Nguyễn Kim Yến
Giới thiệu về bản thân
Dấu hai chấm trong câu trên có tác dụng báo hiệu bộ phận đứng sau nó là lời giải thích cho bộ phận đứng trước.
Bài làm
Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo.
- Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp.
Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông.
Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!
Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kỳ, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế.
Một hôm đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước lên cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa không phải người thường, bèn đem lòng yêu quý.
Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ đến hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra vô cùng sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.
Thấy mẹ Sọ Dừa mang cau đến dạm, phú ông cười mỉa mai:
- Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm đem sang đây.
Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính lễ, lại có cả gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ vật sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt lúng túng gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức.
Từ ngày ấy, hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất thông minh. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách và quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà nói là để hộ thân.
Ganh tị với cô em, hai cô chị sinh lòng ghen ghét rắp tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, hai chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may có con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, hai quả trứng gà cũng kịp nở thành một đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.
Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy to: “Ò… ó… o…. Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về”.
Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ.
Nhân vật Đom Đóm và Giọt Sương được nhân hoá bằng cách trò chuyện với nhau như với người.
dấu gạch ngang sau được dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
Meo meo!Meo meo!Đó là tiếng kêu quen thuộc của chú mèo mướp nhà em.Chú có tên là Bông,một thành viên nhỏ bé nhưng vô cùng đáng yêu mà cả gia đình em đều yêu quý.
Bông có thân hình khá mập mạp,bế lên rất thích.Toàn thân nó bao phủ bởi bộ lông ngắn nhưng dày, mềm mượt với màu trắng.Cái đầu tròn xoe của Bông to bằng quả cam sành,nổi bật trên đó là đôi tai hình tam giác lúc nào cũng vểnh lên nghe.Đôi mắt của Bông tròn và xanh biếc.Cái mũi nhỏ xinh lúc nào cũng hồng hồng và ẩm ướt.Hai bên mép là bộ dia trắng dài,cứng như cước,giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Bốn cái chân ngắn cũn nhưng rất nhanh nhẹn,dưới bàn chân là lớp đệm thịt êm ái giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Cái đuôi dài của nó lúc nào cũng ngoe nguẩy,thể hiện mọi cảm xúc vui buồn.
Bông rất thích nằm cuộn tròn như một cuộn len, lim dim ngủ hoặc ngáy khò khò. Khi ăn, Bông liếm láp thức ăn rất ngon lành. Lúc chơi, Bông thích vờn cuộn chỉ, rượt đuổi lá khô và cào móng vào trụ gãi. Khi săn chuột,Bông rình rập, rón rén từng bước rồi vồ mồi nhanh như chớp.Bông hiền lành, hay dụi đầu vào chân em, kêu "meo meo" đòi vuốt ve. Bông rất sạch sẽ, thường xuyên liếm lông để làm sạch cơ thể. Đặc biệt, Bông rất tình cảm, thích nằm cạnh em mỗi khi em học bài.Có lần Bông bị cảm lạnh, em đã chăm sóc, cho Bông uống thuốc và đắp chăn cho chú. Khi Bông khỏi bệnh, em vui mừng khôn xiết và càng yêu quý Bông hơn.
Em rất yêu quý Bông,nó không chỉ giúp nhà em sạch bóng chuột,mà còn là người bạn nhỏ mang lại nhiều niềm vui cho cả gia đình.Em sẽ chăm sóc Bông thật tốt,cho nó ăn uống đầy đủ để nó mãi khỏe mạnh và tinh nghịch như bậy giờ.
Bài làm
Meo meo!Meo meo!Đó là tiếng kêu quen thuộc của chú mèo mướp nhà em.Chú có tên là Bông,một thành viên nhỏ bé nhưng vô cùng đáng yêu mà cả gia đình em đều yêu quý.
Bông có thân hình khá mập mạp,bế lên rất thích.Toàn thân nó bao phủ bởi bộ lông ngắn nhưng dày, mềm mượt với màu trắng.Cái đầu tròn xoe của Bông to bằng quả cam sành,nổi bật trên đó là đôi tai hình tam giác lúc nào cũng vểnh lên nghe.Đôi mắt của Bông tròn và xanh biếc.Cái mũi nhỏ xinh lúc nào cũng hồng hồng và ẩm ướt.Hai bên mép là bộ dia trắng dài,cứng như cước,giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Bốn cái chân ngắn cũn nhưng rất nhanh nhẹn,dưới bàn chân là lớp đệm thịt êm ái giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Cái đuôi dài của nó lúc nào cũng ngoe nguẩy,thể hiện mọi cảm xúc vui buồn.
