ngannek
Giới thiệu về bản thân
Đó chính là bản đồ ( hoặc quả địa cầu )
manager (n) / mannịər / Giám đốc, người quản lí
Trong △MNQ cân tai M có:
+ Góc ở đỉnh: ∠QMN
+ Góc ở đáy: ∠MQN và ∠MNQ
+ Cạnh bên: MQ và MN
+ Cạnh đáy: QN
Lời giải
- Ta gọi x và y lần lượt là khoảng cách từ điểm \(M\) đến hai cạnh \(ABvàAC\)
Ta có: Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
Mà diện tích △ABM = \(\frac{AB}{2}.x\)
diện tích △ACM \(=\frac{AC}{2}.y\)
Vì △ABC cân tại A \(\Rightarrow AB=AC\)
Suy ra, Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
=> Diện tích △ABC \(=\frac{AC}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
Mà \(AB=AC\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.\left(x+y\right)\)
- Do Diện tích △ABC và \(AB\) là các đại lượng không đổi nên \(x+y\) cũng không đổi
Vậy khi \(M\) di chuyển trên cạnh \(BC\) , tổng khoảng cách từ \(M\) đến \(AB\) và \(AC\) luôn không đổi ( đpcm )
Lời giải
- Ta gọi x và y lần lượt là khoảng cách từ điểm \(M\) đến hai cạnh \(ABvàAC\)
Ta có: Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
Mà diện tích △ABM = \(\frac{AB}{2}.x\)
diện tích △ACM \(=\frac{AC}{2}.y\)
Vì △ABC cân tại A \(\Rightarrow AB=AC\)
Suy ra, Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
=> Diện tích △ABC \(=\frac{AC}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
Mà \(AB=AC\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.\left(x+y\right)\)
- Do Diện tích △ABC và \(AB\) là các đại lượng không đổi nên \(x+y\) cũng không đổi
Vậy khi \(M\) di chuyển trên cạnh \(BC\) , tổng khoảng cách từ \(M\) đến \(AB\) và \(AC\) luôn không đổi ( đpcm )
Lời giải
- Ta gọi x và y lần lượt là khoảng cách từ điểm \(M\) đến hai cạnh \(ABvàAC\)
Ta có: Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
Mà diện tích △ABM = \(\frac{AB}{2}.x\)
diện tích △ACM \(=\frac{AC}{2}.y\)
Vì △ABC cân tại A \(\Rightarrow AB=AC\)
Suy ra, Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
=> Diện tích △ABC \(=\frac{AC}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
Mà \(AB=AC\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.\left(x+y\right)\)
- Do Diện tích △ABC và \(AB\) là các đại lượng không đổi nên \(x+y\) cũng không đổi
Vậy khi \(M\) di chuyển trên cạnh \(BC\) , tổng khoảng cách từ \(M\) đến \(AB\) và \(AC\) luôn không đổi ( đpcm )
Lời giải
- Ta gọi x và y lần lượt là khoảng cách từ điểm \(M\) đến hai cạnh \(ABvàAC\)
Ta có: Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
Mà diện tích △ABM = \(\frac{AB}{2}.x\)
diện tích △ACM \(=\frac{AC}{2}.y\)
Vì △ABC cân tại A \(\Rightarrow AB=AC\)
Suy ra, Diện tích △ABC = diện tích △ABM + diện tích △ACM
=> Diện tích △ABC \(=\frac{AC}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
Mà \(AB=AC\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.x+\frac{AB}{2}.y\)
\(\Rightarrow\) Diện tích △ABC = \(\frac{AB}{2}.\left(x+y\right)\)
- Do Diện tích △ABC và \(AB\) là các đại lượng không đổi nên \(x+y\) cũng không đổi
Vậy khi \(M\) di chuyển trên cạnh \(BC\) , tổng khoảng cách từ \(M\) đến \(AB\) và \(AC\) luôn không đổi ( đpcm )
Ba câu nêu đặc điểm về cây đào ngày Tết:
-Cây đào có những bông hoa màu hồng rất đẹp.
-Thân cây màu nâu, cành nhỏ và có nhiều nụ hoa xinh xắn.
-Mỗi dịp Tết đến, cây đào nở hoa rực rỡ làm cho ngôi nhà thêm vui tươi.
Trả lời
Câu 1:
Những hiện tượng lạ xuất hiện trong văn bản:
- Các lớp giáp xác nhỏ phát ra ánh sáng lân tinh yếu ớt.
- Dưới đế giày lạo xạo những xương khô như bước trên mảnh đất đầy xương.
- Ánh sáng đỏ rực như lửa cháy dưới nước.
- Ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi dưới đáy biển.
→ Tất cả tạo nên khung cảnh huyền bí, kích thích trí tò mò.
Câu 2:
Câu văn: “Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi.”
Các số từ trong câu: một.
