Dương Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Xác định thể loại của văn bản. Thể loại: Tản văn (hoặc Tùy bút). Câu 2: Đề tài của văn bản này là gì? Đề tài: Sự xuống cấp của đạo đức, sự vô cảm và khoảng cách giữa con người với con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là dưới tác động của mạng xã hội và truyền thông. Câu 3: Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong đoạn trích. Biện pháp liệt kê: bắp luộc có pin đèn, hủ tiếu gõ có nước dùng chuột cống, chè bưởi có thuốc rầy... Tác dụng: Về nội dung: Làm nổi bật sự tràn lan của những tin đồn ác ý, những "tin vịt" thiếu kiểm chứng trên mạng xã hội và báo chí lá cải. Qua đó, cho thấy hậu quả khủng khiếp: làm phá sản, hủy hoại sinh kế của những người lao động nghèo (người bán bắp, bán hủ tiếu, bà già bán chè). Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức thuyết phục cho lập luận và thể hiện thái độ xót xa, bất bình của tác giả trước thực trạng con người sẵn sàng dùng "người" làm mồi câu dư luận. Câu 4: Suy nghĩ về thực trạng đạo đức con người Việt Nam qua hai hình ảnh "giấy bạc bay" và "hôi bia". Hai hình ảnh này phản ánh một thực trạng đau lòng về sự thực dụng và vô cảm: Con người quá coi trọng giá trị vật chất (tờ tiền, chai bia) mà quên đi nỗi đau, sự mất mát của đồng loại (nạn nhân vụ cướp, tài xế bị tai nạn). Sự trỗi dậy của lòng tham và lối sống ích kỷ: khi thấy lợi ích trước mắt, người ta sẵn sàng bỏ qua liêm sỉ và sự trắc ẩn. Đó là biểu hiện của một bộ phận xã hội đang bị "mù lòa" về tâm hồn, chỉ thấy vật mà không thấy người. Câu 5: Bài học rút ra từ văn bản. Biết thấu cảm và sẻ chia: Đừng biến nỗi đau của người khác thành trò tiêu khiển hoặc công cụ để "câu view". Trách nhiệm khi sử dụng mạng xã hội: Cần tỉnh táo trước thông tin, không lan truyền những tin đồn ác ý làm hại người khác. Giữ gìn nhân tính: Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hãy nhìn nhau bằng đôi mắt của sự tử tế, coi trọng giá trị con người hơn vật chất hay những hư vinh trên mạng.

Hình tượng "li khách" trong bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm hiện lên với vẻ đẹp bi tráng, mang đậm hơi thở của các tráng sĩ thời xưa nhưng cũng đầy tâm trạng thời đại. Li khách ra đi vì một lý tưởng lớn lao, một quyết tâm dứt khoát: "Đưa người ta không đưa qua sông / Sao có tiếng sóng ở trong lòng?". Cái chí khí ấy được đẩy lên cao độ qua hành động từ biệt gia đình, quê hương: không ngoảnh lại nhìn mẹ già, vợ yếu hay con thơ, bởi sợ rằng sự lưu luyến sẽ làm chùn bước chân chinh phu. Tuy nhiên, đằng sau cái vẻ ngoài lạnh lùng, dứt khoát đó lại là một tâm hồn đa cảm. Thâm Tâm đã khéo léo khắc họa nỗi đau giằng xé qua hình ảnh "tiếng sóng lòng" và "hoàng hôn trong mắt". Li khách không vô tình, mà đang nén đau thương vào bên trong để giữ vững chí lớn. Hình tượng li khách vì thế không chỉ mang vẻ đẹp lãng mạn, hào hùng mà còn rất nhân văn, chân thực, đại diện cho một thế hệ thanh niên trí thức sẵn sàng lên đường vì nghĩa lớn dù lòng còn nặng trĩu tình riêng.