Bông rất thích nằm cuộn tròn như một cuộn len, lim dim ngủ hoặc ngáy khò khò. Khi ăn, Bông liếm láp thức ăn rất ngon lành. Lúc chơi, Bông thích vờn cuộn chỉ, rượt đuổi lá khô và cào móng vào trụ gãi. Khi săn chuột,Bông rình rập, rón rén từng bước rồi vồ mồi nhanh như chớp.Bông hiền lành, hay dụi đầu vào chân em, kêu "meo meo" đòi vuốt ve. Bông rất sạch sẽ, thường xuyên liếm lông để làm sạch cơ thể. Đặc biệt, Bông rất tình cảm, thích nằm cạnh em mỗi khi em học bài.Có lần Bông bị cảm lạnh, em đã chăm sóc, cho Bông uống thuốc và đắp chăn cho chú. Khi Bông khỏi bệnh, em vui mừng khôn xiết và càng yêu quý Bông hơn.
Em rất yêu quý Bông,nó không chỉ giúp nhà em sạch bóng chuột,mà còn là người bạn nhỏ mang lại nhiều niềm vui cho cả gia đình.Em sẽ chăm sóc Bông thật tốt,cho nó ăn uống đầy đủ để nó mãi khỏe mạnh và tinh nghịch như bậy giờ.
Bài làm
Meo meo!Meo meo!Đó là tiếng kêu quen thuộc của chú mèo mướp nhà em.Chú có tên là Bông,một thành viên nhỏ bé nhưng vô cùng đáng yêu mà cả gia đình em đều yêu quý.
Bông có thân hình khá mập mạp,bế lên rất thích.Toàn thân nó bao phủ bởi bộ lông ngắn nhưng dày, mềm mượt với màu trắng.Cái đầu tròn xoe của Bông to bằng quả cam sành,nổi bật trên đó là đôi tai hình tam giác lúc nào cũng vểnh lên nghe.Đôi mắt của Bông tròn và xanh biếc.Cái mũi nhỏ xinh lúc nào cũng hồng hồng và ẩm ướt.Hai bên mép là bộ dia trắng dài,cứng như cước,giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Bốn cái chân ngắn cũn nhưng rất nhanh nhẹn,dưới bàn chân là lớp đệm thịt êm ái giúp Bông giữ thăng bằng khi di chuyển.Cái đuôi dài của nó lúc nào cũng ngoe nguẩy,thể hiện mọi cảm xúc vui buồn.
Bông rất thích nằm cuộn tròn như một cuộn len, lim dim ngủ hoặc ngáy khò khò. Khi ăn, Bông liếm láp thức ăn rất ngon lành. Lúc chơi, Bông thích vờn cuộn chỉ, rượt đuổi lá khô và cào móng vào trụ gãi. Khi săn chuột,Bông rình rập, rón rén từng bước rồi vồ mồi nhanh như chớp.Bông hiền lành, hay dụi đầu vào chân em, kêu "meo meo" đòi vuốt ve. Bông rất sạch sẽ, thường xuyên liếm lông để làm sạch cơ thể. Đặc biệt, Bông rất tình cảm, thích nằm cạnh em mỗi khi em học bài.Có lần Bông bị cảm lạnh, em đã chăm sóc, cho Bông uống thuốc và đắp chăn cho chú. Khi Bông khỏi bệnh, em vui mừng khôn xiết và càng yêu quý Bông hơn.
Em rất yêu quý Bông,nó không chỉ giúp nhà em sạch bóng chuột,mà còn là người bạn nhỏ mang lại nhiều niềm vui cho cả gia đình.Em sẽ chăm sóc Bông thật tốt,cho nó ăn uống đầy đủ để nó mãi khỏe mạnh và tinh nghịch như bậy giờ.
5.Sự việc Quốc đi học muộn, không kịp trực nhật và được Vân giúp đỡ.
6.Câu chuyện kể về lớp trưởng Vân và các bạn trong lớp, do có thân hình nhỏ nhắn, ít nói... mà khi được bầu làm lớp trưởng Vân không có được sự tin tưởng từ các bạn. Nhưng bằng năng lực và tinh thần trách nhiệm của mình mà Vân đã thay đổi được suy nghĩ của các bạn trong lớp.
7.- Học giỏi, chăm chỉ.
- Có trách nhiệm, nhiệt tình giúp đỡ bạn bè.
- Nhanh nhạy xử lí tình huống.
- Tâm lí, xốc vác.
8.- Không nên đánh giá người khác một cách phiến diện.
- Chăm chỉ, cẩn thận và trách nhiệm là chìa khoá thành công.
- Khả năng tự lập và giải quyết vấn đề rất quan trọng trong cuộc sống.
9.Hoà Bình đã chạy thẳng lên tận biên giới.
a.Khi vật nuôi đói hay khát.-> cho vật nuôi ăn uống đầy đủ.
b.Khi thời tiết nắng nóng.-> tắm rửa mát mẻ,cho uống nước,ở chỗ thoáng mát.
-Ngồi học thẳng lưng,ngay ngắn,ánh sáng đầy đủ.
-Ngồi học cách mắt từ 25 đến 30 cm.