ
Tăng trưởng kinh tế ổn định: Việt Nam từ một nước nghèo, thiếu hụt lương thực đã trở thành nước có thu nhập trung bình thấp và là một trong những nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng nhanh trong khu vực.
Cơ cấu kinh tế chuyển dịch tích cực: Giảm dần tỷ trọng nông nghiệp, tăng nhanh tỷ trọng công nghiệp, xây dựng và dịch vụ theo hướng hiện đại.
Đảm bảo an ninh lương thực: Không chỉ đủ ăn mà Việt Nam còn trở thành quốc gia xuất khẩu gạo, cà phê, thủy sản hàng đầu thế giới.
Hội nhập quốc tế sâu rộng: Thu hút mạnh mẽ vốn đầu tư nước ngoài (FDI). Việt Nam đã tham gia nhiều tổ chức quốc tế (WTO, ASEAN...) và ký kết các hiệp định thương mại tự do (FTA) thế hệ mới.
Cải thiện đời sống nhân dân: Tỷ lệ hộ nghèo giảm nhanh chóng, cơ sở hạ tầng (điện, đường, trường, trạm) được đầu tư phát triển đồng bộ từ thành thị đến nông thôn.