Câu 1: Xác định nhân vật trữ tình Nhân vật trữ tình trong bài thơ là "ta" (người đưa tiễn). Đây là người đang chứng kiến cuộc chia ly, thấu hiểu tâm trạng của người ra đi và đồng thời cũng đang bộc lộ những suy tư, cảm xúc của chính mình trước nghĩa lớn. Câu 2: Không gian và thời gian của cuộc chia tay Không gian: Một không gian mênh mông, đầy ly biệt với hình ảnh "bến sông" (dù không có sóng nhưng lòng người dậy sóng). Thời gian: Buổi "hoàng hôn" (bóng chiều). Đây là thời điểm dễ gợi buồn, gợi sự kết thúc và những nỗi niềm u uất, tâm trạng trĩu nặng của con người lúc chia ly. Câu 3: Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ Hai câu thơ: "Bóng chiều không thắm, không vàng vọt / Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?" Hiện tượng phá vỡ quy tắc: Thâm Tâm sử dụng cách diễn đạt lạ qua cụm từ "đầy hoàng hôn" đi kèm với "mắt trong". Thông thường, hoàng hôn là khái niệm thời gian/ánh sáng bên ngoài, nhưng ở đây nó lại được đo lường bằng đơn vị "đầy" và đặt bên trong đôi mắt. Tác dụng: * Nhấn mạnh nỗi buồn ly biệt không chỉ là cảnh vật bên ngoài mà đã thấm sâu vào tâm hồn người ở lại. Tạo nên một hình ảnh ẩn dụ xuất thần: Cái buồn của buổi chiều tà đọng lại thành khối, thành màu sắc u tối trong ánh mắt của người tiễn đưa. Tăng sức biểu cảm, gợi sự nghẹn ngào, u uất không nói nên lời. Câu 4: Ý nghĩa tượng trưng của hình ảnh "tiếng sóng" Hình ảnh "Ta biết không dòng sông / Nhưng đại dương lòng anh có sóng" mang ý nghĩa tượng trưng sâu sắc: Tiếng sóng lòng: Đây không phải sóng của thiên nhiên mà là sóng lòng, sóng của những khát khao, nhiệt huyết và cả sự giằng xé trong tâm hồn người đi. Sự quyết tâm: Thể hiện cái chí khí ngùn ngụt của người tráng sĩ thời đại. Dù bề ngoài có vẻ tĩnh lặng, dứt khoát, nhưng bên trong là cả một "đại dương" tâm tư, tình cảm mãnh liệt dành cho lý tưởng và cả sự lưu luyến với gia đình. Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất Thông điệp: Sự hy sinh tình riêng vì nghĩa lớn (Chí nam nhi). Giải thích: Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta phải đối mặt với sự lựa chọn giữa hạnh phúc cá nhân, sự ấm êm bên gia đình và những mục tiêu lớn lao, cao cả hơn (lý tưởng, sự nghiệp, trách nhiệm với cộng đồng). Lý do: Hình ảnh người ra đi trong bài thơ quyết tâm "chưa về" khi chưa thành công nhắc nhở chúng ta về tinh thần trách nhiệm và lòng quyết tâm. Nó dạy ta rằng để đạt được những điều vĩ đại, con người cần có bản lĩnh vượt qua những tình cảm ủy mị đời thường để dấn thân.

câu2:Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông." Câu nói ấy của Nguyễn Thái Học đã khẳng định một chân lý vĩnh hằng: sức mạnh của con người không nằm ở cơ bắp mà nằm ở ý chí và nghị lực. Ý chí và nghị lực chính là "bộ giáp" vững chắc nhất giúp ta đối đầu với những bão giông của cuộc đời. Khi gặp thất bại, người thiếu nghị lực sẽ coi đó là dấu chấm hết, nhưng với người có bản lĩnh, đó chỉ là một dấu phẩy để họ nghỉ ngơi và chuẩn bị cho một bước tiến xa hơn. Hãy nhìn vào tấm gương của Nick Vujicic – người đàn ông sinh ra đã thiếu đi tứ chi. Nếu không có nghị lực phi thường, có lẽ ông đã gục ngã trước sự nghiệt ngã của số phận. Nhưng không, ông đã chọn cách đứng vững trên chính tâm hồn mình, trở thành biểu tượng của niềm hy vọng cho hàng triệu người trên thế giới. Trong xã hội hiện nay, khi cuộc sống ngày càng áp lực, ý chí lại càng trở nên quan trọng. Nó giúp chúng ta không bị lôi kéo bởi những cám dỗ nhất thời và giữ vững mục tiêu ban đầu. Tuy nhiên, nghị lực không phải là thứ sinh ra đã có, nó là kết quả của một quá trình rèn luyện gian khổ. Đừng đợi đến khi bão tố ập đến mới học cách chèo thuyền; hãy rèn luyện bản thân từ những khó khăn nhỏ nhất ngay hôm nay...

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm (kết hợp với miêu tả và tự sự để bộc lộ cảm xúc). Câu 2. Đề tài của bài thơ: Đề tài về nỗi đau khổ, sự cô đơn và bi kịch trong tình yêu, gắn liền với những tâm trạng u uất, tuyệt vọng của cái tôi cá nhân. Câu 3. Chỉ ra và nêu cảm nhận về một hình ảnh tượng trưng: Hình ảnh: "Những giọt lệ" (hoặc "biển lệ", "vũng lệ"). Cảm nhận: Đây không chỉ là nước mắt vật lý thông thường mà là biểu tượng cho sự kết tinh của nỗi đau đớn đến cùng cực. Những giọt lệ mang tính tượng trưng cho sự tan vỡ, sự héo hon của tâm hồn thi sĩ trước định mệnh nghiệt ngã và tình yêu vô vọng. Câu 4. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong khổ cuối: (Lưu ý: Khổ cuối thường dùng phép điệp ngữ hoặc ẩn dụ) Biện pháp: Thường là Điệp ngữ hoặc Câu hỏi tu từ. Tác dụng: * Về nội dung: Nhấn mạnh sự bế tắc, nỗi đau không thể giải tỏa và sự cô độc tuyệt đối của nhân vật trữ tình. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình, gợi cảm và làm cho giọng thơ trở nên khắc khoải, ám ảnh người đọc. Câu 5. Nhận xét về cấu tứ của bài thơ: Cấu tứ bài thơ đi từ việc miêu tả những biểu hiện bên ngoài (giọt lệ) vào sâu trong thế giới nội tâm đầy biến động (đau đớn, tuyệt vọng). Đó là sự vận động từ thực tại đến mộng ảo, từ nỗi đau thể xác đến sự tan nát của tâm hồn, tạo nên một không gian nghệ thuật ma mị và sầu não đặc trưng của Hàn Mặc Tử.