→ “Một” biểu thị số lượng, thuộc từ loại số từ.
Câu 3:
Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường dưới đáy biển, “vững bước giữa những đống đá ngổn ngang”.
Việc tự tin ấy có ý nghĩa:
- Giúp đoàn thám hiểm yên tâm và vững lòng.
- Thể hiện bản lĩnh, kinh nghiệm của Nê-mô.
- Góp phần đảm bảo an toàn trong hành trình đầy hiểm nguy.
Câu 4:
Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô:
- Dũng cảm, bản lĩnh
→ Ông vững bước giữa địa hình hiểm trở, không hề do dự. - Am hiểu, giàu kinh nghiệm
→ “Rất thông thạo con đường này”, cho thấy ông quen thuộc với môi trường đáy biển.
Câu 5:
Theo em, việc khám phá, thám hiểm những miền đất lạ rất quan trọng. Nó giúp con người mở rộng hiểu biết, phát hiện những điều mới mẻ và làm giàu tri thức nhân loại. Qua quá trình khám phá, con người rèn luyện sự dũng cảm, ý chí và khả năng thích nghi với thử thách. Nhờ những chuyến thám hiểm, thế giới ngày càng được hiểu rõ hơn và khoa học cũng phát triển mạnh mẽ hơn.
* Tham khảo
Câu 1 :
Trong đoạn trích từ tiểu thuyết Hai vạn dặm dưới đáy biển của Jules Verne, thuyền trưởng Nê-mô hiện lên là một con người bản lĩnh và đầy bí ẩn. Giữa khung cảnh đáy biển hoang vu, hiểm trở với những vách núi dốc đứng và vực thẳm sâu hun hút, ông vẫn “vững bước giữa những đống đá ngổn ngang”, tỏ ra rất thông thạo địa hình. Chính sự tự tin và chủ động ấy khiến nhân vật “tôi” hoàn toàn yên tâm đi theo, thậm chí xem Nê-mô như “một vị thần biển”. Điều đó cho thấy Nê-mô không chỉ am hiểu sâu sắc về đại dương mà còn có tinh thần dũng cảm, gan góc trước hiểm nguy. Ẩn sau phong thái điềm tĩnh ấy là khát vọng chinh phục và làm chủ thiên nhiên. Nhân vật Nê-mô vì thế vừa mang vẻ đẹp của trí tuệ, vừa mang tầm vóc phi thường của một người tiên phong khám phá thế giới.
Câu 2 :
Trong hành trình đi tới thành công, con người thường nhắc đến hai yếu tố: may mắn và nỗ lực. Theo em, nỗ lực của bản thân là yếu tố quan trọng hơn, bởi đó là điều mỗi người có thể chủ động tạo ra và bền vững theo thời gian.
May mắn có thể mở ra một cơ hội, nhưng không thể thay thế cho sự cố gắng lâu dài. Có người sinh ra trong điều kiện thuận lợi, gặp được thời cơ tốt, nhưng nếu thiếu ý chí và sự rèn luyện, họ khó có thể giữ vững thành quả. Ngược lại, nhiều người bắt đầu từ hoàn cảnh khó khăn nhưng bằng ý chí kiên trì, tinh thần học hỏi và không ngừng vươn lên, họ vẫn đạt được thành công đáng ngưỡng mộ. Chính quá trình nỗ lực giúp con người tích lũy kiến thức, kỹ năng và bản lĩnh để vượt qua thử thách.
Đối với người trẻ, nỗ lực còn là cách khẳng định giá trị bản thân. Khi dám đặt mục tiêu và kiên trì theo đuổi, chúng ta học được cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Thành công đạt được từ sự cố gắng luôn mang lại niềm tự hào chân chính, bởi đó là kết quả của mồ hôi, công sức và cả những lần thất bại không bỏ cuộc. Nếu chỉ trông chờ vào may mắn, con người sẽ trở nên thụ động, dễ nản chí khi gặp khó khăn.
Tất nhiên, may mắn vẫn có vai trò nhất định trong cuộc sống. Tuy nhiên, may mắn thường chỉ đến với những ai đã chuẩn bị sẵn sàng. Khi ta nỗ lực không ngừng, ta tự tạo ra nhiều cơ hội hơn cho mình. Vì vậy, có thể nói nỗ lực chính là nền tảng vững chắc của thành công. Đối với em, thay vì chờ đợi vận may, mỗi người trẻ nên chủ động học tập, rèn luyện và kiên trì theo đuổi ước mơ. Bởi chỉ khi tự mình cố gắng, chúng ta mới thật sự làm chủ tương lai và giá trị của chính mình.
\(9999+2360=12359\)
* Tham khảo
Câu 1:
Trong đoạn trích, Kỳ Phát hiện lên là một cậu học trò thông minh, giàu lòng vị tha và có tinh thần trách nhiệm. Trước việc bị nghi oan lấy cắp đồng hồ, Kỳ Phát không vội thanh minh hay đổ lỗi cho người khác mà âm thầm tìm hiểu sự thật. Từ chi tiết kim đồng hồ chỉ 8 giờ kém 5 phút, cậu suy luận logic để xác định thời điểm đồng hồ bị nghịch và lần ra người “cầm nhầm”. Khả năng quan sát tinh tế thể hiện qua việc phát hiện vết dầu máy trên bàn Sâm – một chi tiết nhỏ nhưng có giá trị quyết định. Không chỉ thông minh, Kỳ Phát còn nhân hậu và bao dung. Biết Sâm không cố ý ăn cắp mà chỉ vì tò mò, cậu không tố giác mà chọn cách gặp riêng để khuyên nhủ, tìm cách giải quyết êm thấm. Việc chấp nhận mang tiếng oan cho thấy cậu là người cao thượng, biết đặt tình bạn và danh dự của người khác lên trên bản thân. Qua nhân vật Kỳ Phát, tác giả ca ngợi trí tuệ, lòng nhân ái và phẩm chất đẹp của tuổi học trò.
Câu 2:
“Cái tôi làm nên bản sắc, nhưng cái chúng ta làm nên sức mạnh.” Câu nói gợi ra một vấn đề quan trọng đối với người trẻ trong xã hội hiện đại: làm thế nào để cân bằng giữa cá tính riêng và tinh thần tập thể. Trong bối cảnh hội nhập và cạnh tranh gay gắt ngày nay, việc dung hòa “cái tôi” và “cái chúng ta” không chỉ là yêu cầu cần thiết mà còn là chìa khóa để phát triển bền vững.
“Cái tôi” là ý thức về bản thân, là cá tính, quan điểm, ước mơ và khát vọng riêng của mỗi người. Nhờ có “cái tôi”, con người khẳng định được giá trị và dấu ấn cá nhân. Với người trẻ, “cái tôi” thể hiện ở tinh thần sáng tạo, dám nghĩ dám làm, dám khác biệt. Một xã hội muốn phát triển cần những cá nhân có bản lĩnh, biết tự tin theo đuổi ước mơ và không hòa tan mình vào số đông một cách mù quáng. Tuy nhiên, nếu “cái tôi” bị đẩy lên thành chủ nghĩa cá nhân cực đoan, con người dễ rơi vào lối sống ích kỉ, coi nhẹ tập thể và thiếu trách nhiệm với cộng đồng.
Trong khi đó, “cái chúng ta” tượng trưng cho tinh thần đoàn kết, sự hợp tác và ý thức vì lợi ích chung. Không một cá nhân nào có thể thành công hoàn toàn nếu tách rời khỏi tập thể. Từ môi trường học tập đến công việc, sự phối hợp và hỗ trợ lẫn nhau luôn tạo nên sức mạnh lớn hơn nhiều lần so với nỗ lực đơn lẻ. Người trẻ biết đặt mình trong mối quan hệ với gia đình, nhà trường và xã hội sẽ học được cách lắng nghe, chia sẻ và cùng phát triển. Tuy nhiên, nếu quá đề cao “cái chúng ta” mà quên đi bản sắc riêng, con người có thể đánh mất chính mình, sống theo sự áp đặt và thiếu sáng tạo.
Vì vậy, điều quan trọng không phải là lựa chọn một trong hai, mà là biết cân bằng giữa chúng. Người trẻ cần nuôi dưỡng “cái tôi” tích cực – tức là tự tin nhưng không tự cao, có chính kiến nhưng không bảo thủ. Đồng thời, họ cũng phải rèn luyện tinh thần hợp tác, tôn trọng sự khác biệt và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân khi cần thiết. Sự cân bằng này giúp mỗi cá nhân vừa tỏa sáng theo cách riêng, vừa đóng góp vào sức mạnh tập thể.
Trong thời đại toàn cầu hóa, khi thế giới ngày càng kết nối chặt chẽ, khả năng làm việc nhóm và tinh thần cộng đồng càng trở nên quan trọng. Nhưng song song với đó, xã hội cũng cần những người trẻ có bản sắc, dám sáng tạo và dám chịu trách nhiệm. Chỉ khi “cái tôi” và “cái chúng ta” song hành, người trẻ mới có thể phát triển toàn diện, vừa khẳng định mình, vừa góp phần xây dựng cộng đồng tốt đẹp hơn.
Tóm lại, “cái tôi” tạo nên dấu ấn cá nhân, còn “cái chúng ta” tạo nên sức mạnh chung. Người trẻ hôm nay cần học cách dung hòa hai yếu tố ấy để vừa sống đúng với bản thân, vừa sống có trách nhiệm với xã hội. Đó chính là con đường trưởng thành bền vững và ý nghĩa.